Bà cụ Diêu và Liễu Thải Hà cười nói vài câu, rồi để không gian lại cho hai người trẻ tuổi, còn bọn họ thì rời sang phòng bếp trò chuyện.
“Thím ơi, thím có quen thanh niên nào trong quân đội không? Con gái lớn nhà tôi mê màu xanh áo lính lắm.”
Rốt cuộc, Liễu Thải Hà vẫn luôn để tâm đến suy nghĩ của con gái.
Bà cụ Diêu trầm ngâm một lúc rồi đáp:
“Có mấy cậu tầm tuổi Miểu Miểu đấy, chưa kết hôn cũng có, nhưng điều kiện không tốt bằng cậu này đâu. Nếu kết hôn rồi mà mỗi người một nơi thì cũng không dễ sống.”
“Vậy à... Người trẻ tuổi thì sẽ muốn thăng tiến, chắc phải phấn đấu thêm mấy năm nữa rồi. Thím, thế có ai lớn tuổi hơn một chút không? Tốt nhất là có thể cho vợ đi theo tùy quân ấy.”
“Muốn đưa vợ đi cùng thì không phải lính bình thường đâu, mà phải là sĩ quan rồi.”
“Người như thế, nếu trong nhà không giới thiệu thì trong đơn vị cũng đã có sắp xếp chu đáo cả.”
Bỗng nhiên, bà cụ Diêu như chợt nhớ ra điều gì, vỗ tay một cái rồi cười nói: “Ai da, tôi đúng là đứng dưới đèn mà chẳng thấy sáng. Trong thôn mình có một anh đang tìm vợ đấy.”
“Nói về người này thì phải gọi là cực kỳ tốt! Họ Diêm, tên Diêm Bằng Phi. Mặt mày đoan chính, mắt sáng mày rậm, vóc dáng cao ráo, phải đến một mét tám ấy chứ. Năm nay vừa mới thăng lên phó đoàn trưởng.”
Vừa nghe những lời này, Liễu Thải Hà lập tức sa sầm mặt mày. Hóa ra là tái hôn, lại còn đã có cả con trai con gái. Con gái bà đi lấy chồng mà lại phải làm mẹ kế cho con người ta, như thế thì sao mà được?
Liễu Thải Hà không vui, bèn nhờ thím Diêu lại tìm giúp mình xem còn mối nào khác không.
Thím Diêu vốn cũng đã đoán trước Liễu Thải Hà sẽ không ưng mối này rồi. Nhưng nghĩ kỹ cũng thấy hợp lý, con gái người ta xinh đẹp, chăm chỉ chịu khó thế kia, nếu hạ tiêu chuẩn một chút thì gả vào nhà khá giả ở huyện thành cũng chẳng phải chuyện khó đâu.
“Mẹ, con đồng ý.” Tô Miểu bước tới, vẻ mặt kiên định mà nói.
Sắc mặt Liễu Thải Hà lập tức sầm xuống, kéo tay con gái giấu ra sau lưng, cười gượng nói: “Thím à, trẻ con chưa hiểu chuyện, đừng nghe nó nói bậy.”
Nhưng Tô Miểu lại rút tay ra, một lần nữa nói rất kiên quyết: “Mẹ, con thấy Diêm Bằng Phi rất tốt. Bà Diêu à, cháu đồng ý.”
Thấy hai mẹ con không cùng quan điểm, cụ bà Diêu chỉ có thể đứng ra hòa giải: “Miểu Miểu à, cháu còn trẻ, chưa hiểu được là làm mẹ kế khổ cực thế nào đâu. Người ta thường nói mẹ kế khó làm, làm tốt thì là lẽ đương nhiên, mà làm không tốt thì miệng lưỡi thiên hạ cũng đủ để nhấn cho cháu chết đuối luôn đấy.”
Tô Miểu dịu dàng cười với bà cụ Diêu: “Bà Diêu, con hiểu những lo lắng của bà và mẹ cháu. Nhưng cháu nguyện ý, thật sự nguyện ý. Cháu cũng nguyện ý coi bọn trẻ như con ruột của mình.”
Cụ bà Diêu không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát ánh mắt Tô Miểu, thầm nghĩ: “Bấy lâu nay mình đã nhìn nhầm rồi. Không ngờ cô con cả nhà họ Tô này bề ngoài thì nhu mì, nhưng đến khi gặp chuyện lại ngang bướng đến mức lật cả trời như thế này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)