Tần Du theo Phó Gia Thụ đến bên một chiếc Ford Grand Torino màu xanh ngọc bích.
Không đúng! Ở thời đại này, đây là mẫu xe mới nhất. Là người làm trong ngành công nghiệp ô tô, Tần Du thấy mình thật may mắn khi được tận mắt chiêm ngưỡng chiếc xe vang bóng một thời rồi biến mất này. Hãng xe này chỉ tồn tại ba mươi bảy năm nhưng đã để lại một mẫu xe kinh điển. Mỗi lần nhìn thấy chiếc Grand Torino, Tần Du đều bị những đường nét đầy linh khí của nó thu hút. Cô vẫn luôn tiếc nuối vì hãng xe này không vượt qua được thời kỳ Đại suy thoái những năm 30.
Thấy Tần Du đứng ngắm xe hồi lâu, Phó Gia Thụ lại nghĩ vợ Tống Thư Ngạn quả thực chưa trải sự đời, thấy một chiếc xe cũng cảm thấy mới lạ.
Phó Gia Thụ bảo phu xe chuyển hành lý của Tần Du lên ghế sau, rồi nói: "Chị dâu, lên xe đi!"
"Ồ! Được!"
Tần Du mở cửa ghế phụ, bước lên xe. Cô đưa tay tìm dây an toàn theo thói quen nhưng không thấy.
Phó Gia Thụ nhìn hành động lạ lùng của cô, mỉm cười: "Cô đang muốn làm gì vậy?"
"Có tay cầm không? Có phải nên nắm vào đâu đó không?" Tần Du viện cớ.
Phó Gia Thụ chỉ cho cô, cuối cùng Tần Du cũng thấy một cái tay cầm. Cô nắm lấy nó, nhìn vẻ mặt tươi cười của Phó Gia Thụ mà khóc thầm trong lòng. Là giám đốc kinh doanh quản lý bảy xưởng xe hơi toàn cầu của một tập đoàn ô tô, là nữ cường nhân hàng đầu trong ngành xe hơi nước nhà, cô không ngờ có ngày mình lại bị xem là kẻ quê mùa thiếu hiểu biết về xe cộ như vậy.
Phó Gia Thụ lái xe rời đi. Đường sá thời này đa phần là đường đất đá. Chiếc xe tuy có độ đàn hồi nhưng mặt đường quá cứng nên xóc nảy liên tục. Đã vậy xe còn không có dây an toàn, quả thực phải bám chặt tay cầm nếu không muốn đầu va vào trần xe.
"Lát nữa đến đường Thủy Môn Thinh sẽ đỡ hơn, nếu say xe thì cô bảo tôi nhé." Phó Gia Thụ nghĩ cô mới ngồi xe lần đầu nên có phần căng thẳng.
Từ bé đến lớn, lần đầu tiên Tần Du bị người ta nghĩ là say xe. Cô thật muốn đề nghị anh lắp thêm dây an toàn, rõ ràng nó đã được phát minh từ lâu rồi mà.
Món đồ chơi này Tần Du chỉ thấy trong bảo tàng xe hơi. Kiếp trước, những chiếc xe cổ có thể chạy trên đường đều sản xuất vào thập niên 50, 60. Loại xe thập niên 20 này chỉ có thể ngắm chứ không được sờ, dù biết nguyên lý nhưng chưa từng lái thử. Cô gật đầu: "Đúng vậy."
Thấy cô có hứng thú, lại sẵn đường xa buồn chán, Phó Gia Thụ liền giới thiệu cách lái xe cho cô.
Muốn đổi số phải đạp côn bằng hai chân, lùi số thì phải thêm ga. Tần Du cau mày, một tay lái lụa như cô mà gặp phải "cụ tổ" xe hơi này xem ra cũng bó tay.
Thấy cô chau mày suy tư, Phó Gia Thụ chợt tỉnh ngộ. Anh mê máy móc nên nói say sưa, nhưng người ta là phận nữ nhi, chắc chỉ thấy lạ lẫm chút thôi, nói nhiều thế này chẳng phải vô vị lắm sao? Anh cười tạ lỗi: "Có phải chán lắm không?"
"Không đâu. Tôi đang nghĩ nào ngón chân, nào gót chân, còn phải tránh đạp nhầm, thực sự rất dễ xảy ra sai sót. Trong tình huống khẩn cấp rất dễ xử lý sai."
Thiết kế của chiếc xe này có vấn đề lớn, tiềm ẩn đầy nguy cơ mất an toàn, thảo nào sau này đều bị cải tiến hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


