Đợi đến khi bọn quỷ quay về âm phủ, lại có thêm những lời đồn thổi về trạm trưởng mới của trạm chuyển phát Hoàng Tuyền.
Những chuyện này Dương Phàm hoàn toàn không hay biết.
Đám quỷ đã dọn sạch cỏ dại trên hai ngọn núi phía sau và bên cạnh. Toàn bộ hạt giống rau củ cô mua cũng được gieo xuống đất.
Sáng sớm hôm sau, Dương Phàm xách giỏ đi lên ngọn núi phía sau.
Trái cây trên núi đều là loại đúng mùa như tỳ bà, thanh mai, anh đào, vải.
Những trái cây chín mọng này đã bị đám quỷ ăn gần hết trước khi cô quay về.
Đừng nói chứ, bọn chúng cũng biết chọn thật, toàn đợi rau quả chín rồi mới ăn.
Cô tung một lá bùa đốt sạch những trái cây bị quỷ ăn dở trên cây, sau đó vẽ thêm vài đạo bùa sinh trưởng. Trái cây trên cành lại mọc ra toàn bộ rồi chín mọng.
Trái cây mang theo linh khí trông đặc biệt hấp dẫn.
Dương Phàm tiếp tục đi sang mảnh ruộng đối diện, lặp lại quy trình cũ để dâu tây dưới đất mọc lại.
Làm xong mọi việc, linh lực trong cơ thể cô lại bị rút cạn hơn một nửa.
Cô ngồi xổm hái một quả dâu tây nếm thử. Quả dâu thơm ngọt nhiều nước, ngon không tả nổi.
Dương Phàm vừa ăn vừa hái, chẳng mấy chốc đã đầy một giỏ. Cô định mang số dâu này tặng cho bà Từ và ông Lý.
Lúc này mới tám giờ sáng, bà Từ và ông Lý đều ở nhà.
Thấy cô đến, bà Từ tươi cười nói:
"Bà đang định gọi cháu sang ăn sáng đây."
Dương Phàm cười đáp:
"Thế thì cháu may mắn quá, vừa đến đã có cơm ăn rồi. Cháu còn mang theo ít trái cây tráng miệng nữa."
Bà Từ nhìn giỏ dâu tây trong tay cô rồi hỏi:
"Sáng nay cháu đi chợ à?"
"Dạ không, cháu hái ngoài ruộng đấy. Dâu chín rồi nên cháu hái một ít mang sang cho hai người."
Nghe cô nói dâu tây hái ngoài ruộng, bà Từ lập tức nhíu mày, vẻ mặt vô cùng chê bai:
"Không ăn đâu, dâu tây này không ngon."
"Ngon lắm, bà nếm thử đi."
Dương Phàm đưa giỏ dâu về phía trước.
"Cháu ăn thử rồi, thật sự rất ngon."
Dâu tây này ăn được rồi sao?
Bà Từ bán tín bán nghi cầm một quả lên. Chỉ nhìn bề ngoài, quả dâu vừa to vừa đỏ, trông có vẻ rất ngon mắt.
Bà cắn thử một miếng, đôi mắt lập tức sáng bừng lên. Quả dâu thơm ngọt nhiều nước, thực sự có thể ăn được, hơn nữa còn rất ngon!
"Dương Phàm, dâu tây nhà cháu trồng ngon thật đấy!"
Bà Từ ăn hết quả dâu chỉ trong vài miếng, tiếp đó lại cầm thêm vài quả nữa, càng ăn càng thấy ghiền.
"Cái gì ngon cơ?"
Ông Lý từ ngoài ruộng về tiến lại gần, vẻ mặt vô cùng kích động nói với bà Từ:
"Bà nó ơi, tôi bảo bà nghe này, rau tôi trồng ăn được rồi!"
Trên tay ông cầm nửa quả dưa chuột. Ông cắn một miếng ngay trước mặt bà rồi nói:
"Dưa chuột này ăn được rồi, hơn nữa còn rất ngon. Lại đây, bà nếm thử một miếng xem."
Ông đưa quả dưa chuột đến sát miệng bà Từ. Do quá phấn khích, ông suýt nữa chọc quả dưa vào mặt bà.
Bà Từ liếc xéo ông một cái, cắn một miếng ngay chỗ ông vừa cắn. Ngay sau đó trên mặt bà lộ ra vẻ mừng rỡ:
"Ông nó ơi, dưa chuột này ăn được rồi!"
Ông Lý kích động gật đầu:
"Ăn được rồi, ăn được rồi."
Ngày nào ông cũng ra ruộng một chuyến để xem rau mình trồng phát triển ra sao. Vừa nãy ra ruộng, ông phát hiện dưa chuột mọc rất tốt nên không nhịn được hái một quả nếm thử. Nhờ vậy ông mới phát hiện rau củ mình trồng cuối cùng cũng có thể ăn được!
Không còn cái vị nhạt nhẽo như nhai sáp nữa, mà mang đậm hương vị tự nhiên của rau củ, thậm chí còn ngon hơn loại rau ông mua ngoài chợ.
"Cuối cùng cũng ăn được rồi, tốt quá!"
Phải biết rằng họ đã nỗ lực suốt bao nhiêu năm nay. Năm nào họ cũng gieo hạt giống mang theo hy vọng trồng được loại rau có thể ăn được, kết quả năm nào cũng rước lấy thất vọng, rau trồng ra dở tệ.
Bây giờ cuối cùng cũng trồng được rau củ bình thường, hai ông bà lão vui sướng nắm tay nhau nhảy múa ngay trong sân.
Dương Phàm thấy họ vui vẻ như vậy, bất giác mỉm cười.
"Ây da, ông Lý, bà Từ, hai ông bà già có chuyện gì mà vui vẻ thế."
Bà Dương và bà Chu đang đi dạo trên đường nhìn thấy hai vợ chồng họ nhảy múa trong sân liền trêu đùa:
"Hai người đang múa quảng trường đấy à?"
Bà Từ thấy họ thì vội vàng cầm nửa quả dưa chuột còn lại bước tới trước mặt hai người.
"Các bà xem này, dưa chuột nhà tôi trồng ăn được rồi!"
"Dưa chuột nhà bà ăn được rồi á!"
Hai bà bạn già bị tin tức này làm cho chấn động. Họ kinh ngạc nhìn chằm chằm nửa quả dưa chuột trên tay bà Từ. Bà Dương hỏi:
"Bà Từ này, bà không lừa chúng tôi đấy chứ?"
Bà Từ đáp:
"Các bà nếm thử thì biết."
Bà Dương và bà Chu mỗi người bẻ một miếng nhỏ dưa chuột nếm thử. Hương vị thanh mát ngọt lành khiến hai người già đồng loạt mở to mắt.
"Dưa chuột nhà bà thật sự ăn được rồi này!"
"Thật sự ăn được rồi, dâu tây Dương Phàm trồng cũng ăn được luôn."
Bà Từ nhớ tới số dâu tây Dương Phàm mang đến liền quay lại vẫy tay gọi cô.
Dương Phàm xách giỏ bước tới. Ông Lý cũng đi theo, ông vẫn chưa biết chuyện dâu tây nhà Dương Phàm có thể ăn được.
"Cháu chào bà Dương, bà Chu ạ."
Dương Phàm đưa chiếc giỏ ra trước mặt hai người.
"Hai bà nếm thử xem, đây là dâu tây trồng ở ruộng nhà cháu, ngon lắm ạ."
Hai người mỗi người lấy một quả dâu nếm thử. Ông Lý đi theo sau cũng lấy một quả cho vào miệng.
"Ừm! Dâu tây này ngon quá!"
Bà Chu lộ rõ vẻ mừng rỡ thốt lên.
"Cái này còn ngon hơn cả loại dâu tây to tướng con trai tôi mua về nữa."
Bà Dương gật đầu tán thành:
"Dâu tây này ngon hơn hẳn ngoài chợ."
Ông Lý không nói thêm lời nào. Hành động liên tục ăn mấy quả dâu tây đã thể hiện rõ thái độ của ông.
Bà Chu chợt nghĩ đến một vấn đề quan trọng. Trái cây và rau củ nhà ông Lý cùng nhà Dương Phàm đều ăn được rồi.
Vậy chẳng phải rau củ họ trồng ở nhà cũng có thể ăn được sao!
Bà Chu vỗ đùi đánh đét một tiếng:
"Tôi phải về xem chút rau củ tự trồng ở nhà có ăn được chưa mới được!"
"Đúng đúng đúng, tôi cũng phải về xem rau nhà tôi ăn được chưa."
Hai bà lão vội vã chạy về nhà. Lúc này chân ai nấy đều hết đau, eo cũng chẳng nhức mỏi nữa.
Bà Từ và ông Lý nhìn theo bóng lưng phấn khích của họ, trong lòng dâng lên nỗi xúc động khó tả.
Đám người già bọn họ ở lại trong làng chỉ muốn tự trồng chút rau sạch để ăn. Giờ đây cuối cùng cũng đạt được tâm nguyện, xem ra sự kiên trì bao năm qua của họ không hề uổng phí.
"Đi đi đi, vào nhà ăn cơm thôi."
Bà Từ vui vẻ kéo Dương Phàm vào nhà dùng bữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

