Sau thoáng ngẩn ngơ, Phó Gia Thụ sực nhớ đây là trong nước. Tuy Thượng Hải đã mở cửa giao thương hơn nửa thế kỷ, nhưng Tần Nhã Vận xuất thân nông thôn, một cô gái bị đàn ông nhìn thấy chân trần như vậy là hành vi vô cùng khiếm nhã. Anh lập tức ngẩng đầu lên, lại chạm phải ánh mắt của cô. Thấy cô nhíu mày, trong mắt lộ vẻ không hài lòng, càng khẳng định suy nghĩ của mình, Phó Gia Thụ vội vàng giải thích: "Xin lỗi, tôi..."
"Cô Tần, thiếu gia nghe nói sau khi cô vào phòng liền không thấy trở ra, anh ấy có chút lo lắng nên lên xem thử." Mai Ngọc nhanh nhảu giải thích giúp Phó Gia Thụ.
"Lo lắng?" Tần Du vừa nghe đến từ này liền hiểu ngay Phó Gia Thụ đang lo cái gì. Là sợ cô tự vẫn ư?
Cô khẽ cười, vừa mới tỉnh ngủ nên giọng nói còn vương chút khàn khàn: "Không đến mức đó đâu, chỉ là mệt quá nên ngủ hơi lâu chút thôi!"
Phó Gia Thụ trấn tĩnh lại trái tim đang đập thình thịch không rõ lý do: "Vậy là tốt rồi. Nghỉ ngơi đầy đủ là được. Đồ ăn chỗ chúng tôi cũng không tệ, cô có thể đi nếm thử. Đồ ăn Trung Quốc có món Ninh Ba..."
Nhắc đến món Ninh Ba, anh mới nhớ cô không phải người vùng đó. Nhìn thấy hai chai Coca rỗng không trên bàn trà, anh lập tức sửa lời: "Nếu muốn đổi khẩu vị, món Tây ở nhà hàng khách sạn làm cũng rất chuẩn."
Tần Du đứng dậy, xỏ đôi giày vải đi tới cửa: "Cảm ơn! Tôi sẽ đi ăn thử. Chỉ là tôi có một đề nghị, tốt nhất nên lắp thêm chốt an toàn cho cửa phòng."
Tần Du chỉ vào khung cửa: "Làm thêm một cái chốt, để người ở trọ cảm thấy yên tâm hơn."
Cô vẫn để bụng chuyện vừa rồi. Phó Gia Thụ gật đầu: "Tôi biết rồi."
"Hôm nay là sự cố ngoài ý muốn, anh cũng xuất phát từ ý tốt, nhưng không có nghĩa là lần nào lòng tốt cũng được việc. Tôi chỉ góp ý vậy thôi, anh thấy sao?" Tần Du tìm cho anh một bậc thang để xuống.
"Tôi sẽ đề nghị với bên quản lý khách sạn. Tôi còn khách hàng phải tiếp đãi, không quấy rầy cô nữa!" Thấy cô bình an vô sự, Phó Gia Thụ cũng yên tâm.
"Được, cứ theo ý anh."
Phó Gia Thụ rời đi, Tần Du đóng cửa lại. Ngủ một giấc dài như thế, bụng quả thực đã đói cồn cào. Quần áo trên người nhăn nhúm, ra ngoài bộ dạng này cũng không ổn.
Tần Du mở vali tìm quần áo. Trong số của hồi môn mẹ Tần chuẩn bị cho con gái, ngoại trừ áo tay rộng, áo ngắn và váy mà con gái vùng Giang Nam hay mặc, bà cũng tính đến việc Tống Thư Ngạn đi du học về thích phong cách tân thời, nên đã đặt may cho cô rất nhiều sườn xám và âu phục.
Tần Du thay quần áo xong, chải kiểu tóc đơn giản, cầm một chiếc túi nhỏ đi đến cuối hành lang gấp khúc. Một nhân viên phục vụ khách sạn nhanh nhẹn mở cánh cửa dẫn lối ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)