Đám quỷ này không thể về, quỷ dưới âm phủ cũng chẳng ra được.
Những con quỷ đi sau nhìn cánh cửa âm phủ mở toang. Bọn chúng cầm giấy tờ đi ra, nhưng đi được một đoạn lại quay về chỗ cũ.
Tại sao lại quay về?
Đám quỷ đó nhìn nhau chằm chằm với bọn quỷ gác cổng âm phủ.
Tính cả đám quỷ đến lấy hàng trong sân cùng Giản Hướng Địch và Lương Tử Thư, tổng cộng có ba mươi lăm con quỷ.
Trong làng hiện còn sáu hộ gia đình sinh sống. Cô chia ba mươi lăm con quỷ thành hai nhóm.
Cậu bé Giản Hướng Địch dẫn hai mươi lăm con quỷ đi nhổ sạch cỏ dại trên ngọn núi phía sau và các ruộng dâu tây, dưa hấu, nho đối diện.
Lương Tử Thư dẫn mười con quỷ dọn sạch cỏ ở hai mảnh đất trước và sau nhà cô, sau đó gieo hạt giống rau củ xuống.
Bọn chúng còn phải xếp gọn cỏ dại vào góc tường trong sân, tuyệt đối không được vứt bừa bãi ngoài ruộng. Khi nào làm xong mọi việc, cô mới thả chúng về.
Đám quỷ: …
Năm cây cuốc và vài món nông cụ trong nhà được chia cho mấy con quỷ thuộc nhóm trồng trọt.
Những con quỷ khác phải nhổ cỏ hoàn toàn bằng tay.
Đám quỷ: … Ác thật đấy.
Còn Dương Phàm đi một mình vào làng. Cô đi nhanh một vòng quanh làng, dùng đá lập một cái tụ linh trận.
Trong chớp mắt, linh khí mỏng manh lơ lửng trên không trung ngôi làng dần trở nên dày đặc.
Sau đó cô đến mảnh ruộng của bà Từ và ông Lý. Vì rau trồng ngoài ruộng không ngon, các ông bà chỉ trồng một ít rau bên hông nhà. Họ cố chấp muốn thử xem có thể trồng được rau ngon hay không.
Bà Từ trồng ớt, dưa chuột, đậu đũa và cà tím ở mảnh đất đối diện nhà.
Dưa chuột, đậu đũa và cà tím vừa đến mùa thu hoạch đã bị đám quỷ ăn sạch.
Dương Phàm đứng trên bờ ruộng, dùng một tay vẽ bùa trong không trung. Bùa vẽ xong liền phóng ra. Những quả rau củ bị quỷ ăn dở treo trên dây leo tự bốc cháy mà không cần lửa. Trong nháy mắt, chúng cháy rụi, để lại cành lá dây leo nguyên vẹn không chút tì vết.
Sau đó cô vẽ thêm một đạo bùa sinh trưởng dán lên. Ngay lập tức, dây dưa chuột, dây đậu đũa và cây cà tím mọc ra những quả dưa, quả đậu và quả cà mới.
Đám rau củ mới mọc căng mọng nước, trông vô cùng hấp dẫn.
Làm theo cách tương tự, cô đi đến vài nhà khác, loại bỏ toàn bộ rau củ quả bị quỷ ăn trên ruộng, rồi dùng bùa sinh trưởng để chúng mọc lại trái mới.
Cuối cùng cô quay về sân nhà mình, dùng một đạo bùa sinh trưởng để cây tỳ bà kết trái chín mọng lần nữa.
Dương Phàm hái một quả tỳ bà, bóc vỏ nếm thử. Hương vị ngọt ngào đậm đà, thịt quả mềm mịn nhiều nước. Đây là quả tỳ bà ngon nhất cô từng ăn. Quả nhiên trái cây có linh khí ăn rất ngon.
"Tỳ bà mọc lại nhanh thật, trạm trưởng đúng là lợi hại."
Từ phía sau chợt vang lên một giọng nam trầm ấm.
Dương Phàm ngoảnh mặt nhìn. Dưới ánh trăng, người đàn ông mặc áo bào xanh, mái tóc dài đen như mực, kết hợp với đôi mắt hoa đào đa tình trên khuôn mặt tuấn tú. Từng cử chỉ của hắn đều khơi gợi lòng người.
Như vô tình, hắn bước đến bên trái Dương Phàm, ghé sát vào cô.
"Trạm trưởng năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
"Chắc là mười tám."
Con gái thì năm nào chẳng mười tám.
Hắc Minh bật cười trầm thấp.
"Trạm trưởng nói chuyện thú vị thật."
Dương Phàm nhướng mày.
"Thế mà cũng thú vị, anh dễ cười quá rồi."
Hắc Minh lắc đầu, nụ cười tuyệt mĩ mang theo sự dịu dàng và cưng chiều khiến người ta say đắm.
"Không phải tôi dễ cười, mà là nhìn thấy cô thì tự nhiên muốn cười thôi."
"Ồ, anh thấy tôi buồn cười lắm sao?"
Dương Phàm nheo mắt nguy hiểm. Trong tay cô, lá bùa thiên lôi không biết vẽ xong từ lúc nào đang phát ra tiếng nổ lách tách.
"Cho nên anh không những lười biếng trốn việc, mà còn cố tình chạy đến đây cười nhạo tôi. Anh muốn chết thêm lần nữa à?"
Nụ cười trên mặt Hắc Minh cứng đờ.
"Chuyện đó… tôi đến xem có cuốc không thôi, không phải đến cười nhạo cô đâu, làm phiền rồi."
Nói xong, hắn vụt biến mất khỏi sân.
Dương Phàm nhìn theo hướng hắn rời đi, cười nhạt một tiếng. Cô không phải mấy cô nhóc chưa trải sự đời, mỹ nam kế chẳng có tác dụng với cô.
Vẻ mặt cô nhạt đi, trở nên nghiêm trọng. Cô quay về kho hàng bưu cục, ngồi khoanh chân tĩnh tọa. Linh khí trong không trung điên cuồng tràn vào cơ thể cô.
Mấy đạo bùa sinh trưởng này đã tiêu hao quá nửa linh lực của cô, đến mức Hắc Minh đột ngột xuất hiện phía sau mà cô cũng không nhận ra.
Bây giờ cô cần phục hồi linh lực.
Trên núi, đám quỷ lúc đầu còn chăm chỉ nhổ cỏ dại. Về sau không thấy Dương Phàm đến, vài con quỷ bắt đầu sinh tâm tư xấu.
Làm việc trả nợ à, nhổ vào, bọn chúng đã làm quỷ rồi, sao có thể ngoan ngoãn nghe lời con người chứ.
Một con quỷ dáng vẻ đàn ông trung niên vươn tay hái quả tỳ bà chưa bị ăn hết trên cây.
Cậu bé Giản Hướng Địch trông thấy liền kịp thời ngăn cản.
"Ông không được ăn vụng!"
Con quỷ nam trung niên cười khẩy khinh thường.
"Mày bảo không được ăn là không được ăn à, mày nghĩ mày là ai."
"Đồ lo chuyện bao đồng! Mày tưởng làm nhân viên giao hàng thì oai lắm sao, chẳng qua cũng chỉ là một tên quỷ nô mà thôi."
"Tự nguyện đi làm quỷ nô cho con người, tao mới thấy loại quỷ này lần đầu tiên đấy."
Đám quỷ cất tiếng cười nhạo Giản Hướng Địch, bừa bãi vươn tay hái tỳ bà trên cây xuống ăn. Nhưng ngay sau đó…
"A! Nóng nóng nóng!"
Quả tỳ bà vừa vào miệng liền giống hệt hòn than đỏ rực. Con quỷ bị bỏng vội vàng nhổ quả tỳ bà ra, miệng hắn đã bị phỏng một lỗ thủng.
Không chỉ tỳ bà, những con quỷ khác lén ăn trái cây cũng bị bỏng rát.
Lúc này, bọn chúng nhìn thấy những trái cây vừa hái có phù văn màu vàng. Kim quang đột nhiên lóe sáng, phù văn màu vàng trên khắp các cây ăn quả quanh núi đồng loạt hiện ra.
Chỉ cần chạm nhẹ vào, bọn chúng đều sẽ bị bỏng.
Cậu bé Giản Hướng Địch vừa bị đám quỷ cười nhạo vẫn luôn im lặng, giờ thấy chúng thảm hại như vậy liền chế giễu một tiếng.
"Đáng đời!"
Cậu bé thừa biết trạm trưởng sẽ không dễ dàng thả loại quỷ này ra ngoài như vậy.
"Đúng vậy, trạm trưởng đời trước cũng đâu có bảo không cho chúng ta ăn trái cây."
Ở một bên khác, đám quỷ làm ruộng do Lương Tử Thư quản lý cũng y hệt. Cô ta nhìn đám quỷ trốn đi lại rón rén lén quay về, trên miệng đứa nào cũng có một cái lỗ đen ngòm.
Trong lòng cô ta hả hê vô cùng, đáng đời, ai bảo tụi mày không nghe lời!
Lương Tử Thư nhìn sang Hắc Minh vẫn đứng cạnh bờ ruộng không thèm làm việc. Cô ta vốn định đi mách lẻo, nhưng nghĩ đến cấp bậc cao của đối phương nên đành dập tắt ý định đó.
Hắc Minh nhìn vết bỏng đen do bùa chú in trên tay mình, sắc mặt liên tục biến đổi, cuối cùng khôi phục vẻ bình tĩnh, lẩm bẩm một câu.
"Thú vị thật."
Không thể ăn vụng, năng suất làm việc của đám quỷ lập tức tăng vọt. Đến ba giờ sáng, tất cả quỷ hồn đã hoàn thành xong nhiệm vụ Dương Phàm giao phó.
Giản Hướng Địch và Lương Tử Thư lấy hàng cho chúng, lúc đó toàn bộ đám quỷ mới được quay về theo đường cũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
