Mới chiêu đầu tiên đã bị Lê Thiên Duyên đoạt mất binh khí, sắc mặt của Lê Hoành đều đen lại.
“Trả lại song kích cho ta.”
Lê Thiên Duyên thoả mãn mong muốn của hắn, nhẹ nhàng chuyển động trường côn, lập tức một đôi song kích liền thoát khỏi trường côn bay vụt về phía Lê Hoành. Lê Hoành bị mất vũ khí nhìn thấy vậy sợ tới mức ôm đầu né tránh, làm cho một đám võ đồ đang xem thi đấu nhìn thấy bộ dáng chật vật này của Lê Hoành nhịn không được đều cười ha hả lên.
“Từ trước đến giờ ta từng nghe nói qua Lê Thiên Duyên có tập võ, chẳng lẽ trước kia là hắn cố ý che giấu.”
“Nhìn tiếp đi, ta cảm thấy Lê Thiên Duyên nhất định sẽ thắng.”
Mọi người mới bàn tán có mấy câu, hai người trong sân đã bắt đầu vòng tỷ thí tiếp theo. Lúc này vẫn là Lê Hoành ra tay trước, bất quá có kinh nghiệm của lần giáo huấn trước, Lê Hoành nắm chặt trong tay song kích, ra chiêu thức tấn công cũng cản thận hơn rất nhiều.
Lê Thiên Duyên dùng trường côn cùng Lê Hoành so mấy chiêu, đại khái cũng biết được thực lực của đối phương, lập tức quét ngang trường côn đánh vào song kích trong tay Lê Hoành, kế tiếp liền nhìn thấy song kích của Lê Hoành lại lần nữa bay đi ra ngoài.
“Ngươi là võ giả?”
Lê Hoành khiếp sợ nhìn Lê Thiên Duyên, đến lúc này nếu hắn còn nhìn không ra Lê Thiên Duyên đang che giấu thực lực mới đúng là ngu xuẩn, nhưng sao hắn lại không cảm nhận được một tia nguyên khí nào ở trên người của Lê Thiên Duyên.
Lê Thiên Duyên cũng không để đối phương có cơ hội phản ứng, bất ngờ đánh ra một côn đem đối thủ đánh ngã, kế tiếp chính là ra sức đánh chó rơi xuống nước.
Mọi người nhìn thấy Lê Hoành bị đánh thê thảm trong lòng đều sợ hãi, may mắn vừa rồi chính mình không có tùy tiện đi lên khiêu khích, nếu không lúc này người bị đánh chính là bọn họ.
“Dừng tay.”
Trong lúc Lê Hoành sắp không kiên trì được nữa muốn đầu hàng, trong sân luyện võ lại đột nhiên vang lên một giọng nói ôn hoà.
Mọi người đều cùng lúc nhìn về phía người đang nói chuyện, mới phát hiện ra là đại thiếu gia của Lê phủ - Lê Thiên Châu, ngay lập tức ôm quyền hành lễ nói: “Gặp qua đại thiếu gia.”
Lê Thiên Châu là Lê phủ đích trưởng tử, tuy rằng không được may mắn như Lê Thiên Thừa được nhận vào tiên tông, nhưng năm nay chỉ mới mười chín tuổi cũng đã là Hậu thiên tầng bảy, cũng là người xuất sắc trong một đám thế gia công tử ở Tấn Thành. Chỉ sợ vài năm nữa là có thể bước vào Tiên Thiên, tất cả võ đồ ở đây đều nhìn Lê Thiên Châu với ánh mắt vô cùng sùng kính.
“Nơi này đang xảy ra chuyện gì vậy?”
Lê Thiên Châu liếc mắt một cái liền nhận ra Lê Thiên Duyên, chỉ là trong lòng có chút không tin tưởng với những gì mình nhìn thấy.
“Thưa đại thiếu gia, vừa rồi Lê Hoành đưa ra đề nghị muốn cùng Lê Thiên Duyên thi đấu, đánh đến khi nào đối thủ quỳ xuống đất xin tha mới có thể xác định thắng thua.”
Đoạn Ngạc cùng Lê Hoành từ trước đến giờ không hợp nhau, lúc này liền đứng ra giải thích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

