Sợ hai trăm ngàn tệ này bốc hơi mất, Dương Phàm lập tức quay lại công ty, chỉ mất vỏn vẹn một tiếng đồng hồ để làm xong thủ tục nghỉ việc. Tiền bồi thường hai trăm ngàn tệ cùng tháng lương cuối cùng cũng nhanh chóng được chuyển vào thẻ ngân hàng của cô. Việc đầu tiên cô làm là thanh toán hết toàn bộ các khoản nợ thẻ tín dụng, Huabei, Jiebei và Baitiao mà nguyên chủ đã vay.
Sau khi trả nợ xong, trong túi cô chỉ còn lại sáu ngàn tệ, nhưng ngần ấy cũng đủ để cô lo chuyện ăn uống. Dương Phàm tìm một quán ăn khá hợp khẩu vị. Người Giang Tây vốn thích ăn cay, cô cũng không ngoại lệ, lại thêm cơ thể này trùng hợp thay cũng là người Giang Tây.
Thời đại này vật sản phong phú, đâu đâu cũng có đồ ăn ngon, chỉ cần có tiền thì món gì cũng có thể nếm thử. Đối với một người có tâm hồn ăn uống như cô, đây quả thực là thiên đường chốn nhân gian.
Trước kia sư phụ rất hay quở trách cô, bảo cô đừng quá coi trọng chuyện ăn uống, thường xuyên quản thúc không cho cô ăn nhiều. Bây giờ chẳng còn ai quản nữa, cô có thể thả cửa mà ăn cho thỏa thích. Đậu hũ Ma Bà, cá luộc cay, gà xào Cung Bảo, thịt xào ớt, thịt luộc xào cay… dọn lên đầy ắp cả một bàn lớn.
"Món ăn quý khách gọi đã lên đủ rồi ạ, chúc quý khách ngon miệng."
Cô dùng thìa múc một ít đậu hũ Ma Bà đưa lên miệng nhai, hai mắt lập tức sáng rực lên. Ngon quá đi mất! Đậu hũ mềm mịn hòa quyện cùng nước sốt cay nồng tạo nên một hương vị tê cay, tươi ngon khó cưỡng. Đây là mỹ vị mà cô chưa từng được nếm thử bao giờ.
Hương vị của mỗi món ăn đều khiến cô kinh ngạc, cứ thế ăn liền tù tì không thể nào dừng lại được. Cuối cùng, cô ăn sạch sành sanh sáu món mặn một món canh, lại còn "đánh bay" thêm hai bát cơm trắng.
Lúc thanh toán, nhân viên phục vụ cũng phải ngẩn người kinh ngạc, chẳng ai ngờ một cô gái gầy gò như vậy lại có sức ăn khủng khiếp đến thế. Bữa ăn tốn hơn hai trăm tệ, tính ra cô vẫn còn dư hơn năm ngàn tệ nữa.
"Reng reng reng…"
Dương Phàm vừa bước ra khỏi quán ăn chưa được bao lâu thì điện thoại trong túi reo vang. Cô lấy ra xem, màn hình hiển thị người gọi là "chủ nhà". Một dự cảm chẳng lành bỗng dâng lên trong lòng cô.
Quả nhiên, điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nữ giận dữ:
"Dương Phàm! Rốt cuộc cô có định thuê nữa hay không đây! Lúc trước tôi thấy một cô gái như cô sống ở thành phố Kinh không dễ dàng gì, mới đồng ý cho cô khất tiền nhà. Cô đã kéo dài hai tháng rồi đấy, nếu cô còn không nộp tiền nhà thì mau dọn đi cho tôi!"
Dương Phàm: "…"
Cô quên khuấy mất chuyện nguyên chủ vẫn còn nợ hai tháng tiền thuê nhà chưa trả. Sau khi thanh toán hai tháng nợ cũ cùng với tiền nhà, tiền điện nước tháng này cho chủ nhà, trong túi Dương Phàm chỉ còn lại vỏn vẹn tám trăm tệ.
…Thế là, quanh đi quẩn lại cũng về lại vạch xuất phát.
Dương Phàm tự an ủi bản thân, dẫu sao thì cô cũng đã được một bữa no nê. Việc kiếm tiền lúc này là vô cùng cấp bách. Buổi tối, cô học theo người ta ra ven đường bày sạp, dùng bút lông viết vài chữ lên tờ giấy A4: "Đệ tử chân truyền Tam Thanh Cung gieo quẻ, một quẻ một ngàn tệ".
Ban đầu cô định viết một vạn tệ, nhưng từ ký ức của nguyên chủ, cô biết rằng huyền học ở thế giới này đã suy tàn, bị coi là mê tín dị đoan và chẳng mấy ai tin vào chuyện này. Thế nên, cô đành phải cắn răng sửa số tiền xuống còn một ngàn tệ.
Cô tùy tiện chọn một chỗ, bên trái là sạp bán xúc xích nướng, bên phải là hàng bán đồ trang sức nhỏ lẻ. Cái sạp coi bói của cô chen vào giữa trông cứ kỳ cục thế nào ấy.
Hơn nữa, trước mặt cô chỉ có mỗi một tờ giấy A4, ngoài ra chẳng có thêm đồ nghề gì khác. Cô cứ thế ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ đợi khách tìm đến. Cô chọn chỗ này chủ yếu là vì nhắm trúng sạp xúc xích nướng bên cạnh, vừa ngồi xuống chưa được bao lâu mà cô đã "xử" xong ba cây xúc xích rồi.
Đồ ăn ở thế giới này ngon thật đấy! Người qua lại xung quanh rất đông, ai đi ngang cũng nhìn lướt qua tờ giấy A4 của cô rồi ném lại một ánh mắt khó diễn tả thành lời. Chẳng có ai chịu mở miệng hỏi han gì cả. Ngay lúc Dương Phàm đang ăn đến cây xúc xích thứ năm, ông chủ sạp bên cạnh tò mò hỏi cô:
"Cô gái nhỏ à, cô đây là…"
Đột nhiên, người ở sạp bên cạnh lớn tiếng hét lên:
"Thanh tra đô thị tới rồi! Chạy mau! Thanh tra tới kìa!"
Dương Phàm còn chưa kịp nghe rõ bọn họ hét cái gì thì đã thấy ông chủ sạp xúc xích nướng nhét vội cây xúc xích vào tay cô với tốc độ ánh sáng. Sau đó, ông ta đẩy xe cái vèo chạy mất tăm.
Cứ như thể có thứ gì đáng sợ lắm đang đuổi theo phía sau vậy, những người bày sạp xung quanh cũng cắm cổ bỏ chạy thục mạng. Chỉ trong chớp mắt, tại chỗ chỉ còn trơ trọi mỗi mình Dương Phàm.
Cô cầm cây xúc xích trên tay, vẻ mặt ngơ ngác không hiểu mô tê gì. Có yêu ma quỷ quái nào sắp đến sao? Hai người đàn ông mặc đồng phục tiến lại gần rồi dừng lại trước mặt cô.
"Chỗ này không được bày bán hàng rong, cô mau dọn đồ đi!"
Dương Phàm chớp chớp mắt, nhanh nhẹn gấp tờ giấy A4 dưới đất nhét vào túi, tiện thể cắn thêm một miếng xúc xích:
"Tôi không có bán hàng rong, tôi chỉ ngồi đây hóng mát thôi."
Hai anh thanh tra: "…"
Người này coi bọn họ là đồ ngốc chắc? Mấy năm nay, bọn họ đã bắt không biết bao nhiêu tên đạo sĩ rởm mạo danh người của Tam Thanh Cung rồi.
"Chỗ này không được bán hàng rong, không được hóng mát, không được vứt giấy bừa bãi dưới đất. Xin cô mau rời khỏi đây."
Một tràng ba cái "không" liên tiếp đã chặn đứng mọi cái cớ của Dương Phàm.
Dương Phàm: "…Thôi được rồi, đợi các anh đi tôi lại ra."
Cô chính là một người co được giãn được như thế đấy.
"Dương Phàm?" Lúc cô đứng dậy, cả khuôn mặt lộ ra dưới ánh đèn, một trong hai người thanh tra chợt nhận ra cô. "Em là Dương Phàm đúng không?"
Dương Phàm hơi khựng lại: "Anh biết tôi à?"
Anh ta quả thực không nhận nhầm người. Lý Khang Bình mỉm cười, chỉ tay vào chính mình:
"Anh đây, Lý Khang Bình, người cùng làng với em này."
Lý Khang Bình… Dương Phàm lục lọi lại ký ức của nguyên chủ một chút mới nhớ ra người này đúng là người cùng làng với cô.
Dương Phàm: "Chào anh Khang Bình."
Người đồng nghiệp đi cùng đưa mắt nhìn Lý Khang Bình đầy nghi hoặc, ý hỏi bọn họ quen nhau thật à.
Lý Khang Bình: Đương nhiên là quen rồi!
"Trước kia nghe người trong làng bảo em đang làm việc ở thành phố Kinh, không ngờ lại gặp em ở đây," Lý Khang Bình cảm thán. "Chúng ta cũng phải mấy năm rồi không gặp nhỉ."
"Vâng, mấy năm rồi không gặp." Dương Phàm đáp.
"Nghe nói cậu của em đang khởi nghiệp ở quê mà," Vẻ mặt Lý Khang Bình bỗng trở nên khó tả. "Sao em không về quê khởi nghiệp cùng cậu mình mà lại ở đây làm cái trò…"
Làm cái trò mê tín dị đoan lừa gạt tiền bạc này chứ. Dù sao cũng là em gái cùng làng, trước kia quan hệ giữa mọi người cũng rất tốt, bây giờ thấy cô rơi vào hoàn cảnh này, trong lòng Lý Khang Bình không khỏi thổn thức.
Dương Phàm hoàn toàn không chú ý đến những lời phía sau của anh ta, sự chú ý của cô đều đổ dồn vào câu nói đầu tiên. Cậu của nguyên chủ đang khởi nghiệp ở quê! Cô thế mà lại là một phú nhị đại có doanh nghiệp gia đình!!
Đã vậy thì cô còn cố gắng vật lộn ở ngoài này làm gì nữa, về nhà làm con nhà giàu chẳng phải tốt hơn sao. Bố mẹ nguyên chủ đều đã qua đời, họ hàng bên nội không ai thèm nhận, từ nhỏ cô đã sống cùng người cậu độc thân của mình.
Trong ký ức của cô, người cậu kia nấu ăn vô cùng ngon. Thế thì còn chần chừ gì nữa, về nhà thôi! Phải lập tức về thăm người cậu đã cùng cô nương tựa lẫn nhau mới được!
"Trong vòng ba ngày tới, anh ra cửa tuyệt đối đừng đi xe hai bánh, nếu không sẽ gặp tai họa đổ máu đấy."
Lý Khang Bình và đồng nghiệp của anh ta: "???"
Sau khi đã quyết định về quê làm con nhà giàu nhàn hạ, ngay ngày hôm sau, Dương Phàm đã liên hệ với chủ nhà để trả phòng. Chỉ bằng một phép làm sạch, cả căn phòng đã trở nên sạch bong không tì vết, giúp cô lấy lại được một ngàn rưỡi tệ tiền cọc một cách thuận lợi.
Cô liền dùng số tiền này để mua vé máy bay về quê. Cảm giác được bay lượn trên không trung mà không cần cưỡi linh thú khiến Dương Phàm cảm thấy rất mới mẻ. Chỗ ngồi của cô tình cờ ở ngay cạnh cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài, trong lòng cô không khỏi cảm thán.
Thời đại này, ngoại trừ không khí có phần ô nhiễm và không có linh khí ra, thì mọi thứ đều tuyệt vời hơn thế giới của năm trăm năm trước rất nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
