Bạch Anh: "Mẹ ăn rồi, hai đứa cứ ăn đi, không cần để ý đến mẹ."
Diệp Khê đẩy đĩa trái cây về phía bà: "Bác ăn chút hoa quả đi ạ."
"Ấy ấy, để mẹ ăn."
Bạch Anh nhón một quả cà chua bi bỏ vào miệng, đôi mắt không rời khỏi Diệp Khê nửa tấc.
Nhìn đến mức Diệp Khê ngại chẳng dám ăn tiếp.
Thẩm Dật Xuyên day day mi tâm, giọng điệu bó tay.
"Mẹ, mẹ ra phòng khách xem tivi đi."
Bạch Anh chợt nhận ra mình hơi thất thố, vội vàng "ồ" mấy tiếng, vui vẻ đi ra phòng khách ngồi.
Nhưng Diệp Khê vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của bà thỉnh thoảng lại phóng về phía mình.
Bạch Anh nhìn thấy cô gái ấy tỉ mỉ bóc vỏ tôm, gỡ xương cá, gắp thức ăn, múc canh cho con trai mình.
Ăn xong lại chu đáo nhét khăn giấy vào tay con trai bà.
Cuối cùng là cẩn thận đỡ anh đứng dậy đi ra phòng khách.
Bạch Anh chợt nhớ đến cô thiên kim nhà họ Hàn kia, từ lúc con trai bà gặp nạn, cô ta mới đến bệnh viện thăm đúng một lần vào lúc anh vẫn còn hôn mê, sau đó thì lặn mất tăm.
Lên tiếng lại là để đòi hủy hôn.
Bạch Anh suýt chút nữa không kìm được xúc động, cảm động muốn rớt nước mắt.
Cậu con trai mù của bà đào đâu ra cô bé bảo bối này vậy trời?
Đáng tin cậy quá đi mất!
Diệp Khê đỡ Thẩm Dật Xuyên ngồi xuống sô pha, bản thân cũng quy củ ngồi xuống bên cạnh.
Bạch Anh đứng dậy, xê dịch đến ngồi sát Diệp Khê, nắm lấy bàn tay cô.
"Nghe Dật Xuyên nói hai đứa đã kết hôn rồi?"
Diệp Khê liếc nhìn Thẩm Dật Xuyên một cái, e thẹn gật đầu.
Bạch Anh: "Giấy đăng ký kết hôn đâu? Đưa mẹ xem nào."
Diệp Khê lại quay sang nhìn Thẩm Dật Xuyên.
"Không ở chỗ con ạ."
Bản thân cô còn chưa được nhìn thấy tờ giấy chứng nhận kết hôn của mình ngang dọc ra sao.
Bạch Anh véo tay Thẩm Dật Xuyên một cái, giọng điệu hơi dữ dằn.
"Giấy chứng nhận kết hôn đâu? Đưa đây cho mẹ."
Diệp Khê: "..."
Mẹ chồng lật mặt nhanh quá đi.
Thẩm Dật Xuyên ấn nhẹ mi tâm đáp: "Đã gửi qua nước F rồi."
Bạch Anh: "Gửi qua nước F làm cái gì?"
Thẩm Dật Xuyên: "Bọn con về nước gấp quá, lúc đó người ta đã gửi đi mất rồi."
Bạch Anh chưa tận mắt thấy giấy đăng ký kết hôn thì trong lòng vẫn còn chút thấp thỏm.
"Bảo người ta mau chóng gửi về đây đi."
"Ngày mai là tới rồi."
Bạch Anh lúc này mới chịu buông tha, quay đầu lại tiếp tục cười hiền từ nhìn Diệp Khê, tay vẫn nắm chặt tay cô không buông.
"Con tên là gì?"
"Diệp Khê ạ."
"Chữ Khê nào?"
"Mẹ hỏi nhiều quá rồi đấy."
Bạch Anh tỏ vẻ bất mãn, đây là trò chuyện làm quen bình thường mà.
Diệp Khê vội lên tiếng: "Không sao đâu ạ. Bác gái, là ba con đặt cho con đấy ạ."
Người cô nhắc đến là ba Tô.
Bạch Anh lườm cậu con trai mù một cái, quay sang tiếp tục rôm rả với Diệp Khê.
"Con với Dật Xuyên quen nhau ở nước F sao?"
"Vâng, Thẩm tiên sinh đã cứu con ạ."
"Ái chà, kết hôn rồi sao còn gọi Thẩm tiên sinh nghe xa lạ thế, cứ gọi thẳng tên Dật Xuyên, hoặc gọi ông xã cũng được mà."
Diệp Khê: "..."
Cô ngượng ngùng cúi gầm mặt xuống.
Thẩm Dật Xuyên hơi nhướng mày, bàn tay đặt trên tựa tay sô pha, những ngón tay hơi co lại nhịp nhịp.
Bạch Anh ngắm nhìn khuôn mặt đỏ lựng của cô gái nhỏ, da dẻ non nớt như vắt ra nước.
Bà cười tươi rói: "Con thích gọi nó là gì cũng được, nhưng nhớ phải gọi mẹ là mẹ đấy nhé."
Diệp Khê: "..."
Cô quên béng mất chuyện đổi xưng hô, vừa nãy vẫn lỡ miệng gọi là "bác gái".
Nhưng bắt cô gọi thẳng tiếng "mẹ", hình như hơi ngượng miệng thì phải.
Xấu hổ quá!
Thẩm Dật Xuyên lúc này lên tiếng giải vây: "Bạch nữ sĩ, mẹ đã đưa tiền lì xì đổi xưng hô chưa?"
Bạch Anh vỗ đét vào trán: "Ây da! Mẹ quên khuấy mất chuyện này, lúc đi vội quá chẳng kịp chuẩn bị gì cả."
"Tại con hết đấy, sao không nhắc mẹ sớm hơn?"
Thẩm Dật Xuyên: "..."
Liên quan gì đến anh chứ? Anh đã thông báo chuyện kết hôn, lại còn mang cả vợ về rồi.
Chuyện này không phải là việc mẹ nên tự biết đường chuẩn bị sao?
Bạch Anh bất chấp lý lẽ, đùn hết trách nhiệm cho cậu con trai lớn.
Rồi quay sang xin lỗi Diệp Khê: "Mẹ xin lỗi Tiểu Khê nhé, mẹ đi chuẩn bị ngay đây."
Diệp Khê vừa định nói không sao đâu, thì Bạch Anh đã tất tả chạy như bay ra ngoài.
Diệp Khê mím môi, quay sang nhìn Thẩm Dật Xuyên.
Người đàn ông ngồi tựa lưng nhàn nhã, phong thái ưu nhã, tay đặt tùy ý trên thành ghế.
Người đàn ông này chính là CEO của Tập đoàn Phong Minh, là vị đại lão khét tiếng hô mưa gọi gió trên thương trường.
Diệp Khê vẫn có cảm giác mình đang bay lơ lửng trên mây.
Nếu để Đới Kiều biết chồng cô xịn xò cỡ này, chắc cô nàng sẽ bật tung khỏi giường bệnh mất.
"Diệp Khê." Thẩm Dật Xuyên gọi cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
