Nghiêm Đinh Trì giải thích: "Tiêu Đằng thấy hơi mệt."
Ứng Quân đương nhiên biết đối tượng phiên dịch mà Nghiêm Đinh Trì phụ trách là ai. Khoảnh khắc Diệp Gia Hoài bước tới gần, hơi thở thanh lãnh đã bao trùm lấy cô. Cả một ngày làm việc với cường độ cao cùng những lời thăm dò mang ý đồ chọc giận trong cuộc họp dường như chẳng hề gây ra chút ảnh hưởng nào đến anh.
Vẫn là dáng vẻ tuấn tú đầy điềm tĩnh ấy, dường như đối mặt với bất cứ chuyện gì cũng luôn làm chủ cuộc chơi một cách thong dong. Có một khoảnh khắc, Ứng Quân cảm nhận rõ rệt sự lung lay trong niềm tin của chính mình. Thậm chí cô còn buông xuôi mà nghĩ, thừa nhận đi Ứng Quân, mày thích kiểu người này.
Mà Diệp Gia Hoài đích thực là một cực phẩm, là người xuất chúng nhất trong các hình mẫu lý tưởng. Nhưng may mắn thay, suy nghĩ hoang đường ấy chỉ dám nán lại trong đầu vài giây ngắn ngủi, lý trí đã nhanh chóng chiếm thế thượng phong. Ứng Quân quay lại làm việc, Diệp Gia Hoài cũng không hỏi thêm gì.
Cuộc họp tiếp tục diễn ra.
Cuộc đối thoại chốt lại này kéo dài thêm hơn hai mươi phút. Khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi ban nãy rõ ràng không đủ để khôi phục lại thể lực tràn trề. Ứng Quân lắng nghe ở bên cạnh, có thể cảm nhận được Nghiêm Đinh Trì đã thấm mệt. Cô càng tập trung tinh thần hơn để phòng trường hợp bất trắc.
Sự cẩn trọng của cô rất nhanh đã phát huy tác dụng. Nghiêm Đinh Trì đột nhiên vấp váp ở một thuật ngữ chuyên ngành. Chuyện này cũng giống hệt như việc đầu óc đột nhiên chập mạch trong phòng thi, không thể nhớ ra một công thức toán học vậy, càng vội lại càng hoảng.
Diệp Gia Hoài khẽ nhíu mày, để lộ ra sự không vui lờ mờ. Ứng Quân đúng lúc hơi rướn người về phía trước, cất giọng nhắc nhở khe khẽ: "Tracking fund flows and asset ownership".
Ngữ điệu trong trẻo dịu dàng. Cuộc trò chuyện không hề bị gián đoạn vì sự lên tiếng đột ngột của cô, thậm chí còn tự nhiên đến mức chẳng giống như một sự cố lỡ lời. Diệp Gia Hoài chợt nhận ra, điều thu hút người khác ở cô gái trong trẻo không tì vết tựa ngọc ấm này chẳng phải chỉ nằm ở khuôn mặt xinh xắn kia.
Anh cảm nhận được mùi hương thoang thoảng sạch sẽ trên người cô khi sát lại gần. Trái tim giống như bị một chiếc lông vũ mềm mại vô thanh vô tức cào nhẹ một cái, hàng chân mày đang nhíu chặt cũng theo đó mà giãn ra.
Mười phút sau, đôi bên bắt tay thân thiện. Cuộc đàm phán ròng rã một ngày cuối cùng cũng có kết quả. Nghiêm Đinh Trì lúc này ném cho cô một ánh mắt cảm kích, Ứng Quân đáp lại bằng nụ cười khiêm tốn.
Theo lịch trình sắp xếp, lát nữa vào buổi tối còn có một bữa tiệc, nhưng chỉ là vài giao tiếp cơ bản nên không cần nhiều phiên dịch viên đến vậy. Nhiệm vụ hôm nay của Ứng Quân đến đây là kết thúc, coi như hoàn thành viên mãn. Cô quay về văn phòng thu dọn đồ đạc.
Trang Vũ Miên vừa hay rảnh rỗi nên nhân lúc nghỉ ngơi tới tìm cô.
"Quân Quân!"
Trang Vũ Miên đột ngột ôm chầm lấy cô từ phía sau, dọa Ứng Quân suýt chút nữa hét lên.
"Đàn chị, chị làm em giật cả mình." Ứng Quân vuốt ngực, hồn vía vẫn chưa ổn định.
"Vậy để đàn chị vuốt ve trái tim bé nhỏ cho em nhé, không sợ nào." Dáng vẻ Ứng Quân bị trêu chọc đến mức gương mặt nhỏ ửng hồng thực sự quá mức đáng yêu, Trang Vũ Miên trước mặt cô luôn chẳng thể nghiêm túc nổi.
Ứng Quân không nể tình vỗ bộp vào "bàn tay heo" của cô ấy, quan tâm hỏi:
"Tối nay chắc không cần mệt mỏi thế này nữa đâu nhỉ."
Trang Vũ Miên chống tay ngồi nửa người lên bàn, nói:
"Trên thương trường có cách nói chuyện của thương trường, trong bữa tiệc có cách nói chuyện của bữa tiệc."
Thấy cô nghe chăm chú, Trang Vũ Miên tiếp tục phổ cập kiến thức chốn công sở cho cô:
"Thương nhân mà, mánh khóe đều là bình cũ rượu mới thôi. Em đừng nghe mấy kênh truyền thông lá cải bốc phét, cái gì mà nước ngoài không có văn hóa bàn nhậu, đổi cái tên gọi là party mà thôi."
Ứng Quân như có điều suy nghĩ gật gật đầu, khắc ghi những kiến thức mới học được vào trong não. Thu dọn xong xuôi, Trang Vũ Miên chuẩn bị tiễn cô xuống lầu. Vừa ra đến cửa thì tình cờ chạm mặt ngay chủ nhiệm Diêu.
Biểu hiện hôm nay của Ứng Quân ông đều nhìn thấy cả nên vô cùng hài lòng mà khen ngợi cô một câu:
"Ứng Quân, hôm nay làm rất tốt."
"Cảm ơn chủ nhiệm."
Hội nghị diễn ra suôn sẻ khiến chủ nhiệm Diêu có thêm vài phần hứng thú trò chuyện:
"Lúc đầu tôi còn tò mò, học trò có thể khiến Sư thái Khâu hài lòng đến vậy rốt cuộc lợi hại cỡ nào. Hôm nay nhìn thử, quả nhiên danh bất hư truyền. Sau khi tốt nghiệp, nếu có ý muốn đến Hoa Thịnh thì có thể tới thử xem sao."
Ứng Quân hiểu rõ sức nặng đằng sau câu nói này. Được khen ngợi khiến cô có chút ngại ngùng:
"Cảm ơn chủ nhiệm, tôi sẽ tiếp tục nỗ lực ạ."
Ứng Quân không hề vì ban nãy nhắc được một thuật ngữ mà đắc ý tự mãn. Cô chỉ là tình cờ biết đến mà thôi. Trải qua ngày hôm nay, Ứng Quân mới chân thực cảm nhận được khoảng cách giữa bản thân và những phiên dịch viên chuyên nghiệp. Bất kể là kho tàng kiến thức hay kỹ năng dịch thuật, cô vẫn còn một quãng đường rất dài phải đi.
Trang Vũ Miên nhìn thấy thời gian cũng xấp xỉ rồi, trễ hơn nữa thì khó gọi xe liền lên tiếng ngắt lời:
"Chủ nhiệm, tôi đưa Quân Quân xuống lầu một lát."
Chủ nhiệm Diêu rất hào phóng xua tay:
"Đi đi."
Vừa sang thu, bầu trời Bắc Thành đã tối sớm. Lại thêm cơn gió thu xào xạc thổi qua, mang đậm vẻ đìu hiu tiêu điều. Trang Vũ Miên khoác tay Ứng Quân, lưu luyến không nỡ rũ bỏ, vô cùng tiếc nuối:
"Còn định tối nay mời em ăn cơm cơ đấy."
Ứng Quân ôm lấy cô ấy, dỗ dành:
"Lần sau cũng kịp mà, lần sau em mời đàn chị uống rượu."
"Quân Quân, với chút tửu lượng ấy của em thì chuyện uống rượu bỏ qua đi." Trang Vũ Miên chưa quên trò cười mà Ứng Quân làm ra khi đi uống rượu cùng mọi người trước đây, vừa ngoan ngoãn lại vừa bám người.
Trong khoản rượu chè, Ứng Quân chính là kiểu người điển hình trình độ thì còi nhưng lại rất hay ham vui. Cô ấm ức lên tiếng tự biện bạch cho mình:
"Đàn chị đừng có coi thường em, em… tiến bộ nhiều rồi đấy."
Trang Vũ Miên nhìn thấu cô trong nháy mắt, trêu chọc:
"Từ nửa ly đã gục tiến bộ lên thành một ly mới gục, đúng không."
Ứng Quân bĩu môi. Một ly đấy nhé, sao lại không coi là một sự tiến bộ cơ chứ. Thời gian kết thúc cuộc họp hôm nay bị đẩy lùi, thời gian nghỉ ngơi vốn chẳng được bao lâu. Hai cô gái chưa hàn huyên được mấy câu thì điện thoại đã gọi đến giục.
Trang Vũ Miên thở dài một hơi. Vẫn phải quay lại làm kiếp làm thuê tiếp thôi. Ứng Quân sợ cô ấy lên trễ bị ăn mắng nên hối thúc:
"Đàn chị, chị mau lên đó đi, đừng làm lỡ dở công việc."
Trang Vũ Miên tuy vội vàng lên lầu nhưng vẫn không quên dặn dò:
"Gọi xe đi nhé, đừng tiết kiệm, đàn chị thanh toán cho em. Về đến ký túc xá nhớ gọi cho chị đấy."
"Em biết rồi."
Bóng dáng Trang Vũ Miên khuất sau góc rẽ. Ứng Quân nhìn điện thoại một cái, con số xếp hàng chờ đợi trên ứng dụng gọi xe quả thực rất đồ sộ. Đang dịp Quốc khánh, lại đúng vào giờ ăn tối nên gọi xe cực kỳ khó. Cứ đợi mãi thì ai biết phải chờ đến mấy giờ.
Trạm tàu điện ngầm cũng không tính là quá xa. Ứng Quân suy nghĩ một lát rồi quyết định vừa đi vừa đợi. Cô quấn chặt áo khoác, bóc hai miếng dán giữ nhiệt mới bỏ vào túi áo, chuẩn bị đầy đủ để ứng phó với không khí lạnh.
Không phải là chưa từng cảm thấy tháng ngày trôi qua quá đỗi khó khăn. Thế nhưng Ứng Quân càng nhớ rõ rằng bên cạnh mình có bạn bè, có người thân, có cả sự ngây thơ đến mức chỉ cần phác họa tương lai thôi cũng đã thấy mãn nguyện. Chẳng hạn như hiện tại, gió thốc vào mặt đau rát thấu xương, Ứng Quân lại đang nghĩ, đợi đến khi cô kiếm được tiền, cô sẽ mua một chiếc ô tô nhỏ, chở ông ngoại bà ngoại và cả đám Thư Lạc Nhất đi dã ngoại, cắm trại.
Đang lúc tự mua vui hăng say, một chiếc xe màu đen đột nhiên đỗ lại sát bên người cô. Cửa kính dán màng đen nên không nhìn rõ bên trong. Ứng Quân đưa mắt nhìn quanh một vòng, xung quanh chỉ có mỗi mình cô. Trong đầu tức khắc gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Cô mang theo ánh mắt tràn đầy đề phòng chằm chằm nhìn vào cửa xe, chuẩn bị sẵn tư thế giây tiếp theo sẽ tháo giày bỏ chạy. Cửa xe mở ra, Ứng Quân đã cúi người chuẩn bị cởi giày. Giày cao gót cũng có thể làm vũ khí, ít nhất sẽ câu giờ được cho cô một chút.
"Cô Ứng."
Tài xế bước đến trước mặt cô. Động tác của Ứng Quân khựng lại. Cô nhận ra người này, là tài xế lái xe cho Diệp Gia Hoài lần trước. Động tác của cô hơi gượng gạo. Sợ tài xế nhìn ra manh mối, cô đành giả vờ như vô tình vỗ vỗ phủi bụi nơi vạt áo khoác, sau đó mới đứng thẳng người cất lời chào:
"Chào chú, xin hỏi có chuyện gì không ạ?"
Tài xế nở nụ cười thân thiện với cô:
"Ngài Diệp phái tôi tới đưa cô về trường. Giờ này không dễ gọi xe đâu."
Diệp Gia Hoài?
Hôm nay bọn họ cũng chẳng có giao thiệp gì cơ mà. Cô còn tưởng ngoài lúc ở trong thang máy ban ngày ra, anh căn bản không thèm chú ý đến cô cơ đấy. Anh đột nhiên tốt bụng thế để làm gì? Lại nổi lòng từ bi nữa sao?
Ứng Quân dứt khoát từ chối, tiện thể nói dối một câu:
"Không cần đâu, tôi gọi được xe rồi, đợi một lát là có thôi."
Tài xế không ngờ cô sẽ từ chối, nhưng Diệp Gia Hoài thì đã đoán trước. Cuộc điện thoại của anh gần như gọi tới đúng ngay thời điểm Ứng Quân chuẩn bị quay người rời đi.
Tài xế đưa điện thoại ra:
"Điện thoại của ngài Diệp, hay là cô… nghe thử xem?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)