Tần Du đưa thuốc xong thì phát hiện có người đang nhìn mình, chính là người thanh niên nọ. Rõ ràng ban nãy anh nói không hút thuốc, nhưng thấy cô bé bị quấy rối vẫn đứng ra giúp đỡ. Tần Du khẽ gật đầu cảm ơn anh.
Phó Gia Thụ thấy người phụ nữ gật đầu cũng mỉm cười đáp lại.
Thấy người ngày càng đông mà vẫn không thấy bóng dáng thiếu phu nhân nhà họ Tống, Phó Gia Thụ bắt đầu thấy phiền lòng.
Lúc này, một người phụ nữ ăn mặc bình thường, tóc chải gọn gàng, trước trán để một nhúm tóc mái bước ra. Dáng người gầy guộc, nước da ngăm đen. Đây chắc là thiếu phu nhân nhà họ Tống rồi? Chẳng còn ai phù hợp với mô tả của Tống Thư Ngạn nữa.
Anh cầm tờ giấy, bước đến trước mặt người phụ nữ kia: "Cô là thiếu phu nhân nhà họ Tống phải không? Tôi là bạn của Tống Thư Ngạn, anh ấy bận việc không đến được nên nhờ tôi đón giúp."
Người phụ nữ kia nhìn anh đầy kỳ lạ: "Tiên sinh, anh nhận nhầm người rồi. Tôi không phải thiếu phu nhân nhà họ Tống, cũng chẳng biết Tống nào cả."
"Nhận nhầm rồi?"
Phó Gia Thụ nhìn quanh, lúc này chẳng còn ai đi ra nữa, chuyến tàu tiếp theo phải đợi đến mai. Có khi nào anh đã bỏ lỡ vị đại thiếu phu nhân kia rồi không? Lẽ nào lúc giải vây cho cô bé ban nãy, người kia đã rời đi? Không thể nào! Cô ấy suốt ngày ru rú trong nhà, sao có thể đi lung tung được?
Tần Du đứng đợi xe nhà họ Tống, thầm nghĩ tên Tống Thư Ngạn này sao mà thiếu tin cậy đến thế. Nếu năm phút nữa anh ta không đến, cô sẽ tự gọi xe, dù sao cô cũng từng ngồi xe kéo ở Hàng Châu rồi.
Đúng lúc này, cô nghe thấy mấy chữ "Đại thiếu phu nhân nhà họ Tống", bèn bước tới hỏi người thanh niên đang buồn bực kia: "Có khi nào người anh cần đón là tôi không?"
Phó Gia Thụ quay đầu lại, là người phụ nữ kia.
Anh không dám tin. Chỉ dựa vào khí chất và nhan sắc này, làm sao Tống Thư Ngạn có thể bỏ chạy ngay đêm tân hôn được? Ít nhất cũng phải tìm hiểu đôi chút chứ? Huống hồ ban nãy cô giải vây cho cô bé bán thuốc rất trượng nghĩa. Người phụ nữ thế này mà không cần thì còn cần ai nữa?
Anh xác nhận lại: "Tôi đến đón vợ của Tống Thư Ngạn."
"Nhà họ Tống ở Ninh Ba, vợ Tống Thư Ngạn, tôi là Tần Nhã Vận." Xem ra Tống Thư Ngạn cũng không tệ, còn biết tìm người đến đón. Chỉ là người này thật không đáng tin, sao không lấy tờ giấy ra sớm hơn.
Phó Gia Thụ không biết tên vợ Tống Thư Ngạn, có lẽ đến chính khổ chủ cũng chẳng biết tên vợ mình. Nhưng anh biết vị thiếu phu nhân này họ Tần, chuyện hai nhà Tống - Tần kết thông gia ai cũng biết.
Người này thực sự là vợ Tống Thư Ngạn. Phó Gia Thụ với tư cách chủ nhà lại để lại ấn tượng xấu cho đối phương, cảm thấy có chút áy náy: "Thật ngại quá, tôi nhận nhầm người."
"Không sao." Tần Du cũng có ấn tượng tốt với người thanh niên đã giúp cô bé ban nãy.
"Chỉ có mình cô thôi sao?" Phó Gia Thụ thấy lạ, sao cô không mang theo người hầu?
"Phó Gia Thụ. Tôi và anh Thư Ngạn cùng du học ở Mỹ. Anh ấy đi kiểm tra tình hình kinh doanh ở Vũ Hán nên nhờ tôi đến đón cô."
"Được, cảm ơn anh."
Tần Du dùng đầu gối cũng nghĩ ra được Tống Thư Ngạn tưởng cô sẽ bám dính lấy anh ta nên mới bỏ mặc cô bơ vơ vài ngày. Đây có được tính là đòn tâm lý không nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



