Liễu Nhứ trước khi vào trướng mơ hồ nhìn qua địa hình xung quanh. Quần sơn vây quanh, thân ở cao địa, cũng coi như dễ thủ khó công. Nhìn Liễu Nhứ tháo bỏ mũ giáp, khoanh chân ngồi trên bàn, Chu Nghĩa Vân đẩy chén nước đến trước mặt hắn, quan tâm hỏi: “Mệt mỏi thì đi nghỉ ngơi một lát. Trên đường đều an toàn chứ?”
“Ngươi có phải đã phân tán binh lính không? Phía sau núi khi ta nhìn thấy cờ lớn của Chu quốc. Mà ngươi lại ở tiền tuyến, làm tướng quân thì liệu như vậy có quá nguy hiểm không?” Liễu Nhứ nâng chén nước hỏi về phát hiện của mình.
“Quân địch của hắn vẫn chưa tấn công, chắc là bọn họ còn chưa thăm dò tình hình bên ta. Muốn công phá Đại Chu quốc chỉ có ba cửa khẩu. Ta đã chia Thập vạn đại binh đóng quân ban đầu thành hai, ba vạn người ta mang theo ở đây, phân ra trước sau. Bọn họ không động thì ta cứ đợi, cũng không tiện chủ động thăm dò?”
Liễu Nhứ nhướng mày hỏi: “Ngươi đang dùng chiêu ‘không thành kế’ đấy à. Sao ngươi biết đối phương là tam quốc liên hợp?”
“Ngày nhận chỉ, ta đã phái hai binh lính đi trước đến Thanh Bình Quan, báo cho Hứa tướng quân đóng quân tại đó sơ tán dân chúng ở thành biên trấn, để bọn họ thoải mái chiếm được một thành. Khi bọn họ đắc ý cũng là lúc nhược điểm bại lộ. Còn về việc vì sao vẫn không tấn công tiếp…”
“Nội loạn?”
“Ừm, tam quốc tuy liên hợp nhưng cũng là ba chủ tử, trước mặt lợi ích có vài người bất chấp đại cục.”
“Nhưng nếu bọn họ từ một chỗ tấn công vào?” Liễu Nhứ không lạc quan như vậy, hắn cũng không phải chưa từng tham gia trận chiến quy mô lớn. Trong bối cảnh thời gian là sinh mệnh, trong hành trình cũng có thể phát sinh sự cố.
Chu Nghĩa Vân xòe tấm bản đồ địa hình trong tay, chỉ vào ba chỗ hướng Liễu Nhứ giải thích: “Quân địch khi đánh vào thành biên trấn, một bộ phận vào thành, một bộ phận khác ở lại ngoài thành. Lợi dụng lúc bọn họ lơ là, ta đã bố trí binh lính trước thời hạn ở ba chỗ này.” Liễu Nhứ nhìn ba chỗ tạo thành hình tam giác này liền hiểu ra. Chu Nghĩa Vân tủm tỉm cười nói: “Chỉ cần bọn họ tấn công vào một chỗ, hai nơi còn lại sẽ từ phía sau bao vây bọn họ.”
“Quân địch bao nhiêu nhân mã? Bọn họ không thể nào không biết tình hình bên ta mà lại tấn công chứ.”
“Bọn họ tự nhiên sẽ hiểu, bất quá bên ta không phải là đi trước rồi lui về phía sau sao? Hơn nữa số người ta mang đến vẫn chưa tấn công, bọn họ cũng sẽ có nghi ngờ. Lại thêm mâu thuẫn nội bộ của bọn họ, có lẽ đang đợi viện quân của các quốc gia cũng không chừng.”
Liễu Nhứ nghe đến đó muốn đâm đầu vào tường, ý nghĩ của hắn và hiện thực một trời một vực. Nhớ tới trước kia mình từng sùng bái tác phẩm [Tam Quốc], hóa ra khi đích thân lâm trận mới thấy thật ra không đơn giản như vậy. Chu Nghĩa Vân nhìn Liễu Nhứ nhíu chặt mày, mở miệng nói: “Theo lời Hứa tướng quân, đối phương có khoảng hơn hai mươi vạn nhân mã, lại thêm viện binh phía sau thì không thể biết được.”
“Số người của bọn họ nhiều hơn bên ta, chỉ công thành một lần rồi không động đậy suốt gần một tháng? Ta không hiểu hành động của bọn họ.”
Chu Nghĩa Vân cười cười, không nói lời trào phúng, mà là phân tích cho Liễu Nhứ: “Cho nên mới nói mâu thuẫn nội bộ đáng sợ. Chỉ cần bọn họ không hợp tác nữa thì phải dâng tấu, đến lúc này một hồi cũng mất thời gian. Hơn nữa chúng ta không có giao phong chính diện, khi bọn họ công chiếm một thành, bên ta đã chiếm được tiên cơ ở những nơi khác, bọn họ cũng không dám khinh địch. Địa bàn của chính mình bao giờ cũng hiểu hơn người ngoài. Bất quá viện binh đã đến, chắc bọn họ sắp không giữ được nữa rồi, chỉ xem bọn họ là lui hay là công thôi.”
“Vậy ngươi định làm thế nào?”
Liễu Nhứ trừng mắt: “Dùng thân phận ca nhi.”
Chu Nghĩa Vân thấy sắc mặt phẫn nộ của hắn bớt đi không ít, thầm thở phào một hơi: “Vi phu còn tưởng rằng ngươi hướng phụ hoàng bày tỏ tình cảm sâu sắc của ngươi đối với ta đâu. Đáng tiếc đáng tiếc.”
Liếc thấy Liễu Nhứ lại muốn bùng nổ, hắn vội vàng bổ cứu: “Bao Bao và người trong phủ đều tốt chứ? Đương nhiên vi phu không phải nghi ngờ ngươi, chỉ muốn quan tâm một chút thôi.”
“Bao Bao được phụ hoàng đón vào cung rồi, tiểu nha cũng đi theo. Người trong phủ ngươi yên tâm, họ còn trấn tĩnh hơn ta nhiều.”
Mà lúc này, Bao Bao ôm chân co rúm trên nhuyễn sập. Tiểu nha đặt bát cơm canh xuống nhìn khối nhỏ xíu kia, nhẹ giọng nói: “Tiểu thiếu gia, ăn một chút gì được không ạ? Ngài từ sáng đến giờ vẫn chưa ăn gì đâu.”
Bao Bao vẫn không nhúc nhích, thì thầm: “Tiểu nha ngươi nói xem cha hiện tại có phải đã nhìn thấy phụ thân rồi không? Khi nào bọn họ mới đón Bao Bao?”
“Tiểu thiếu gia, tiểu nha cũng không hiểu những chuyện đó đâu ạ. Bất quá chủ tử và tiểu thiếu gia không phải đã hẹn rồi sao, chủ tử nhất định sẽ làm được.”
Bao Bao nâng khuôn mặt nhỏ nhắn: “Nhưng mà cha đi đã lâu, Bao Bao thật sự nhớ người.” Nói đến đây vô cùng ủy khuất.
Tiểu nha nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn và thân hình gầy đi một vòng của Bao Bao, cũng khó chịu. Đang định mở miệng an ủi, liền nghe thấy: “Thánh Thượng giá lâm.”
Chu Ngọc Hoàng đi vào nội thất, tiểu nha vội vàng quỳ xuống vấn an. Bao Bao chân trần chạy tới ôm lấy hai chân người, Chu Ngọc Hoàng cưng nựng sờ sờ đầu Bao Bao. Đối với hoàng tôn này, người thật sự thích từ tận đáy lòng. Thằng bé lớn lên giống lão Thập Nhất, nhưng tính tình lại hoạt bát hơn lão Thập Nhất, đôi mắt to lộ vẻ thông minh, thường xuyên chu cái miệng nhỏ, nói giọng nãi nãi đáng yêu chọc người vui vẻ. Cho dù không hiểu chút nào về lễ nghi trong cung, Chu Ngọc Hoàng cũng đều không so đo. So với những hoàng tôn có nề nếp, già dặn khác, thì thằng bé này vẫn thân thiết hơn.
Ví dụ như hiện tại, Bao Bao chưa bao giờ dùng người ôm, mỗi lần đều treo trên đùi người, sợ hoàng gia gia mệt. Nhưng đã lâu như vậy mà vẫn làm y chang sao?
Vì thế hắn ngồi xuống, Chu Ngọc Hoàng quyết định tìm ra đáp án: “Bao Bao, nói cho hoàng gia gia, sao mỗi lần đều là tư thế này vậy?”
Bao Bao quyết cái mông nhỏ ghé vào đùi Chu Ngọc Hoàng trả lời: “Muốn nghe lời cha mà.”
“Nghe cha ngươi nói gì?”
Bao Bao nâng cái đầu nhỏ: “Cha nói, mỗi lần nhìn thấy hoàng gia gia đều muốn ôm chặt đùi hoàng gia gia.”
Chu Ngọc Hoàng có chút không hiểu: “Đây là ý gì?”
Bao Bao thở dài, bàn tay nhỏ vỗ vỗ đầu mình: “Bao Bao cũng không hiểu lắm, bất quá cha nói, ôm chặt đùi hoàng gia gia, về sau có chuyện hoàng gia gia sẽ vì Bao Bao làm chủ.”
Chu Ngọc Hoàng nghe xong cười ha ha, hóa ra là muốn Bao Bao lấy lòng mình. Cách nói này còn khá mới lạ. Bao Bao ngồi trên đùi Chu Ngọc Hoàng, cái đầu nhỏ ghé vào vai người: “Hoàng gia gia, Bao Bao có thể về phủ không?”
“Sao không muốn ở trong cung bầu bạn với hoàng gia gia?”
Bao Bao lắc đầu: “Không phải, Bao Bao đã lâu không luyện tập rồi. Cha nói công phu cơ bản không vững chắc, về sau quyền cước sẽ không lợi hại nữa. Bao Bao muốn về cùng thị vệ cùng luyện tập.”
Nói xong, cái móng vuốt nhỏ xoa xoa nước mắt ủy khuất nói: “Bao Bao không muốn khiến cha thất vọng, hơn nữa Bao Bao muốn về phủ đợi cha và phụ thân, để bọn họ nhìn thấy Bao Bao ngay cái nhìn đầu tiên.”
Chu Ngọc Hoàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Bao Bao lên, đau lòng hỏi: “Nhớ cha ngươi và phụ thân?”
Bao Bao gật gật đầu: “Cha chưa từng rời xa Bao Bao lâu như vậy.”
Chu Ngọc Hoàng đứng dậy vỗ vỗ Bao Bao trong lòng, trong lòng cũng nghĩ Liễu Nhứ đúng làm cha không hợp cách, nhưng xuất phát điểm của hắn là tốt, đặt Bao Bao trong cung là an toàn. Đây chính là cái mà hắn gọi là sự tín nhiệm đi.
Liễu Nhứ vẫn đang nghiên cứu tấm bản đồ địa hình trong tay, phía sau thỉnh thoảng truyền đến từng đợt tiếng ngáy. Quay đầu nhìn thoáng qua Chu Nghĩa Vân đang ngủ say, người đó thật đúng là yên tâm.
Quyết định hoạt động một chút, Liễu Nhứ đứng ngoài trướng, nhìn những binh lính đang nghỉ ngơi tại chỗ. Hạ đạt binh lệnh việc này vẫn là giao cho Chu Nghĩa Vân thì hợp lý, hiện tại mình vẫn còn hơi mơ hồ. Lý Kim nhìn thấy Liễu Nhứ vội vàng đi tới: “Mạt tướng, tham kiến Thập Nhất hoàng tử phi.”
“Ồ, hóa ra là ngươi à.” Vừa nói vừa chậm rãi tản bộ.
“Mạt tướng Lý Kim, cái đó… Thập Nhất hoàng tử phi thật sự là gan dạ sáng suốt hơn người, Anh Kiệt trong số ca nhi.”
Liễu Nhứ lườm hắn một cái: “Ngươi là chỉ chuyện ta đánh chủ tử của ngươi sao? Ta cũng không phải đối thủ của hắn.”
Lý Kim vội vàng xua tay: “Không, không, mạt tướng không phải ý này. Mạt tướng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy ca nhi lên chiến trường đó. Hơn nữa mạt tướng cảm thấy về chiêu thức thì hoàng tử phi thắng Võ tướng quân, nếu thua hẳn là thua về lực lượng.”
“Cách giải thích của ngươi không tệ đấy chứ.” Trước đây hắn thưởng thức vũ khí của hắn, bây giờ cũng có thể đánh giá chiêu thức của hắn.
“Mạt tướng không dám nhận.”
Liễu Nhứ dừng lại bước chân, chỉ về phía hàng cây phía trước hỏi: “Đó là sam thụ sao?”
Lý Kim nhìn hướng Liễu Nhứ chỉ: “Hồi hoàng tử phi, đó là lân thụ.”
Bước tới gần xem xét kỹ lưỡng, tên gọi khác nhau nhưng Liễu Nhứ khẳng định là sam thụ. Lý Kim nhìn hoàng tử phi không ngừng đánh giá loại cây này, giới thiệu: “Loại cây này chịu mục, chống sâu bọ. Dân cư gần đây đều dùng nó để làm rui mè, đóng thuyền hoặc làm đồ gia dụng.”
“Bọn họ đốt than cũng dùng loại cây này sao?”
“Cái này mạt tướng thật sự không biết.”
Liễu Nhứ vội vã quay trở lại trướng gọi bốn thị vệ mang theo từ phủ đến, thấp giọng dặn dò mấy người: “Các ngươi mặc trường phục đi tiệm thuốc bắc ở thành trấn gần đây mua diêm tiêu và lưu huỳnh, có bao nhiêu mua bấy nhiêu, càng nhiều càng tốt.”
Lại gọi Lý Kim và một binh lính dự bị tên Vương Phàm. Người này bốc thăm thua nên đã “một khóc hai nháo ba thắt cổ” trước mặt Liễu Nhứ, lăn lộn đòi đi bằng được: “Tìm vài người các ngươi tin tưởng cũng mặc thường phục, đi gần đây thu mua than cây lân và bình hoặc vò, cũng là càng nhiều càng tốt. Bất kể kết quả thế nào, trước tối phải trở về doanh trại.”
Liễu Nhứ vẫn luôn cảm thấy vận may của mình không tồi, chết rồi còn có thể trọng sinh một lần, ai có vận may tốt như hắn chứ? Khi hắn nhìn thấy sam thụ, tâm tư chợt động nghĩ đến hỏa dược. Ý tưởng có rồi thì xem tài liệu có đủ không. Quân lệnh trạng đã hạ, bất kể thế nào cũng phải thử xem, dù chỉ làm ra một viên cũng có tác dụng nhất định.
Trở lại nội trướng chỉ thấy Chu Nghĩa Vân mở to đôi mắt vừa tỉnh ngủ còn mơ màng, nhìn Liễu Nhứ cười ngây ngô. Mỗi khi nhìn thấy Chu Nghĩa Vân như vậy, Liễu Nhứ đều muốn ngửa mặt lên trời than: Mẹ ơi, lúc trước mình làm sao có thể nhìn ra hắn có phong thái vương giả? Chu Nghĩa Vân rốt cuộc sau khi ngáp một cái liền mở miệng nói: “Nhứ nhi, Lý Kim…”
“Ta gọi hắn đi làm chút chuyện.” Liễu Nhứ hai tay khoanh lại trước ngực: “Đừng gọi ta cái tên ẻo lả như vậy.”
“Ngươi không phải đặt tên gọi thân mật cho Đoan Chính là Bao Bao sao? Nhứ nhi là ái xưng ta đặt cho ngươi.” Nói xong liền đi ra ngoài trướng. Ái xưng cứ thế vui vẻ được quyết định, còn là trong tình huống Liễu Nhứ không đồng ý.
Bao Bao sau khi vô vọng trở về phủ, cuộn tròn một góc ở ngoài đại điện nơi thằng bé ở, mỗi ngày kiên trì sáng sớm luyện quyền cước. Chu Ngọc Hoàng cười nhìn người nhỏ xíu này, cũng không biết đã dốc bao nhiêu sức lực. Hắc hắc ha ha kêu lên, trung khí dồi dào, mồ hôi chảy xuống khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, luyện tập vô cùng hăng say.
Chu Ngọc Hoàng chỉ chỉ phía sau, ám chỉ người muốn rời đi, Bao Bao vẫy cái móng vuốt nhỏ nói: “Hoàng gia gia, bái bái.”
“Bao Bao.”
Bao Bao dừng lại quay đầu liền nhìn thấy Chu Nghĩa Phong đang trốn ở góc. Bao Bao lấy tay áo lau mồ hôi trên mặt: “Tiểu nha ngươi về trước chuẩn bị cháo thịt đi, ta muốn uống ngay.” Tiểu nha đi rồi, lập tức bước đôi chân ngắn chạy về phía Chu Nghĩa Phong: “Thập Nhị thúc, ngươi trốn ở đây làm gì vậy?”
“Không trốn sao được, phụ hoàng ta chính là hoàng gia gia của ngươi không cho phép bất cứ ai đến gần đây đâu.” Chu Nghĩa Phong thì thầm.
Bao Bao gãi gãi đầu, ngồi xổm bên cạnh Thập Nhị thúc: “Thập Nhị thúc ngươi đều biết ta ở đây mà, sao giờ mới đến thăm ta?”
Chu Nghĩa Phong cầm lấy khăn tay vừa lau mồ hôi trán cho Bao Bao vừa nói: “Hôm qua ta mới biết đó chứ. Một mình ra cung bị phụ hoàng biết được, bị phạt rồi.” Bao Bao nâng khuôn mặt nhỏ nhắn tiện cho Thập Nhị thúc phục vụ mình, nghi hoặc nói: “Thập Nhị thúc ngươi lớn vậy rồi mà còn bị phạt sao.”
“Ta không phải muốn gặp ngươi sao, sao lại bị phạt đồ tiểu không lương tâm.”
“Được rồi.” Bao Bao bĩu môi không tình nguyện lắm chấp nhận. Thập Nhị thúc của thằng bé trước kia đến nhà thằng bé cũng chưa mấy khi tìm thằng bé, toàn là để phụ thân dạy thằng bé chiêu thức đẹp trai thôi: “Thập Nhị thúc ngươi đã đi nhà ta chưa?”
“Đi rồi chứ, không thì sao biết ngươi ở trong cung?” Nhìn Bao Bao cúi đầu, vỗ vỗ vai nhỏ của thằng bé an ủi: “Phủ Thập Nhất hoàng tử đều rất tốt rồi, yên tâm đi, có Thập Nhị thúc ở đây không sao đâu.”
Bao Bao nặn ra một nụ cười: “Cảm ơn Thập Nhị thúc.”
Chu Nghĩa Phong nhìn quanh, oán giận nói: “Ngươi nói cha ngươi thật là không suy nghĩ gì, chuyện xuất chinh lớn như vậy mà không dẫn ta đi.” Xắn tay áo: “Mang ta đi còn có thể bảo vệ hắn và phụ thân ngươi, biết đâu Thập Nhị thúc ngươi còn lập công nữa.”
Bao Bao vỗ vỗ vai anh ta đả kích nói: “Thập Nhị thúc có lý tưởng là tốt, bất quá ngài thì, nhẫn nại không được, thể lực cũng không qua nổi, thôi đi ạ.” Chu Nghĩa Phong nhe răng, Bao Bao cười cong hai mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)