Lúc này, Phó Gia Thụ và sư phụ Trương đã cạn chuyện để nói. Thấy Mai Ngọc đi ngang qua, anh sực nhớ đến vị phu nhân của Tống Thư Ngạn, bèn thuận miệng hỏi: "Mai Ngọc, Tần tiểu thư đã quen chỗ chưa?"
Được nhị thiếu gia hỏi tới, Mai Ngọc mới nhớ ra, từ lúc sáng đi vào, vị tiểu thư kia chỉ gọi hai chai nước ngọt rồi im hơi lặng tiếng: "Sau khi gọi hai chai Coca xong thì cô Tần không ra khỏi phòng nữa."
Phó Gia Thụ du học ở Mỹ nên chẳng lạ gì loại nước ngọt này, nhưng anh biết người trong nước uống nó rất ít, dù quảng cáo rầm rộ thì doanh số tiêu thụ cũng vô cùng thảm hại.
Ở đây là tô giới công cộng của Anh - Mỹ, người Mỹ rất đông, nhà hàng Tây ở khách sạn Vân Hải cũng tiếp đón không ít khách ngoại quốc nên mới cung cấp loại thức uống này.
Một cô gái quê mùa liệu có uống quen thứ nước này không? Phó Gia Thụ không thể tưởng tượng nổi. Hồi anh mới sang Mỹ, lần đầu uống loại nước có ga này, mùi vị kỳ quái đến mức nếu không vì cái vỏ ngoài hào nhoáng thì anh đã nôn thốc nôn tháo rồi. Phải mất rất nhiều lần sau đó anh mới quen được. Có khi nào cái tên "Coca-Cola" khiến cô lầm tưởng đó là thuốc hay không?
Ngày đại hỷ bị Tống Thư Ngạn bỏ rơi, lại không chịu về dự đám tang mẹ, lần này cô lặn lội tìm đến lại bị cấm cửa không cho vào nhà, bị vứt chỏng chơ ở khách sạn nơi đất khách quê người.
Dù là lúc cô ra mặt giải vây cho cô bé bán thuốc, hay lúc trò chuyện với anh trên đường đều không thấy biểu hiện gì bất thường. Dẫu Phó Gia Thụ tin vào phán đoán của mình, nhưng anh vẫn không yên tâm. Cô không xảy ra chuyện gì mới là tốt nhất.
Anh bảo Mai Ngọc: "Dẫn tôi lên xem sao."
Mai Ngọc đưa Phó Gia Thụ lên lầu. Đến trước cửa phòng, Mai Ngọc gõ cửa: "Cô Tần, cô có đó không?"
Gọi liền mấy tiếng vẫn không thấy hồi âm, Phó Gia Thụ hỏi: "Cô chắc chắn cô ấy không ra ngoài chứ? Ngay cả đi ăn cơm cũng không?"
"Quả thực cô ấy không ra ngoài, tôi đã hỏi A Tứ trực thang máy và cả bảo vệ tầng này rồi. Họ đều nói cô ấy chưa hề bước ra khỏi cửa phòng."
Phó Gia Thụ nhíu mày: "Cô xuống lấy chìa khóa dự phòng lên đây."
"Vâng!"
Tuy Mai Ngọc thắc mắc sao Phó Gia Thụ lại sốt sắng đến thế, nhưng vẫn nghe lời xuống lầu lấy chìa khóa.
Mai Ngọc đặt chìa khóa vào tay Phó Gia Thụ. Vừa nhìn chiếc chìa khóa, Phó Gia Thụ biết việc đường đột xông vào là không ổn, nhưng anh không kìm được nỗi lo lắng trong lòng. Việc này là Tống Thư Ngạn nhờ anh sắp xếp, nếu xảy ra chuyện gì thì đến lúc đó biết ăn nói làm sao.
"Khoan hãy mở, cứ gõ cửa thêm lần nữa xem."
Mai Ngọc lại gõ cửa: "Cô Tần, cô có ở trong phòng không?"
Tần Du đang chìm trong giấc mộng. Trong mơ, cô vẫn đang làm việc tại nhà máy, một nhà cung cấp đột ngột ngưng cấp hàng, mắt thấy dây chuyền sản xuất sắp phải dừng hoạt động, cô liền đi tìm người phụ trách cung ứng để hỏi cho ra lẽ. Người này liên tục viện cớ, khiến cô nổi giận: "Lúc nước sôi lửa bỏng không lo tìm giải pháp mà cứ viện cớ, là do anh bất tài sao?"
Tần Du không phải bị tiếng gõ cửa đánh thức, mà là bị chính tiếng nói mớ của mình làm cho tỉnh giấc. Mở mắt nhìn khung cảnh xa lạ xung quanh, cô lại phải tự nhắc nhở bản thân chấp nhận thực tại một lần nữa. Tần Du ngày ngày bôn ba vì nhà máy đã biến thành vị thiếu phu nhân bị ghét bỏ của mấy trăm năm trước, thân giữa thời loạn lạc, con đường phía trước mờ mịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)