Lửa giận bùng lên trong lòng Liễu Thải Hà, bà chỉ muốn chọc ngón tay vào trán con gái mình mà mắng cho nó một trận thôi. Nhưng trong sân còn có cụ bà Diêu, trong nhà lại có Khang Bình và con bé em đang nói chuyện, thế nên bà đành cố nén lửa giận.
Trong nhà, Tô Diễm vốn đang chán ngán nằm bò ra bàn nghe Khang Bình ba hoa khoác lác. Ông trời ơi, chỉ là một giáo viên tiểu học thôi mà nói chẳng khác gì bậc thánh nhân luôn.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng mẹ cô quát mắng, Tô Diễm lập tức bật dậy như con khỉ Tôn Hành Giả bị kích động, vèo một cái chạy ngay ra ngoài.
Mặt trời mọc đằng Tây sao? Chị cô mà cũng dám cãi lời mẹ à?
Nhưng những người có tính tình hiền lành, một khi đã cố chấp thì thần tiên có đến cũng vô ích.
Sau khi cố giữ thể diện tiễn cụ bà Diêu và Khang Bình về, Liễu Thải Hà lập tức bùng nổ. Bà ném vỡ tan cái gáo múc nước, rồi vừa khóc vừa kể lể nỗi khổ của mình, lôi những mẩu chuyện về mẹ kế xưa nay ra để làm ví dụ, khi thì mềm mỏng, khi lại cứng rắn, nhưng tất cả đều vô dụng.
Tô Miểu đã quyết, nếu không phải Diêm Bằng Phi thì sẽ không lấy ai khác nữa.
Tô Diễm gãi gãi đầu, lạ thật, tại sao nghe đến cái tên Diêm Bằng Phi này, đầu óc cô lại ngứa ngáy thế nhỉ?
“Chị, chị từng gặp người đó rồi à?” Tô Diễm tò mò hỏi. Bằng không, sao tự nhiên lại cứ nhất định phải lấy hắn thế?
Rõ ràng trước đây còn chẳng có chút liên hệ nào mà?
Liễu Thải Hà lau nước mắt, càng nghĩ càng thấy chuyện này kỳ quái. Bà quan sát con gái thật kỹ rồi nghiêm giọng hỏi: “Có phải con giấu mẹ làm chuyện gì sai trái không?”
Tô Miểu lập tức cảm thấy ấm ức. Cô ta muốn nói gì đó, nhưng nghĩ lại, có lẽ nói gì với mẹ cũng vô ích, nên chỉ lạnh nhạt đáp: “Mẹ nói về con như vậy thì mẹ thấy hay lắm à?”
“Con không quen biết anh ấy.”
“Mẹ, người ta vào sinh ra tử ở ngoài tiền tuyến, còn mẹ thì ngồi đây bịa đặt về người ta. Mẹ thấy như vậy có hợp lẽ không?”
Nhìn đứa con gái cứng đầu của mình, Liễu Thải Hà bỗng nghẹn lời. Nghĩ đến bao năm qua mình dốc lòng chăm sóc con cái, vậy mà giờ nó lại chẳng màng đến suy nghĩ của mình, bà không khỏi giận đến nghẹn thở.
Cơn giận càng dâng lên, đầu óc càng thiếu tỉnh táo, chỉ lo nói cho hả dạ.
Hai mẹ con tranh cãi, người này một câu người kia một câu, tuy Liễu Thải Hà to giọng hơn, nhưng bà cũng là người bị chọc cho tức giận hơn.
Tô Diễm thấy tình hình không ổn, vội vàng đưa mắt ra hiệu cho chị gái. Nhưng Tô Miểu chẳng buồn để ý, trái lại còn nói tiếp: “Nếu chuyện này rơi vào đầu em gái con, mẹ chắc chắn đã sớm nghĩ cách để giúp em ấy được như ý rồi nhỉ.”
Tô Diễm đơ người. Chuyện này thì liên quan gì đến cô chứ?
Cái chị này, đừng có nói lung tung chứ! Cô đâu có hứng thú với mấy tên đàn ông đã từng qua một đời vợ.
Huống hồ, lại còn phải làm mẹ kế nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)