“Bác là một người tốt bụng, cháu muốn nhắc bác đôi câu xem như lời cảm ơn, sắp tới đây bác sẽ gặp hạn, buổi chiều đừng đi đến đường Xuân Huy.” Linh Bảo nhìn người phụ nữ trung niên, nói một cách nghiêm túc.
Người phụ nữ trung niên tên Mạnh Mẫn thoáng chút kinh ngạc, hôm qua bà ấy vừa mới đăng ký cho con gái một lớp học đàn piano ở đường Xuân Huy, chiều nay muốn đưa con đi học, chắc chắn sẽ đi con đường đó.
Về phần Linh Bảo làm sao biết chuyện bà ấy muốn đi đường Xuân Huy, bà ấy cảm thấy là trùng hợp, dù sao ở đường Xuân Huy cũng có rất nhiều lớp bồi dưỡng, tuổi của mình vừa nhìn đã biết là có con, rất có thể sẽ phải đưa đón con nhỏ đi học. Đây chỉ là suy luận ra mà thôi.
“Nếu bác không tin cháu có thể xem giúp bác một chút.” Linh Bảo vốn định xem cho bà ấy một ít chuyện trong quá khứ để thể hiện năng lực của mình, không ngờ người phụ nữ trung niên hiền lành này lại tránh như tránh tà, cuống quýt xua tay nói: “Không cần, không cần, tôi không tin cái này.”
Linh bảo hết cách, đành phải cho bà ấy một lá bùa: “Lá bùa này bác hãy giữ lấy, tuy rằng không thể hóa giải tai kiếp của bác, nhưng có thể giúp bác tránh được một lần bị tổn thương ngoài ý muốn. Lúc nào bác cảm thấy lời cháu đáng tin thì hãy đến thôn Bạch Đế tìm cháu.”
Thấy vẻ mặt không muốn nhận của người phụ nữ, Linh Bảo lại thêm một câu: “Tặng bác, không lấy tiền.”
Hầu hết mọi người khó có thể từ chối quà tặng miễn phí, chẳng hạn như quạt cầm tay và khăn giấy in quảng cáo của bệnh viện được phát ở bên đường, lúc nào cũng rất dễ phát.
Nghe Linh Bảo nói không lấy tiền, lúc này Mạnh Mẫn mới nhận lấy, dù sao cũng không tốn tiền, thôi thì cứ nhận lấy vậy.
Bà ấy vốn tưởng rằng Linh Bảo sẽ tiếp tục lôi kéo bà ấy cho tiền hóa kiếp, hoặc là để lại số điện thoại gì đó, ai ngờ đối phương chẳng nói thêm gì nữa cứ thể để cho bà ấy đi.
Mạnh Mẫn tiện tay cất lá bùa vào trong túi áo của mình rồi quẳng chuyện này ra sau đầu.
Bốn giờ chiều, bà ấy đưa con đến lớp đào tạo, sau đó định bụng lái xe đến trung tâm mua sắm mua đồ, trước giờ bà luôn lái xe rất cẩn thận, lần nào cũng chú ý quan sát kỹ đèn giao thông, sau khi chắc chắn đèn đã chuyển xanh, những chiếc xe khác đều đã bắt đầu đi bà ấy mới nổ máy xe.
Vạch qua đường ở ngã tư này hơi dài, tất cả mọi người đều giảm tốc độ, không một ai có thể ngờ được ngay lúc ấy đột nhiên có một chiếc xe tải từ hướng vuông góc lao ra đâm thẳng vào xe của bà ấy.
Mạnh Mẫn cố gắng bẻ lái để tránh nhưng không thể kịp được, chiếc xe tải kia lao đến quá bất ngờ.
Một tiếng nổ lớn vang lên, ngay sau đó mọi thứ như trời quay đất cuồng.
Khi được cảnh sát giao thông giải cứu khỏi xe Mạnh Mẫn đã bị chấn động đến choáng váng, đến khi nhìn thấy chiếc xe của mình bị tông nát bét, bà ấy sợ đến mức mồ hôi lạnh đầy người.
Chiếc xe đã bị đâm thành như thế này mà bà ấy… Bà ấy không bị thương chút nào, thậm chí ngay cả một vết trầy xước cũng không có, đây rõ ràng là chuyện vô cùng hy hữu.
“Đừng đi đường Xuân Huy”, “Bùa này có thể giúp bác tránh được một lần chấn thương ngoài ý muốn”.
Không hiểu sao bà ấy bỗng nhớ tới lời nói của cô gái ban sáng, sờ tay vào túi áo xem thử, thế nhưng khi cầm ra lại chỉ thấy một nắm tro tàn, nếu nhìn kỹ vẫn còn có thể nhìn ra được một góc còn sót lại của hình tam giác nhỏ.
Chính là lá bùa mà ban sáng cô gái kia đưa cho bà ấy, không biết tại sao lại tự cháy thành tro, vừa chạm vào đã vỡ hơn phân nửa.
Bà ấy khiếp sợ một lúc lâu mới có thể tiêu hóa được một sự thật - thì ra người bà ấy gặp được lúc sáng thật sự là một cao nhân!
Nghĩ lại trước khi đi cô gái kia đã nói, bùa này chỉ có thể giúp bà tránh được một lần chấn thương ngoài ý muốn, không thể hóa giải tai kiếp, lúc này bà ấy liền quyết định ngày mai sẽ đến thôn Bạch Đế như lời cô nói để tìm cô.
Xử lý xong tai nạn giao thông rồi đi đón con, mãi đến khi hai mẹ con ăn cơm tối xong từ lâu, chồng bà ấy là Bao Tùng mới đi làm về, nhìn thấy Mạnh Mẫn đang ngồi yên lành trong phòng khách, ông ta đứng ngây ra ở cửa, dường như rất kinh ngạc.
“Sao thế?” Mạnh Mẫn thấy lạ bèn hỏi.
Bà ấy vốn là một người mạnh mẽ, dù sao người cũng không việc gì nên không lấy việc vặt trong nhà đi quấy rầy công việc của chồng, định bụng đợi đến buổi tối chồng đi làm về mới nói cho ông ta biết chuyện này.
“Anh nghe đồng nghiệp nói, bên đường
Xuân Huy có tai nạn giao thông, em không sao chứ vợ?” Bao Tùng lập tức điều chỉnh sắc mặt, ra vẻ quan tâm hỏi.
Nói đến chuyện này Mạnh Mẫn lập tức có chút kích động: “Thì chính là xe nhà chúng ta bị tông đấy! Nhưng may mà hôm nay em gặp được cao nhân cho nên bây giờ mới bình an vô sự mà ngồi được ở đây.”
Bà ấy kể lại hết đầu đuôi câu chuyện cho chồng nghe, cũng tỏ vẻ ngày mai sẽ đi đến thôn Bạch Đế tìm cao nhân giải hạn.
Lại không ngờ rằng chồng bà ấy chẳng có chút gì là vui mừng khi bà may mắn sống sót sau tai nạn mà lại xị mặt nghiêm túc phê bình bà:
“Giải hạn với chả hóa kiếp gì chứ, đó chính là trùng hợp, dụ em vào tròng để lừa tiền của em mà thôi! Cô ta chẳng qua cứ nói bừa vậy, ai bị nói trúng thì tin, bị lừa cho chẳng biết gì cả. Bẫy rõ ràng như vậy mà em còn định tự tìm đến cửa cho người ta lừa tiếp à!”
“Hơn nữa sao em có thể nói ra những lời mê tín dị đoan phong kiến này trước mặt con gái, nó học theo thì phải làm sao?”
Ông ta vậy mà không cho bà ấy đi tìm cao nhân kia.
Thái độ của chồng làm cho Mạnh Mẫn có chút không thoải mái, chẳng lẽ một ít tiền tài còn không quan trọng bằng mạng của bà ấy sao? Bà ấy cảm thấy bây giờ mà mở miệng tranh luận chắc chắn hai người sẽ cãi nhau một trận.
Bà ấy và chồng, lúc kết hôn gia đình bà ấy điều kiện khá giả còn chồng bà thì xuất thân từ gia cảnh bần hàn, bây giờ bà ấy làm ăn kinh doanh lại kiếm được nhiều hơn chồng gấp mấy lần, khiến cho chồng của bà vẫn luôn rất tự ti rất nhạy cảm. Mấy năm nay bà ấy nghe bạn thân nói về bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình, không muốn cãi nhau làm tổn thương tình cảm, vì thế đành bấm bụng nhịn sự không thoải mái kia xuống.
Con gái sắp học lớp 12, cần một hoàn cảnh gia đình hòa thuận, bà ấy không thể thường xuyên cãi nhau với chồng vì những chuyện vặt vãnh, có thể nhịn được bao nhiêu thì nhịn bấy nhiêu.
Cùng lắm thì ngày mai bà ấy lén đi đến thôn Bạch Đế không nói cho ông ta biết là được chứ gì.
Nhưng Mạnh Mẫn không biết một điều là, thấy bà ấy từ bỏ ý định đi tìm “cao nhân”, chồng bà ấy lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
