Gương mặt tuấn tú, đường nét góc cạnh rõ ràng, xương mày sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi mỏng.
Có lẽ vì ngắm mỹ nam quá lâu, đêm đó, Diệp Khê nằm mơ, cô mơ thấy Thẩm Dật Xuyên.
Lại còn là một giấc mơ nhuốm màu ám muội.
Trong mơ, Thẩm Dật Xuyên đang tắm, giữa làn hơi nước mờ mịt, cô dần nhìn rõ anh đang làm gì. Cô hoảng loạn muốn chạy trốn, lại bị một bàn tay to lớn kéo mạnh vào làn sương ấy...
Diệp Khê giật mình tỉnh giấc.
Nuốt nước bọt cái ực, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trời ạ, sao lại mơ thấy cái thứ này chứ?
Xấu hổ chết mất!
"Sao thế?"
Giọng nói của Thẩm Dật Xuyên cất lên từ đỉnh đầu.
Diệp Khê chột dạ: "Không, không có gì."
"Gặp ác mộng à?"
"Vâng."
"Mơ thấy chuyện không hay?"
Diệp Khê: "..."
Cô đâu thể khai thật là mình vừa có một giấc mộng xuân, mà nhân vật chính lại là cô và anh cơ chứ.
Cô đành ậm ừ gật đầu: "Vâng."
Thẩm Dật Xuyên không nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng của cô, chỉ tưởng cô mơ thấy gã đàn ông truy đuổi mình ở nước F.
Bàn tay to lớn vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng gầy của cô, động tác có chút gượng gạo.
"Không sao rồi."
Diệp Khê chẳng biết nói gì cho phải.
Vội bò dậy khỏi lồng ngực anh.
"Tôi đi đánh răng rửa mặt đây."
Cô vệ sinh cá nhân xong, Thẩm Dật Xuyên cũng đã dậy.
Diệp Khê đỡ anh vào phòng tắm, phục vụ anh đánh răng rửa mặt.
Có sự giúp đỡ của cô, Thẩm Dật Xuyên không còn bị va vấp nữa.
Từ phòng tắm bước ra.
Điện thoại của Thẩm Dật Xuyên reo lên.
Diệp Khê giúp anh lấy điện thoại, thấy trên màn hình hiển thị hai chữ "Mẹ".
Là mẹ chồng gọi tới.
"Dật Xuyên." Giọng Bạch Anh truyền đến từ đầu dây bên kia.
Thẩm Dật Xuyên hoàn hồn.
"Mẹ, có chuyện gì vậy?"
Bạch Anh tức điên lên được.
"Con còn không biết xấu hổ mà hỏi? Khơi dậy sự tò mò của mẹ xong con dập máy cái rụp, hôm qua mẹ gọi cho con bao nhiêu cuộc con cũng không thèm nghe."
"Hôm qua con ở công ty, bận quá."
"Chuyện giải quyết xong chưa?"
"Hầu như xong rồi."
"Không bận nữa chứ gì? Vậy giờ có thể nói chuyện con kết hôn được chưa?"
"Chẳng có gì để nói cả."
Bạch Anh lại một lần nữa tức đến lộn ruột.
"Thôi dẹp đi, không thèm nói với con nữa, lát nữa mẹ qua đó."
Bạch Anh cúp máy.
Điện thoại của Thẩm Dật Xuyên không bị lọt âm ra ngoài, nên Diệp Khê vẫn chưa biết mẹ chồng sắp đến.
Diệp Khê ngồi trước bàn trang điểm ngắm nghía khuôn mặt mình.
Hơi khô rồi.
Dạo này không được chăm sóc da dẻ gì cả, đến nước hoa hồng hay sữa dưỡng cũng không có mà dùng.
Trong wechat vẫn còn chút tiền lẻ, lát nữa phải đi dạo phố mua đồ mới được.
Thẩm Dật Xuyên bước tới, ánh mắt hướng vào khoảng không.
"Xuống nhà ăn sáng thôi."
Nói là ăn sáng, nhưng thực ra đã gần trưa rồi.
Đồng hồ sinh học của Thẩm Dật Xuyên rất chuẩn mực, dù ngủ muộn cỡ nào, dù mắt có mù hay không, sáng sáu giờ anh luôn tỉnh giấc đúng giờ.
Nhưng mấy ngày nay ngủ cùng Diệp Khê, đồng hồ sinh học của anh bị xáo trộn, bất tri bất giác đã ngủ nướng.
Lúc này đã mười một giờ trưa.
Xuống lầu.
Phòng ăn ở đây rộng lớn hơn, bàn ăn cũng rất to, loại bàn dành cho mười hai người.
Để tiện chăm sóc Thẩm Dật Xuyên, Diệp Khê không ngồi đối diện mà ngồi ngay sát cạnh anh.
Hai người vừa mới dùng bữa.
Một quý phu nhân xách túi vội vã bước vào.
Diệp Khê sững sờ, ngơ ngẩn nhìn đối phương.
Người phụ nữ mặc chân váy đen, áo khoác thêu hoa văn phong cách phương Đông màu xanh lam.
Đeo vòng cổ và bông tai ngọc trai tròn trịa sáng bóng.
Mái tóc đen nhánh được bảo dưỡng vô cùng tỉ mỉ, bới cao thành búi.
Gương mặt chăm sóc rất tốt, nhìn qua chỉ khoảng bốn mươi tuổi.
Cô đánh giá Bạch Anh, Bạch Anh cũng đang đánh giá cô.
Cô bé này ngũ quan thanh tú, mày ngài mắt phượng, làn da trắng ngần.
Bộ váy len mỏng màu xanh rêu dài ôm sát, tôn lên vóc dáng lồi lõm hấp dẫn.
Đôi mắt to tròn long lanh, trong vắt và sạch sẽ.
Bạch Anh càng nhìn càng thấy ưng ý.
Thẩm Dật Xuyên buông thìa xuống, có chút bất đắc dĩ.
"Mẹ, mẹ nhìn đủ chưa?"
Diệp Khê: "..."
What? Đây là mẹ của Thẩm Dật Xuyên? Mẹ chồng của cô sao?
Thảo nào nhìn hơi có nét giống anh.
Hóa ra là hai mẹ con.
Cô lập tức đứng bật dậy, khép nép hỏi: "Bác ăn cơm chưa ạ?"
Bạch Anh xua tay, cười tươi không ngậm được miệng.
"Ngồi đi, con ngoan, mau ngồi xuống đi, người một nhà cả, không cần khách sáo."
Bạch Anh vòng qua bàn, kéo ghế ngồi xuống đối diện họ.
Thấy Diệp Khê vẫn đứng, bà lại giục: "Ngồi đi con, đừng đứng mãi thế."
Diệp Khê lúc này mới thấp thỏm ngồi xuống.
Mẹ chồng luôn tươi cười, chắc hẳn là người dễ gần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)