Ở sân luyện võ, võ giả khiêu chiến nhau là chuyện rất bình thường, Lê Hoành lại là người chủ động khiêu khích trước, hiện tại bị thua thê thảm như vậy cũng là do hắn tự tìm, đại thiếu gia sao có thể vì một người như Lê Hoành phá hỏng quy tắc thi đấu của sân luyện võ.
Quả nhiên Lê Thiên Châu vừa nghe xong liền nhíu chặt mày, ánh mắt nhìn về phía Lê Hoành rất thất vọng, hắn cũng không cảm thấy Lê Hoành đề nghị khiêu chiến có gì không đúng, chỉ là cảm thấy hắn quá vô dụng, thế nhưng đánh không lại Lê Thiên Duyên.
“Đại thiếu gia.”
Lê Hoành nhìn thấy Lê Thiên Châu xuất hiện, giống như đang nhìn thấy chỗ dựa gọi một tiếng.
“Như thế nào? Muốn lật lộng sao?”
Lê Thiên Duyên dùng trường côn gõ vào Lê Hoành đang quỳ trên mặt đất, đối Lê Thiên Châu cười nói:
“Ta biết đại ca là người dễ mềm lòng, cho nên hiện tại ngươi muốn ta bỏ qua cho hắn không cần quỳ xuống đất xin tha sao.”
Lê Thiên Duyên đang chờ Lê Thiên Châu mở miệng, trong những đứa con do Hồng thị sinh ra, hắn là người có tính cách giống nàng nhất. Thích ra vẻ đạo mạo lại còn thích giả làm người tốt bụng, lúc trước nguyên chủ chính là bị hắn lừa mới chạy đi tìm Hồng thị nhờ nàng cầu hôn dùm, chỉ sợ tất cả mọi chuyện đều là do hai mẹ con này dàn dựng lên.
Ai ngờ Lê Thiên Châu lại nghiêm túc nói: “Tuy rằng Lê Hoành là đường đệ, nhưng đã đánh cuộc thì phải chấp nhận.”
Nghe được lời này của Lê Thiên Châu, sắc mặt của Lê Hoành liền xanh mét, cảm thấy hối hận vì hành động vừa rồi của mình, một chút chỗ tốt cũng chưa lấy được, hiện tại còn ở trước mặt đại thiếu gia mất hết mặt mũi.
Lê Thiên Châu cũng không thèm nhìn Lê Hoành, ngược lại đem ánh mắt dừng lại trên người Lê Thiên Duyên.
“Tam đệ nếu có thể tập võ vì sao không chịu nói ra, để ta còn an bài ngươi cùng mấy cái võ đồ cùng nhau huấn luyện. Nhờ Thiên Thừa được nhận vào tiên tông, năm nay Lê phủ của chúng ta thu được không ít võ đồ có tư chất thượng thừa, ngươi cùng bọn họ rèn luyện nhất định sẽ tiến bộ rất nhanh.”
“Ta đã quen tự do, lại sợ chịu khổ, nên không dám làm phiền đại ca lo lắng.” Lê Thiên Duyên nhún vai, làm ra bộ dáng bất cần đời nói.
Lê Thiên Châu híp mắt lại đánh giá Lê Thiên Duyên, tựa như đang nghiên cứu lời nói của hắn là thật hay giả, một lát sau mới nói tiếp, “Ngươi đã thành gia lập thất, sao vẫn còn hồ nháo như vậy.”
“Nói đến chuyện thành hôn, ta còn chưa có cảm tạ đại ca đâu, lúc trước nếu không có đại ca động viên, ta cũng không có dũng khí tìm phu nhân giúp ta cầu hôn đâu, nếu không hiện tại ta làm sao có được một vị phu lang ngoan ngoãn đáng yêu như vậy.”
Lời này của Lê Thiên Duyên bên trong có vài phần chân thành, bất quá nghe vào tai của người khác lại không phải như vậy.
“Nếu đã thành thân, về sau ngươi cùng phu lang phải sống cho tốt, đừng lại nghĩ quẩn tự sát.”
Cảm nhận được ánh mắt quái dị của người xung quanh nhìn mình, Lê Thiên Châu vừa nói xong liền nhanh chóng mang theo người hầu rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



