Linh Bảo và Chu Đào Đào xách theo túi lớn túi nhỏ về đến thôn thì thấy bà Tưởng cùng thôn ôm đứa cháu trai hai tuổi đang đứng chờ trước cửa nhà, trên mặt đứa bé kia có chút ửng đỏ bất thường, sắc mặt cũng vàng như nghệ, trông có vẻ như đang bị bệnh.
Những người trẻ tuổi trong thôn phần lớn đều đi ra ngoài làm việc, để lại con cái cho cha mẹ chăm sóc, bà Tưởng cũng là một trong những người già ở nhà chăm cháu giúp con trai và con dâu.
Thấy Linh Bảo trở về, bà Tưởng niềm nở: “Linh Bảo à, nghe nói cháu bây giờ biết vẽ bùa, rất linh nghiệm, cháu có thể giúp bà một việc được không?”
Cháu trai của bà Tưởng bị bệnh đã gần hai mươi ngày nay, đã đi khám bác sĩ trong thôn mấy lần rồi mà vẫn không chữa được chứng ho khan và sốt cao liên tục này, vì thế bà liền nghĩ đến liệu pháp dân gian.
Mọi người đều nói đứa bé vô duyên vô cớ sinh bệnh, chắc có lẽ là vì đã dính phải tà khí gì đó, vì thế bà Tưởng mới nghĩ đến chuyện tới tìm Lục Linh Bảo xem thử xem sao. Nói không chừng vẽ một cái bùa nướng một quả trứng gì đó xong bệnh của cháu trai bà sẽ được chữa khỏi thì sao.
Nghe bà Tưởng nói xong, Linh Bảo cũng không từ chối.
Dù sao cũng là bà con chòm xóm trong thôn, đến khi cô kết thúc kỳ nghỉ hè quay lại trường học cũng vẫn phải nhờ đến những người này để mắt đến Ngô Xảo Trân giùm cô, giúp họ một chút cũng không vấn đề gì, hơn nữa sau khi giúp họ cô cũng có thể thu được sức mạnh từ tín ngưỡng chi lực.
Nhìn khí sắc của đứa trẻ, rất nhanh Linh Bảo đưa ra kết luận:
“Tiểu Đông không trúng tà, cũng không đụng phải thứ không sạch sẽ, chỉ là bác sĩ kê đơn thuốc không đúng nên mới bệnh mãi không khỏi.”
“Hả?” Nghe cô nói vậy bà Tưởng mặt đầy thất vọng: “Vậy phải làm sao bây giờ? Các bác sĩ trong thị trấn này bà đều đưa nó đi khám cả rồi...”
Linh Bảo suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy để cháu vẽ cho bà hai lá bùa sức khỏe đi, bà đem bùa này đi đốt thành tro rồi pha với nước, để cho lắng xuống rồi cho thằng bé uống phần nước thôi, không cần phải uống phần cặn phía dưới, bây giờ uống một lần, sáng mai chín giờ uống một lần nữa là được.”
Trước kia cô cũng thường xuyên ban những lá bùa như vậy cho tín đồ. Thân thể trẻ con yếu ớt, không thể trực tiếp chịu đựng linh khí để xua đuổi bệnh khí, phải thông qua giấy làm từ thảo mộc và nước để trung hòa lại mới được.
Linh Bảo vẽ xong bùa, cho Tiểu Đông uống một lá ở nhà cô, lá còn lại đưa cho bà Tưởng mang về.
Bởi vì được vẽ bùa nên bà Tưởng nhét cho Linh Bảo năm mươi đồng. Thầy bói Trương ở thôn bên cạnh bình thường lấy năm mươi đồng một lá bùa, bà Tưởng không hoàn toàn tin tưởng hiệu quả của bùa chú trong tay Linh Bảo nên mới đưa ít hơn.
Linh Bảo không từ chối, nhận lấy.
Cô bỏ công lao ra, nhận về tiền thù lao là hoàn toàn chính đáng. Trong bùa này ẩn chứa linh khí, giá trị vượt xa chút tiền này, cô bằng lòng với cái giá này đã là nể mặt quan hệ hàng xóm, cho đi rất nhiều nhân tình rồi.
Vốn tưởng rằng việc này cứ thế kết thúc, không ngờ khoảng độ hơn chín giờ sáng hôm sau Linh Bảo lại nghe thấy tiếng có người quát mắng trước cửa nhà mình:
“Lục Linh Bảo! Đồ lừa đảo gạt người lừa tiền này! Mày cút ra đây cho tao!”
Linh Bảo đi ra cửa xem thử thì thấy một người phụ nữ độ khoảng hơn hai mươi tuổi, mặt mày hằm hằm đứng ở trước cửa nhà mình, phía sau cô ta là bà Tưởng, vẻ mặt vừa xấu hổ lại có chút khó xử.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, cô ấy có biết người phụ nữ này, cô ta là con dâu của bà Tưởng - Chung Lỵ Hồng, trước nay đi làm thuê với chồng ở trên huyện thỉnh thoảng nghỉ phép sẽ trở về thăm con trai mình.
“Mày bảo mẹ chồng tao cho Tiểu Đông uống cái gì quỷ quái gì? Mày giả thần giả quỷ, cũng chỉ lừa được mấy người già cả kém hiểu biết thôi, muốn lừa tao không có cửa đâu! Tao nói cho mày biết, ngay bây giờ tao sẽ đưa Tiểu Đông đến bệnh viện huyện kiểm tra, nếu con tao uống bùa kia của mày mà có mệnh hệ gì tao tuyệt đối không tha cho mày đâu!”
Cô ta vừa trông thấy Lục Linh Bảo đi ra, liền chỉ vào mặt cô mà mắng xa xả.
Thì ra Chung Lỵ Hồng biết được con trai mấy ngày nay bệnh mãi mà chưa khỏi liền xin nghỉ phép về nhà. Nào biết được, sáng nay vừa về đến nhà thì đúng lúc bắt gặp mẹ chồng đang cho con trai mình uống thứ nước gì đó màu vàng vàng, dưới đáy còn đọng một lớp cặn màu xám tro, hỏi ra mới biết là bùa mua từ chỗ Lục Linh Bảo, tức thời máu dồn lên não, ngay lập tức xông sang nhà Linh Bảo chửi bới.
“Linh Bảo à, chuyện này… Chuyện này thật sự xin lỗi cháu nhé...” Bà Tưởng áy náy nói, rồi lại quay sang bảo con dâu im miệng: “Lỵ Hồng, con đừng nói nữa, Linh Bảo nó cũng chỉ có ý tốt thôi!”
“Ý tốt cái con khỉ! Chung Lỵ Hồng tỏ vẻ khinh miệt sau đó oán hận nói: “Tôi đã nói rồi mà, giao con cho người già như bà chăm sóc đâu có được, bà lại cứ muốn tranh với tôi, còn nói cái gì mà giảm bớt gánh nặng cho tôi! Bây giờ bà nhìn đi, bà chăm con tôi kiểu gì vậy, suốt ngày cho nó uống những thứ tầm bậy tầm bạ!”
“Để cho bà chăm nó tiếp, bà giết chết con tôi lúc nào tôi cũng không hay!
Nói xong cô ta lập tức về nhà, muốn đưa con trai lên huyện.
Lời này như xát muối vào tim bà Tưởng, bà ấy cuống đến chảy cả nước mắt. Làm gì có bà nào không thương cháu, lúc nào chẳng trông cho nó được khỏe mạnh, bà ấy thật sự không ngờ mình chỉ nhất thời hồ đồ mà bị con dâu tước đoạt mất cơ hội được chăm nom cháu trai.
“Lỵ Hồng, sau này mẹ sẽ không như vậy nữa, mẹ nghe con hết, con đừng đưa Tiểu Đông đi, công việc con bận rộn như thế, con không chăm nó được đâu...” Bà Tưởng van nài.
Cô con dâu này của bà ấy từ trước đến nay vô cùng ghê gớm, bà ấy chỉ có một đứa con trai duy nhất, sợ sau này già yếu nằm một chỗ con dâu không đối xử tốt với mình nên trước mặt cô ta bà ấy luôn cẩn thận lấy lòng.
“Không đời nào, bà đừng có mơ, cùng lắm thì tôi từ chức ở nhà chăm nó! Chung Lỵ Hồng vẻ mặt kiên quyết nói, hiển nhiên là phẫn nộ cực điểm đối với hành động của mẹ chồng.
Linh Bảo quan sát tướng mạo của Chung Lỵ Hồng rồi lên tiếng:
“Con cái tự mình chăm sóc đúng là sẽ tốt hơn, nhưng gần đây tốt nhất chị không nên đưa thằng bé lên huyện. Nếu không, không quá ba ngày, hai mẹ con sẽ phải chia lìa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)