Người bạn cùng phòng hồi đại học kết hôn. Khoảng cách địa lý khá xa, nhưng để nhanh chóng trở về, Tống Thời Cẩn đã không dám nán lại dẫu chỉ một khắc. Mặc dù chính bản thân anh cũng chẳng hiểu lý do gì khiến mình phải vội vã, sốt ruột đến nhường này.
Mấy cậu bạn cùng phòng đều đã yên bề gia thất, lần gặp mặt này ai nấy đều dắt díu theo vợ con. Tống Thời Cẩn tuy không mấy chạnh lòng, nhưng cũng không tránh khỏi những lời trêu ghẹo, gán ghép của hội anh em.
Trưởng phòng thậm chí còn vỗ ngực hào sảng, lớn tiếng tuyên bố sẽ làm mai mối, giới thiệu đối tượng cho anh.
Tuy ngoài mặt anh đã khéo léo từ chối cho qua chuyện, nhưng trong lòng lại bất giác nhớ đến hình bóng Chu Uẩn.
Trước khi đi, anh đã dặn dò cẩn thận vài đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện trong viện đến phụ giúp Chu Uẩn việc bếp núc và nói chuyện cho cô đỡ buồn.
Anh cũng từng có ý định nhắn tin cho cô, nhưng lại lưỡng lự không biết nên dùng thân phận gì để mở lời? Hàng xóm láng giềng sao? Mối quan hệ này có vẻ chưa đủ thân thiết để có thể trò chuyện phiếm qua tin nhắn. Khi giáp mặt nhau, nói vài câu xã giao thì được, chứ nhắn tin hàn huyên thì e là hơi đường đột.
Đối tượng xem mắt ư? Cái mác này e rằng sẽ chỉ tạo cơ hội cho cô lấy cớ từ chối anh thẳng thừng mà thôi. Điều này Tống Thời Cẩn hiểu rất rõ.
Sự im lặng khiến bầu không khí có phần căng thẳng. Thế nên anh đành chọn cách lặp đi lặp lại những video mới nhất của cô, hy vọng có thể tìm thấy chút manh mối gì đó.
Khi tiệc cưới kết thúc, anh vội vã chạy về, không ngờ lại phải chứng kiến dáng vẻ hốt hoảng, đôi mắt ngân ngấn lệ của cô lúc nãy.
Sợ làm cô hoảng sợ thêm, Tống Thời Cẩn đã phải cố gắng kiểm soát từng biểu cảm, từng lời nói, cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể, để không khiến cô phải chịu thêm bất kỳ cú sốc nào nữa.
Nhìn thấy là anh, Chu Uẩn vội vàng xin lỗi: "Anh Tống, em xin lỗi, em không thấy anh."
Cô liếc nhìn phần bụng anh vừa bị cùi chỏ mình đập phải, lau vội nước mắt rồi hỏi han: "Anh có sao không?"
"Không sao." Lực đạo của cô đối với Tống Thời Cẩn chỉ nhẹ như mèo cào, chẳng bõ bèn gì. Hiện tại, anh chỉ quan tâm duy nhất một điều: Tại sao cô lại khóc thảm thương đến mức này.
"Có chuyện gì vậy?"
Nhưng chuyện này vốn dĩ chẳng lấy làm hay ho gì, lại còn liên quan đến cả anh rể, chị gái và tình cảm "chướng tai gai mắt" của Lâm Mặc Nhiên dành cho cô. Làm sao Chu Uẩn có thể mở miệng kể ra cho được?
Hồi nhỏ ở quê, có một chị hàng xóm yêu một người đàn ông lớn hơn vài tuổi, gia đình nhà anh ta lại có cái xưởng nhỏ. Thế là cả xóm tha hồ thêu dệt, bàn tán, nào là chị kia "có bản lĩnh", "lắm chiêu trò" mới bẫy được anh chủ nhỏ đó. Thậm chí, mấy gã đàn ông thô lỗ còn buông ra những lời lẽ tục tĩu, khó nghe.
Một tình yêu trong sáng, bình thường lại bị người đời bóp méo, biến cô gái ấy thành hồ ly tinh trong mắt mọi người.
Khi Chu Uẩn mới theo chị gái đến sống ở nhà họ Lâm, đám họ hàng nhà đó cũng không tiếc lời nói bóng nói gió mỉa mai hai chị em. Bọn họ xì xào rằng Chu Giai Hân tâm cơ, thủ đoạn, tuổi đời còn trẻ mà đã nhắm trúng túi tiền của Lâm Thường Bân.
Chu Uẩn thừa hiểu "cây ngay không sợ chết đứng", nhưng nếu những lời dị nghị về tình cảm của Lâm Mặc Nhiên truyền ra ngoài, mũi nhọn dư luận chắc chắn sẽ chĩa thẳng vào hai chị em cô. Bởi lẽ, đám họ hàng nhà họ Lâm vốn vẫn luôn chực chờ để xem trò hề của Chu Giai Hân.
Nhìn vóc dáng vạm vỡ của Tống Thời Cẩn, Chu Uẩn hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô chỉ muốn kéo tuột anh đến trước mặt Lâm Mặc Nhiên và Đỗ Văn Tinh, vung nắm đấm thị uy một trận, rồi cảnh cáo bọn họ: "Kẻ nào dám ăn nói hàm hồ, cẩn thận tôi đập rụng răng!"
Nhưng thầy Tống hiển nhiên không phải là loại người thích dùng bạo lực giải quyết vấn đề.
Chu Uẩn chỉ khẽ lắc đầu: "Không có chuyện gì đâu."
Cô thậm chí còn lịch sự nặn ra một nụ cười nhàn nhạt: "Em vào nhà trước nhé."
Thế nhưng, nụ cười gượng gạo ấy lọt vào mắt Tống Thời Cẩn lại càng làm nổi bật lên vẻ đáng thương, xót xa của cô. Anh chau mày. Lúc nãy anh có hỏi viện trưởng Hồ, nhưng có vẻ trong hai ngày qua ở viện trẻ không xảy ra chuyện gì đặc biệt, hơn nữa Chu Uẩn lại chơi đùa rất vui vẻ với tụi nhỏ. Vậy thì lý do duy nhất khiến cô khóc nức nở thế này chỉ có thể là chuyện cá nhân.
Và đó chính là khu vực cấm địa mà Tống Thời Cẩn hiện tại chưa có quyền bước vào. Đứng lặng người trên hành lang hồi lâu, cuối cùng anh đành quay về nhà trong im lặng.
Chu Uẩn quyết định mua vé về quê.
Chu Giai Hân thường bảo cô là kẻ nhát gan, hễ có chuyện gì là lại thu mình lại trong vỏ ốc như con rùa rụt cổ.
Nhưng lần này thì khác, Chu Uẩn chỉ muốn có không gian yên tĩnh để suy nghĩ cặn kẽ và tìm cách giải quyết vấn đề.
Cô đặt vé chuyến tàu sáng mai, rồi nhắn tin báo cho chị gái biết.
Chu Giai Hân nhắn lại một chữ "Được", rồi chuyển cho cô một khoản tiền, dặn cô khi nào về đến nhà thì rút ra biếu ông bà nội.
Tiếp đó, chị gửi cho cô một icon đầy vẻ bí ẩn: [Ngày mai chị sẽ nói cho em nghe một tin vui.]
Chuyến đi lần này, Chu Uẩn không báo trước cho ông bà.
Lúc chuẩn bị ra khỏi nhà, cô nhận được điện thoại của Tô Ý. Có vẻ như cô bạn thân mới ngủ dậy, liền tò mò hỏi thăm xem đêm qua có chuyện gì mà cô lại gọi điện muộn thế.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của Tô Ý, bao nhiêu uất ức dồn nén trong lòng Chu Uẩn lại ùa về, nước mắt bắt đầu lưng tròng. Cô đem toàn bộ sự tình xảy ra tối qua, thêm mắm dặm muối, kể lể cho bạn thân nghe.
Nghe xong, Tô Ý tức đến mức suýt thì tắc thở, cô nàng phẫn nộ quát lên: "Con mẹ nó, bây giờ cậu dẫn đường cho mình đến đó ngay! Mình mà không vả rụng răng cái mụ già đó, bắt mụ ta nuốt lại những lời cay nghiệt vừa phun ra thì mình không mang họ Tô nữa!"
Tô Ý còn tức giận hơn cả Chu Uẩn. Nhớ đến bộ dạng đáng thương, uất ức của cô bạn thân tối qua, cô chỉ hận không thể chạy tới bóp chết cả hai mẹ con nhà kia rồi ném thẳng xuống biển cho cá ăn.
Thấy bạn mình bực tức như vậy, Chu Uẩn lại cảm thấy được an ủi phần nào. Cô hít hít mũi, sụt sùi nói: "Được rồi, mình không sao đâu. Mà thật ra hôm qua mình cũng đã chửi lại bà ta rồi."
"Cậu chửi thế nào?" Tô Ý bán tín bán nghi, cô không tin đứa bạn nhát gan này lại dám chửi người.
"Mình mắng bà ta là đồ không biết liêm sỉ."
Giờ nghĩ lại, Chu Uẩn cũng cảm thấy khá tự hào về "màn trình diễn" xuất thần của mình tối qua.
"..." Tô Ý cười nhạt, "Giỏi, cậu chửi 'thâm' thật đấy."
Cô nàng thấy nhất định phải biên soạn ngay cho đứa bạn này một cuốn cẩm nang "Chửi người toàn tập" để nó học hỏi. Nhưng ngẫm lại, lỡ chị Giai Hân biết chuyện, lại trách cô làm hư em gái chị ấy thì khổ.
"Vậy còn thằng nhóc Lâm Mặc Nhiên kia thì sao? Cậu định bơ nó luôn à?"
"Tất nhiên rồi," giọng Chu Uẩn lại có phần tức giận, "Mình đã nói rồi, sau này có chết mình cũng mặc kệ cậu ta. Lớn rồi mà cứ như đứa con nít ba tuổi, trẻ trâu hết sức!"
Tô Ý thở dài: "Nhưng theo mình thấy, với cái tính lì lợm của cậu ta, e là khó mà từ bỏ dễ dàng như vậy."
"Mình biết, nên hôm qua mình đã xạo cậu ta là mình có bạn trai rồi."
"Bạn trai thì nhằm nhò gì. Với cái nết của cậu ta, chắc phải đợi đến lúc cậu lên xe hoa may ra cậu ta mới chịu bỏ cuộc."
Và chắc chắn là trong bóng tối, cậu ta sẽ ngày đêm rủa xả cho cô nhanh chóng ly hôn để còn tìm cơ hội "nhảy dù" vào thế chỗ.
"Người nói vô tình, người nghe hữu ý", câu nói vu vơ của Tô Ý khiến Chu Uẩn ngẩn người ra một lúc lâu.
Chị gái: [Chị có em bé rồi.]
Chị gái: [Chúc mừng nha, em sắp lên chức dì nhỏ rồi đấy.]
Chị gái: [Miểu Miểu, em có vui không?]
Giữa cái thời tiết oi ả ngột ngạt này, tin vui này chẳng khác nào một ly nước ép dưa hấu đá xay mát lạnh, lập tức cuốn trôi mọi buồn phiền, bực dọc trong lòng Chu Uẩn, đồng thời làm cho đầu óc đang rối bời của cô bỗng chốc trở nên tỉnh táo và sáng suốt lạ thường.
Chiếc taxi lăn bánh trên con đường nhựa thênh thang dẫn vào nhà ông bà nội. Trong mắt Chu Uẩn, con đường mới trải nhựa láng bóng này bỗng chốc hóa thành con đường rải sỏi gồ ghề của mười mấy năm về trước.
Cái ngày chị gái dẫn cô rời đi cũng bằng một chiếc taxi. Cô bé Miểu Miểu nhoài người ra cửa kính, nhìn khung cảnh thân thuộc lùi dần về phía sau. Bóng dáng ông bà nội gầy gò đứng nơi đầu ngõ cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi nhạt nhòa trong màn sương mờ mịt.
"Chị ơi."
Cô bé Chu Uẩn ngày đó chẳng nói năng gì nhiều, chỉ chốc chốc lại gọi một tiếng "chị ơi".
Và Chu Giai Hân cũng chưa từng tỏ ra phiền hà, luôn kiên nhẫn đáp lại từng tiếng gọi: "Chị ở đây."
Chu Giai Hân và Lâm Thường Bân kết hôn đã mười năm mà vẫn chưa có mụn con nào.
Lâm Thường Bân có vẻ không bận tâm lắm về chuyện này, thậm chí còn nhiều lần an ủi vợ đừng tự tạo áp lực. Duy chỉ có cô em dâu của Lâm Thường Bân là thỉnh thoảng lại "mát mẻ" chọc ngoáy Chu Giai Hân vài câu, cay nghiệt nói rằng Lâm Thường Bân rước phải một "cô gà mái tịt đẻ".
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy vẻ hào nhoáng, xa hoa của Chu Giai Hân, chỉ có Chu Uẩn mới thấu hiểu được những nỗi khổ tâm giấu kín trong lòng chị gái. Đó cũng là lý do vì sao cô luôn cố gắng hết sức để không làm chị mình phải khó xử.
Chu Uẩn biết rõ khát khao làm mẹ của chị lớn lao đến nhường nào. Nếu không, chị đã chẳng ngẩn ngơ đứng nhìn những bộ váy áo trẻ con bồng bềnh trong cửa hàng, hay rưng rưng ánh mắt nuối tiếc mỗi khi nhìn thấy những vật dụng bé xinh dành cho trẻ sơ sinh rồi lại ngậm ngùi đặt xuống.
Vừa bước xuống taxi, Chu Uẩn không vội về nhà ông bà nội ngay. Cô tìm một góc yên tĩnh rồi gọi điện cho Chu Giai Hân.
Bên kia bắt máy rất nhanh, giọng nói tràn ngập niềm hạnh phúc không thể giấu giếm: "Miểu Miểu, em về tới nhà chưa?"
"Em vừa tới nơi," Chu Uẩn dịu dàng hỏi, "Em bé được mấy tháng rồi chị?"
"Hai tháng rồi em ạ."
Tưởng em gái dỗi vì mình không báo tin sớm hơn, Chu Giai Hân cười cười thanh minh: "Dạo này chị thấy mình hay thèm ăn, cứ tưởng là béo lên thôi nên cũng chẳng để ý. Tối qua tiện tay thử que, ai ngờ lại lên hai vạch. Sợ que thử không chuẩn, sáng nay chị phải đến bệnh viện kiểm tra cẩn thận rồi mới dám báo tin vui cho em đấy. Đừng giận chị nha."
Cô vui còn không kịp, làm sao có thể giận được chứ.
Hai chị em tíu tít trò chuyện một lúc, Chu Uẩn chợt hỏi: "Anh rể có ở cạnh chị không ạ?"
"Có, anh ấy đang ở đây."
"Chị đưa điện thoại cho anh rể giúp em, em có chuyện muốn nói riêng với anh ấy."
Chu Giai Hân trêu: "Chuyện gì mà bí mật thế, chị không nghe được sao?"
"Không có gì đâu chị, em chỉ muốn dặn dò anh rể vài điều cần lưu ý khi chăm sóc bà bầu thôi mà. Dù trong nhà có người giúp việc, nhưng phận làm chồng vẫn phải chu đáo, tỉ mỉ hơn chứ."
Khi chiếc điện thoại được chuyển sang tay Lâm Thường Bân, niềm hạnh phúc tột độ cũng hiện rõ trong giọng nói của ông. Nhưng ngay sau khi nghe câu nói đầu tiên của Chu Uẩn, nụ cười trên môi ông hơi sượng lại, rồi ông gượng cười đáp: "Anh biết rồi."
Ông cầm điện thoại đi ra ngoài sân, để lại vợ đang chăm chú xem một chương trình về nuôi dạy trẻ trong phòng khách. Lúc này, ông mới hạ giọng: "Miểu Miểu, em nói đi."
Đây vốn không phải là cách giải quyết vấn đề quen thuộc của Chu Uẩn. Thường thì, cô thà vùi đầu xuống cát như một con đà điểu, ngoảnh mặt làm ngơ và hy vọng mọi rắc rối sẽ tự động tan biến.
Nhưng lần này, cô đã tóm tắt ngắn gọn sự việc xảy ra vào đêm qua cho Lâm Thường Bân nghe, đồng thời thuật lại nguyên văn những lời lẽ cay độc của Đỗ Văn Tinh. Sau đó, cô hít một hơi thật sâu, giọng nói bình tĩnh đến lạ: "Anh rể, vốn dĩ em không định nói cho anh biết chuyện này. Nhưng suốt bao năm qua, tình cảm gắn bó giữa anh và chị gái em đã chứng kiến rõ ràng. Chị em là người ngay thẳng, quang minh lỗi lạc. Những lời lẽ bịa đặt, bôi nhọ này nếu đến tai chị ấy, chắc chắn chị ấy sẽ rất buồn và tổn thương. Bây giờ chị ấy đang mang thai, anh chính là người có trách nhiệm bảo vệ chị ấy nhiều nhất."
Lâm Thường Bân nghe xong, nhịp thở bỗng chốc trở nên nặng nề. Ông kiên định hứa với cô rằng tuyệt đối sẽ không để Đỗ Văn Tinh làm ảnh hưởng đến Chu Giai Hân.
Cúp điện thoại, Chu Uẩn cũng hình dung ra được phần nào diễn biến tiếp theo của sự việc. Đỗ Văn Tinh chắc chắn sẽ bới móc chuyện tình cảm ngang trái của Lâm Mặc Nhiên dành cho cô để làm loạn trước mặt Lâm Thường Bân.
Lâm Thường Bân sẽ chọn tin cô hay tin Đỗ Văn Tinh? Chu Uẩn tạm thời không muốn bận tâm đến những chuyện xa xôi ấy. Chỉ cần bà ta không tìm đến làm phiền chị gái cô, mọi chuyện khác cô đều không để mắt tới.
Cô rảo bước trên con đường mòn quen thuộc dẫn về nhà ông bà nội.
Căn nhà nhỏ hiện tại của ông bà được xây mới cách đây hai năm, chi phí do một tay Chu Uẩn lo liệu. Đó là một nếp nhà nhỏ nhắn nằm lọt thỏm giữa khoảng sân vườn xinh xắn.
Căn nhà này cách nhà chú thím Hai hai hộ gia đình. Việc sắp xếp vị trí như vậy vừa thuận tiện cho cô mỗi khi về thăm quê, vừa giúp ông bà có không gian sống thoải mái, tự tại, không phải chịu cảnh "nhìn sắc mặt mà sống" khi phải ở chung đụng với gia đình chú thím Hai.
Cổng rào khép hờ, Chu Uẩn đưa tay đẩy nhẹ. Trong nhà vắng lặng không một bóng người. Chắc hẳn ông bà lại sang nhà hàng xóm trò chuyện rồi. Cũng đã gần trưa, chắc ông bà sắp về, nên Chu Uẩn cũng không cất công đi tìm.
Cô dạo quanh sân một vòng, rồi vớt một quả dưa lê ngọt lịm đang ngâm trong xô nước lên cắn một miếng. Vị ngọt mát lạnh xua tan đi phần nào những muộn phiền, tâm trạng cô bỗng chốc nhẹ nhõm hơn hẳn.
Dàn nho trong sân là do chính tay ông nội trồng. Lúc cất lại ngôi nhà này, Chu Uẩn đã cẩn thận lắp thêm máy điều hòa, nhưng hai ông bà già luôn tiếc tiền điện nên chẳng mấy khi dùng tới. Vào những ngày hè oi ả, ông bà vẫn giữ thói quen phe phẩy chiếc quạt nan, ngồi hóng mát dưới giàn nho xanh mướt.
Ăn xong quả dưa lê ngọt mát, Chu Uẩn ngả lưng xuống chiếc giường nhỏ trải chiếu cói của bà nội rồi thiu thiu ngủ lúc nào không hay.
Khi tỉnh giấc, mùi thơm của khói bếp từ nồi cơm củi đã thoang thoảng bay vào mũi. Một tấm chăn mỏng đã được đắp ngay ngắn trên bụng cô từ lúc nào. Bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô đang được ủ ấm trong một đôi bàn tay to bè, thô ráp, chi chít những vết chai sần - dấu vết của năm tháng nhọc nhằn sương gió.
Và còn cả mùi bột giặt quen thuộc, giản dị vương trên áo bà nội nữa.
Chu Uẩn từ từ mở mắt, giọng nói hiền từ, chan chứa ý cười của bà nội vang lên bên tai: "Cháu gái của bà dậy rồi đấy à?"
"Cháu về từ lúc nào thế, sao không gọi điện báo trước cho ông bà một tiếng? Có đói bụng không cháu? Ông nội đi chợ mua món gỏi mà cháu thích ăn nhất rồi, chắc sắp về tới nơi rồi đấy."
Chu Uẩn nũng nịu nhào vào lòng bà: "Bà nội ơi."
Cô ôm chặt lấy bà, kể đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Cả buổi sau đó, cô biến thành "cái đuôi" nhỏ bé, bà nội đi đâu là theo sát đến đấy.
Một lát sau, ông nội lóc cóc đạp xe về, trên tay xách theo món gỏi yêu thích của Chu Uẩn, một quả dưa hấu to bự và một túi ni lông đựng lỉnh kỉnh mấy que kem.
"Ông mua nhiều đồ ăn thế làm gì ạ?" Chu Uẩn chạy ra đón ông, vừa ôm lấy cánh tay ông nũng nịu vừa mỉm cười: "Cháu làm sao mà ăn hết được ngần này chứ."
"Không sao đâu, cứ để đấy từ từ ăn cháu ạ."
Bữa trưa hôm đó, cô không sang nhà thím Hai. Ba ông bà cháu quây quần bên mâm cơm ấm cúng trong căn nhà nhỏ bé.
Lần nào Chu Uẩn về thăm nhà, ông bà nội cũng xót xa vì thấy cô gầy đi đôi chút, nên cứ thi nhau gắp thức ăn cho cô, ép cô phải ăn cho bằng hết mới thôi.
Đầu giờ chiều, bà nội vỗ nhẹ lên tay Chu Uẩn, giọng hơi bất đắc dĩ: "Cháu vẫn nên sang nhà thím Hai chào hỏi một tiếng cho phải phép, kẻo người ta biết cháu về lại trách móc mình không biết lễ nghĩa."
"Cháu biết rồi ạ," Chu Uẩn áp mặt lên vai bà làm nũng, "Lát nữa cháu sẽ sang ạ."
Dù bà nội không dặn, cô cũng hiểu mình cần phải đi. Bởi lẽ nếu cô mà lẳng lặng rời đi, thím Hai thế nào cũng chạy sang làm ầm lên, nói kháy nói đểu ông bà nội cho mà xem.
Ngồi nấn ná thêm một lúc, Chu Uẩn đứng dậy cùng bà nội đi sang nhà thím Hai.
Lần này về vội nên Chu Uẩn không mua kịp quà bánh gì, đành ghé vào tiệm tạp hóa nhỏ trong xóm mua tạm vài món đồ.
Lúc xách túi quà bước vào, đập ngay vào mắt thím Hai, bà ta liền tỏ thái độ khinh khỉnh, xỉa xói: "Gớm, người kiếm được lắm tiền nhiều của như cháu mà về quê cũng chỉ xách theo mấy thứ lặt vặt này thôi à?"
Chu Uẩn giả vờ như không hiểu ẩn ý, bình thản đáp: "Cháu về gấp quá nên chưa kịp chuẩn bị gì nhiều ạ."
Thím Hai bĩu môi, đón lấy túi đồ từ tay cô: "Mà sao đột nhiên lại về vào lúc này? Thím đã bảo với cháu là mấy ngày nữa sinh nhật thằng Lâm rồi, bảo cháu giúp nó một tay cơ mà? Giờ cháu về đây rồi, nó trên đó lủi thủi một mình có quen ai đâu, tính sao đây?"
"Cháu quên mất ạ."
Chu Uẩn quên thật. Thấy sắc mặt thím Hai sầm xuống, cô vội vàng chữa cháy: "Để khi nào lên thành phố, cháu sẽ mời Tiểu Sâm một bữa cơm đàng hoàng."
Lúc này thím Hai mới có vẻ nguôi ngoai đôi chút.
Bà ta lại gượng ép nặn ra một nụ cười, nói dăm ba câu dông dài rồi lại bắt đầu giở trò tính toán: "Tối nay chị họ cháu dẫn bạn trai về ra mắt đấy. Miểu Miểu này, bao giờ thì đến lượt cháu báo tin hỉ cho thím hả?"
"Thím nói cháu nghe, cháu kén chọn vừa thôi. Cái người lần trước thằng anh họ cháu giới thiệu, người ta vừa mới lấy vợ tuần trước rồi đấy. Làm tiệc linh đình ở cái nhà hàng sang trọng nhất huyện, oai phong ra phết."
Thấy Chu Uẩn vẫn im lặng, bà ta lại tiếp tục: "Hay để anh họ cháu tìm thêm cho mối khác nhé? Anh nó có ông đồng nghiệp cũng được lắm, người ngợm đàng hoàng, hiền lành chất phác."
"Con gái con lứa như cháu, tuổi này là phải lo bề gia thất đi là vừa. Sống ở cái chốn phồn hoa đô hội kia thì tốt thật đấy, nhưng cám dỗ cũng nhiều, dễ sinh hư hỏng. Cứ về quê tìm đám nào tử tế, an cư lạc nghiệp cho xong."
Nếu cô còn tiếp tục im lặng, e rằng lát nữa bà ta sẽ gọi điện ngay cho anh họ bảo mang người đồng nghiệp kia về nhà ra mắt mất. Rút kinh nghiệm từ lần trước, Chu Uẩn nói dối không chớp mắt: "Cháu có bạn trai rồi thím ạ."
Thím Hai sững sờ, cười gượng gạo hai tiếng: "Thế cơ à?"
Bà ta đang định hỏi dò thêm xem bạn trai cô làm nghề gì, quê quán ở đâu, có nhà cửa xe cộ gì chưa?
Vì bạn trai của chị họ Đan Đan lần này về ra mắt là một kỹ sư công nghệ thông tin (IT), nghe đâu lương tháng cũng khấm khá lắm, lại còn là con trai một, gia đình hai bên nội ngoại đã chuẩn bị sẵn nhà cửa, xe cộ tươm tất, chỉ chờ ngày rước dâu thôi.
Nhưng chưa kịp mở miệng hỏi thêm thì đã nghe thấy tiếng ông nội gọi Chu Uẩn vọng vào từ ngoài ngõ.
Đó là ám hiệu Chu Uẩn đã ngầm dặn trước với ông nội lúc mới bước vào.
Chu Uẩn vừa đáp lời vừa nhanh nhẹn cùng bà nội đi ra ngoài, bỏ mặc tiếng gọi với theo của thím Hai: "Tối nay sang đây ăn cơm luôn nhé."
Cô vờ như không nghe thấy, đi thẳng.
Ra đến sân, bà nội lấy cho cô nửa quả dưa hấu, bảo cô lấy thìa xúc ăn cho mát, rồi ngập ngừng thăm dò: "Miểu Miểu à, cháu có bạn trai thật rồi sao?"
Chu Uẩn định mỉm cười phủ nhận, nhưng khi bắt gặp ánh mắt mong mỏi của bà nội, cô lại nuốt lời từ chối xuống, gật đầu nhẹ nhàng: "Dạ, vâng ạ. Bao giờ có dịp, cháu sẽ dẫn anh ấy về ra mắt ông bà."
"Tốt quá, ông bà sẽ chờ ngày đó." Bà nội cười tươi rạng rỡ.
Ông nội ra đầu làng xem người ta đánh cờ, còn bà nội ngồi cạnh cô dưới giàn nho một lúc rồi cũng vào nhà nghỉ trưa.
Còn lại một mình, Chu Uẩn ngồi bần thần ngoài sân.
Hình ảnh cố chấp của Lâm Mặc Nhiên, những lời lẽ cay độc của Đỗ Văn Tinh lại hiện lên trong tâm trí cô.
Cả sự quan tâm đầy toan tính của thím Hai về chuyện cưới xin của cô, như thể hôn nhân của cô chỉ là công cụ để lót đường cho tương lai của anh họ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Chu Uẩn lấy ra xem.
Lâm Mặc Nhiên đã gửi tin nhắn từ tối qua, đến giờ phải hơn chục tin. Mấy tin đầu là xin lỗi, sau đó chuyển sang chất vấn liệu cô có bạn trai thật không, hay chỉ nói vậy để chọc tức cậu ta.
Rồi cậu ta lại gặng hỏi có phải bạn trai cô là gã to xác đi xem mắt hôm trước hay không.
Chu Uẩn không trả lời lấy một tin.
Dường như biết nếu nhắn tiếp sẽ bị chặn, Lâm Mặc Nhiên cũng không nhắn thêm nữa.
Tin nhắn vừa đến là của Tống Thời Cẩn.
Hai người rất ít khi nhắn tin qua lại, đoạn hội thoại gần nhất vẫn là dòng chữ anh nhắn hôm trước "Cô mở cửa giúp tôi nhé".
Anh vừa đón Molly từ nhà chị gái về, và gửi cho Chu Uẩn bức ảnh Molly đang đeo chiếc yếm dãi do cô tự may.
Có vẻ Molly rất ưng ý với món quà này, cái đầu to ngẩng cao đầy tự hào.
Trông đáng yêu muốn xỉu!
Tống Thời Cẩn: [Tâm trạng cô khá hơn chút nào chưa? Có muốn tôi mang Molly sang chơi cùng cô không?]
Chu Uẩn thầm nghĩ, những bé cưng lông xù này đúng là những chuyên gia tâm lý bẩm sinh.
Chu Uẩn: [Cảm ơn anh, tôi đã ổn hơn nhiều rồi. Nhưng hiện tại tôi đang ở quê.]
Khung chat bên kia hiện chữ "Đang soạn tin nhắn..."
Nhưng chờ mãi chẳng thấy tin nhắn nào gửi tới.
Chu Uẩn cũng đang do dự. Câu nói vô tình của Tô Ý cứ lởn vởn trong đầu khiến cô suy nghĩ mãi, đến miếng dưa hấu cầm trên tay cũng quên cả ăn. Cô đặt miếng dưa xuống bàn, khẽ cắn môi, ngập ngừng gõ một dòng tin nhắn, đọc đi đọc lại mấy lần, rồi lấy hết can đảm ấn gửi.
[Anh Tống, chuyện xem mắt lần trước... anh thấy tôi thế nào?]
Hỏi câu này quả thực cần rất nhiều dũng khí, may mà cô đang ở quê, chứ nếu ở trên thành phố, chắc cô chẳng dám mở miệng hỏi câu này đâu.
Đầu dây bên kia lại hiện chữ "Đang soạn tin nhắn...".
Lần này thì không phải đợi lâu, Tống Thời Cẩn nhắn lại: [Cô có tiện nghe điện thoại không?]
Chu Uẩn nhắm chặt mắt, chủ động gọi điện cho anh.
Đầu dây bên kia, giọng anh vang lên ấm áp, dường như không hề khó chịu hay ngạc nhiên trước câu hỏi đường đột của cô: "Ý cô là muốn tiến xa hơn sao?"
Chu Uẩn thì thầm buông ra một quả bom: "Nếu anh bằng lòng... chúng ta có thể trực tiếp tiến tới hôn nhân luôn."
"..."
Tống Thời Cẩn thực sự nghi ngờ có phải cô vừa trải qua cú sốc tâm lý nào đó không.
Tuy anh đang rất nôn nóng muốn có được cô, nhưng Tống Thời Cẩn tuyệt đối không phải là kẻ tiểu nhân "thừa nước đục thả câu".
Khẽ mím môi, anh hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Cũng không có chuyện gì to tát đâu..." Não bộ Chu Uẩn trống rỗng, cô định biện hộ rằng mình chỉ không muốn phải đi xem mắt nữa, nhưng nếu nói vậy thì có vẻ không tôn trọng Tống Thời Cẩn cho lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)