Tại văn phòng Cục Chính trị.
Lục Đức Chiêu đeo kính lão, ngồi sau bàn làm việc, chậm rãi đọc từng hàng chữ trong tập báo cáo trên tay.
“Báo cáo!”
“Vào đi.”
Tưởng Tiểu Quang đẩy cửa bước vào, tiện tay khép lại, rồi tiến đến trước bàn làm việc.
“Thủ trưởng, tôi có chuyện liên quan đến tam thiếu cần báo cáo.”
Lục Đức Chiêu nhướng mày liếc sang:
“Chuyện gì?”
“Tam thiếu… tìm được đối tượng rồi ạ!”
“Chỉ vậy thôi?”
Sự bình tĩnh của Lục Đức Chiêu khiến Tưởng Tiểu Quang ngạc nhiên không hiểu nổi.
“Không phải thủ trưởng ngày nào cũng mong chờ được uống trà với con dâu sao? Giờ tam thiếu chịu cưới vợ rồi, ngài không thấy vui à?”
“Con mắt nào của cậu nhìn ra tôi không vui?”
Hai con mắt đều thấy rõ rành rành đấy ạ... – Tưởng Tiểu Quang thầm oán trong bụng.
Ngay sau đó, bốp! – Lục Đức Chiêu ném thẳng tập hồ sơ lên bàn, nghiến răng:
“Đồ trời đánh! Một lời chào hỏi cũng không có, cứ thế mà nộp luôn báo cáo kết hôn lên Cục Chính trị!”
Tưởng Tiểu Quang liếc nhìn tập báo cáo vừa bị ném, lúc này mới hiểu ra mục đích thật sự của Lục Thành khi đến đây – thì ra là thật sự nộp đơn cưới vợ!
Động tác này… đúng là nhanh như chớp!
Reng reng…
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Tưởng Tiểu Quang nhấc máy, nghe vài câu rồi đưa ống nghe cho thủ trưởng:
“Thủ trưởng, có người tìm ngài.”
Lục Đức Chiêu vừa nhấc điện thoại lên, nghe thấy đầu dây bên kia là giọng vợ, sắc mặt lập tức dịu lại:
“Có chuyện gì thế?”
An Tuệ liền tuôn một tràng, nói rõ rành rọt từ đầu tới cuối.
Đại khái là Lục Thành nói muốn kết hôn, cô gái bên nhà gái tên là Giang Mạt Ly. Bà hỏi chồng có biết lai lịch nhà họ Giang không.
Lục Đức Chiêu hoàn toàn không biết , điều này khiến An Tuệ tức đến mức mắng anh một trận tơi tả rồi dập máy.
Dù là người có chức vụ cao, nói ra ngoài ai cũng nể vài phần, nhưng khi đối mặt với bà xã trong nhà thì Lục Đức Chiêu chỉ biết bó tay chịu trận , cơn tức không trút được vào đâu, ông đành ghi hết nợ lên đầu thằng con trai mình.
…
Bên nhà họ Trương, mẹ Trương cười đến không khép được miệng khi nghe tin con trai hủy hôn với Giang Mạt Ly và chuyển sang cưới Giang Tình .
“Con nhỏ đó chỉ biết ăn với nằm, đã thế còn dám khinh nhà mình. Tôi còn chướng mắt nó nữa là! Tiểu Tình thì khác, vừa chăm chỉ lại hiền lành, biết chịu thương chịu khó. Lấy được cô con dâu như vậy, gia đình mới yên ấm, phát đạt được!”
Trương Gia Minh gật đầu tán thành.
Anh cũng thấy Giang Tình chỗ nào cũng hơn Giang Mạt Ly.
Bản thân anh quanh năm ở trong quân đội, không thể lúc nào cũng ở nhà phụng dưỡng cha mẹ.
Cưới được một người vợ đảm đang, hiểu chuyện như Giang Tình, vừa lo được việc nhà, vừa thay anh chăm sóc cha mẹ và các em, nghĩ thôi đã thấy yên lòng.
Ba chị em Trương Gia Toàn, Trương Nhị Muội và Trương Tam Muội cũng rất hân hoan khi biết Giang Tình sắp trở thành chị dâu của mình.
So với Giang Mạt Ly, người lúc nào cũng gắt gỏng, mỗi lần về quê là như bà hoàng sai khiến người khác, thì Giang Tình đúng là trời với đất. Cô dịu dàng, còn mang đồ ăn vặt cho bọn họ, lại không ngại giúp việc nhà.
Chỉ có Trương Thiết Sinh cha của Trương Gia Minh là không hoàn toàn vui.
Là đàn ông từng trải, ông nhìn mọi việc sâu hơn đám đàn bà trẻ con trong nhà.
Giờ mọi chuyện ầm ĩ như vậy, xem ra tình nghĩa mấy chục năm giữa ông và Giang Đại Hải, cũng coi như đến hồi kết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
Suy nghĩ của cha Trương thật sâu sắc, rất tiếc.