Chỉ tiếc, người đối diện cô là Lục Thành – người xứng đáng với cái danh "sắt đá". Thấy cô sắp khóc đến nơi, ánh mắt anh cũng chẳng lay động lấy một chút.
Mạnh Vi gắng gượng đứng vững lại, cắn môi nói: “Em không tin , em không tin sẽ có người phụ nữ nào lọt vào mắt anh.”
Không tin thì thôi.
Lục Thành cũng chẳng nói thêm lời nào.
Suy cho cùng, trước khi ra khỏi nhà sáng nay, Lục Thành vẫn chưa từng nghiêm túc nghĩ đến chuyện cả đời.
Nói anh ta vừa gặp đã động lòng cũng được, nhưng đã trúng ý rồi thì anh quyết cưới Giang Mạt Ly cho bằng được.
Chỉ nghĩ đến cảnh cô gái mềm mại, nhỏ nhắn ấy gả cho mình, sinh cho mình một đàn con nheo nhóc thôi là lòng anh đã rạo rực không yên rồi!
An Tuệ ngồi bên, ánh mắt như dao phóng về phía con trai: “Anh còn ăn được à? Vi Vi nhà người ta có điểm nào không tốt , có nhan sắc, có học thức, lại còn thật lòng với anh , vậy anh còn chưa vừa ý cái gì nữa hả ?”
“Nếu cứ ai thích con là con phải cưới người đó sao , thế thì con khác gì mấy ông vua thời xưa , hậu cung ba nghìn giai lệ chắc ?”
An Tuệ giận đến mức suýt phun cả nước miếng vào mặt con: “Anh đang nằm mơ à? Anh có biết xấu hổ là gì không? Thật sự nghĩ mình là cục… cứt thơm nên ai cũng tranh giành à? Nhìn quanh khu gia trang xem, người ta bằng tuổi anh có đứa nào chưa vợ chưa con không? Mỗi anh vẫn còn độc thân, tôi nhìn mà thấy mất mặt!”
“Đừng vội. Vài bữa nữa mẹ sẽ thấy tự hào vì có con dâu đấy.”
Lục Thành vừa nói vừa ăn, bị miếng thịt sặc đến mức ho khan hai tiếng.
An Tuệ lườm: “Anh ăn chậm lại không được à? Có ai giành đâu!”
“Chiều nay con có việc.”
“Về nhà mới được hai ngày đã lo chạy ngoài đường rồi.”
“Việc thật đấy.”
Lục Thành đón lấy bát canh mà cô giúp việc mới múc, uống một hơi gần hết, rồi nén cơn ho: “Mẹ, đưa con số tiền tiết kiệm đi.”
Lục Thành quanh năm đóng quân ở vùng biên giới, ăn uống ngủ nghỉ đều trong đơn vị, chẳng mấy khi tiêu pha , mỗi tháng lãnh trợ cấp là lại gửi hết về nhà cho mẹ giữ hộ.
An Tuệ không thiếu tiền, nên toàn bộ số đó bà đều để dành , tính lo của hồi môn cho con.
Bà lấy sổ tiết kiệm ra, đưa cho anh: “Đây, tiền con để mẹ giữ hết ở đây , mà con lấy tiền làm gì?”
Lục Thành mở sổ ra, mắt vẫn dán vào con số, miệng thì trả lời:
“Con chuẩn bị sính lễ, cưới vợ.”
“Cái đồ quỷ, anh không thể nói chuyện cho nghiêm túc một lần à , còn ba hoa trước mặt tôi nữa là tôi gọi ba anh về tẩn cho một trận.”
Lục Thành đóng sổ lại, bỏ vào túi: “Cô ấy tên là Giang Mạt Ly.”
“Ai cơ?”
Lục Thành cười hề hề, khoe cả hàm răng: “Vợ tương lai của mẹ đấy , con cũng nộp giấy đăng ký kết hôn rồi , không tin thì mẹ gọi điện hỏi ba xem.”
An Tuệ chợt nhận ra thằng con mình không còn đùa nữa , bà vừa mừng vừa tức:
“Chuyện lớn như vậy mà không báo cho nhà một tiếng! Anh coi tôi với ba anh chết cả rồi à?”
Lục Thành đáp tỉnh queo: “Ngày xưa mẹ sinh con, mẹ có báo trước cho con không?”
An Tuệ tức đến mức run tay, chỉ hận không thể cầm đôi đũa đâm chết con trai.
“Nếu biết trước anh lớn lên lại chọc người tức như thế, tôi thà sinh ra một miếng thịt quay còn hơn! Cút đi cho khuất mắt! Từ giờ chuyện của anh tôi không thèm quản nữa!”
Lục Thành còn chưa kịp ăn xong đã bị mắng xối xả. Anh đặt đũa xuống, quay sang nhìn mẹ, chậm rãi nói:
“Mẹ nhìn lại mẹ mà xem, con không cưới thì mẹ không vui, cưới rồi mẹ cũng không hài lòng. Vậy rốt cuộc mẹ muốn con phải làm sao?”
Tuy ngoài miệng vẫn giận vì con trai dám “tiền trảm hậu tấu”, nhưng trong lòng An Tuệ thật ra vẫn nhẹ nhõm , không dễ gì thằng con này chịu chủ động lo chuyện cả đời, nói gì thì nói, bà vẫn vui.
“Quen nhau kiểu gì? Cô ấy ở đâu? Bao nhiêu tuổi rồi? Bố mẹ làm nghề gì?”
An Tuệ hỏi một cách nghiêm túc, ánh mắt gắt gao không rời khỏi con trai.
Lục Thành cũng không lảng tránh, giọng nghiêm nghị:
“Mấy chuyện đó không quan trọng , cưới vợ là cưới người mình thích.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
