Cảm thấy không ổn, Triệu gia nhanh chóng mặc quần áo, gọi tiểu dược đồng dậy, kiểm tra sơ lược các vật phẩm trong hòm thuốc rồi vội vã chạy hướng về phía đông sương.
Gia nhân hầu hạ ở nội viện đông sương đều bị Lục Phúc gọi dậy cả. Vừa xách hòm thuốc bước vào chủ phòng, chỉ mới nhìn thoáng qua, Triệu gia đã kinh ngạc thốt lên: “Tiểu thiếu gia sao mặt lại đỏ thế này, ngài thấy nóng lắm sao?”
Thực ra Trang Đông Khanh thấy vẫn ổn, nhưng nghe Triệu gia nói vậy, cậu cũng đưa tay sờ mặt, hoang mang đáp: “Đỏ lắm sao? Lúc mới tỉnh thì có hơi nóng, giờ ta cảm thấy cũng đỡ rồi.”
Triệu gia đặt gối mạch ngay ngắn, mời Trang Đông Khanh duỗi tay để bắt mạch. Vừa đặt tay lên, Triệu gia không nhịn được mà khẽ hít một hơi lạnh.
So với lúc vừa tỉnh, thực ra Trang Đông Khanh đã thấy thoải mái hơn một chút, nhưng vẫn còn buồn ngủ nên không để ý đến sắc mặt của Triệu gia.
Triệu gia hỏi: “Tiểu thiếu gia nói hôm nay ngửi thấy mùi hương trầm trên người chủ tử sao?”
“À đúng, cũng không rõ là mùi hương gì, người đi rồi mà trong phòng vẫn còn vương lại.”
Triệu gia gặng hỏi: “Ngài ngửi thấy đó là mùi hương như thế nào?”
Trang Đông Khanh ngẫm nghĩ một chút: “Ta cũng nói không chuẩn, cứ như có như không, rất u vi thanh tao nhưng không hề nồng nặc, giống như hương hoa mà lại rất thanh đạm.”
Người đi rồi mà hương vẫn vương, u vi, như có như không, thanh đạm... Những cách hình dung này ở một mức độ nào đó vốn dĩ rất mâu thuẫn với nhau.
Triệu gia lập tức trở nên căng thẳng, đổi từ tay trái sang tay phải, rồi lại từ tay phải sang tay trái, tỉ mỉ xem mạch, trên trán đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Triệu gia hỏi tiếp: “Hôm nay còn chuyện gì khác thường ngày không?”
Phản ứng đầu tiên của Trang Đông Khanh là: “Cả ngày hôm nay đều ở cùng Vương gia.”
Là bị ép buộc.
“……”
Nói xong cậu cũng thấy không đúng, bèn bổ sung một câu: “Còn gặp một người bạn, dùng bữa ở bên ngoài, ngoài ra không có gì khác.”
Triệu gia bày kim châm ra: “Tiểu thiếu gia, ta sẽ châm kim vào vài huyệt vị của ngài, nếu thấy khó chịu ngài hãy nói ngay.”
Trang Đông Khanh gật đầu.
Châm được vài kim, Trang Đông Khanh đã chịu không nổi. Triệu gia không tiếp tục nữa, rút một cây kim lại gần ánh nến, liền thấy đầu kim hơi ngả đen.
Y hệt cây kim đã rút từ trên người Sầm Nghiên tại Quảng Nguyệt Đài ngày đó.
Triệu gia lau mồ hôi trên trán, mu bàn tay cũng đã ướt đẫm. Trong lòng lão đã phần nào hiểu được tại sao mạch tượng của Trang Đông Khanh cứ mãi bất thường như vậy.
“Tiểu thiếu gia, có một vị thuốc cực kỳ quý giá, nếu muốn mở kho lấy thuốc, ta e là phải đi bẩm báo với Vương gia một tiếng.”
Trang Đông Khanh gật đầu, không chút nghi ngờ.
Triệu gia vã mồ hôi bước đi, bước chân cực kỳ nhanh chóng. Sau khi thông truyền, lão vào sân của Sầm Nghiên, lão đi tìm Sầm Nghiên, còn sai dược đồng đi tìm quản gia Liễu Thất.
Sầm Nghiên khoác tạm chiếc áo rồi đứng dậy, dứt khoát hỏi: “Đông sương có chuyện gì? Nói đi.”
Triệu gia hành lễ trước, dáng vẻ quá mức trịnh trọng khiến Sầm Nghiên không khỏi thót tim. Lúc đầu nghe còn thấy ổn, nhưng nói đến nửa chừng, Sầm Nghiên rốt cuộc cũng nhận ra điều gì đó, sắc mặt trầm xuống như nước.
Đợi Triệu gia trình bày xong xuôi, Liễu Thất cùng dược đồng cũng vừa tới, trên gương mặt Sầm Nghiên đã hoàn toàn không nhìn ra được cảm xúc gì.
Liễu Thất kinh ngạc: “Chẳng lẽ……?”
Triệu gia lau mồ hôi, gian nan nói: “Lúc trước ta đã thấy lạ, cổ trùng Nam Cương vốn chia thành mẫu cổ và tử cổ, nếu dùng cổ trùng nhập thuốc, sao chỉ có một mình Vương gia trúng chiêu…… Thật sự không ngờ tới, không ngờ tới……”
Quả nhiên đúng như lão dự đoán, thật sự đã dùng Tử Mẫu Cổ hạ lên hai người.
Sầm Nghiên im lặng một lát: “Trang Đông Khanh ở Thượng Kinh này vốn chẳng danh tiếng gì, hắn ta chỉ là một đứa con vợ lẽ của Trang gia, ai lại tốn công dùng loại thuốc này để đối phó với hắn chứ?”
Liễu Thất vừa tỉnh, đầu óc cũng chưa được tỉnh táo: “Hay là kẻ đó định dùng để đối phó với Vương gia ngài?”
Sầm Nghiên đáp: “Lúc đó hắn sắp tham gia khoa cử, bản thân đã là cử nhân, dù có chịu thiệt thòi, chẳng lẽ hắn lại bỏ mặc tiền đồ rộng mở để lên công đường tố cáo ta làm nhục hắn sao?”
Chuyện này lại càng không khả năng. Người đọc sách coi trọng thanh danh, nếu chịu loại uất ức này thì chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, tuyệt đối không dám làm rùm beng.
Đầu óc Liễu Thất vẫn đang xoay chuyển. Triệu gia thì đã hiểu ý của Sầm Nghiên: “Vương gia cảm thấy, mục tiêu ban đầu vốn là một người khác?”
Sầm Nghiên nói: “Như vậy mới hợp lý.”
Nếu Trang Đông Khanh là người do kẻ khác phái đến, cậu sẽ không muốn rời khỏi vương phủ, thậm chí còn tích cực tranh thủ thân phận con trưởng cho đứa trẻ trong bụng. Dẫu sao cậu cũng là quý tịch, dù thân phận hơi thấp nhưng vẫn đủ tư cách làm chính phi.
Nếu không phải, thì đêm đó lại quá mức trùng hợp. Sầm Nghiên không tin Trang Đông Khanh tự mình đi nhầm rồi mò vào phòng hắn. Hắn cố nhớ lại xem đêm đó ngoài cửa có tiếng bước chân của mấy người, nhưng ký ức lại mờ nhạt. Lúc đó tình trạng của hắn không tốt, tự nhiên không thể nhạy bén quan sát biến hóa xung quanh.
“Vậy, dù là thế đi nữa, thì làm sao để xác định?” Liễu Thất không hiểu.
Sầm Nghiên thở ra một hơi: “Đơn giản thôi, gọi Lục Phúc tới đây.”
Lục Phúc luôn đi theo Trang Đông Khanh, phụ trách sinh hoạt thường ngày của cậu, có chuyện gì cứ hỏi hắn là trực tiếp nhất.
Lục Phúc tới nơi, thấy ở tây sương có cả Sầm Nghiên, Liễu Thất và Triệu gia thì không khỏi lúng túng. Nhưng vì lo cho sức khỏe của Trang Đông Khanh, hỏi gì hắn cũng đều thành thật khai hết.
Thế là chuyện Trang Đông Khanh đỡ rượu thay Lý Ương, chưa đầy một tuần trà, mấy người ở tây sương đều đã rõ ngọn ngành.
Sầm Nghiên day day chân mày.
Triệu gia cứng lưỡi: “Chuyện này... chuyện này thật là tâm kế độc địa quá đi mà!”
Nếu Sầm Nghiên và Lý Ương xảy ra chuyện gì, thì đúng là "sai một ly đi một dặm". Một vị dị tính vương và con trai của sủng phi, lại vướng vào vụ bê bối như thế, e là sẽ lâm vào cảnh một mất một còn.
Biết họ còn chuyện cần bàn, gia nhân dẫn Lục Phúc ra ngoài trước. Trong nhất thời, tây sương chìm vào tĩnh lặng. Triệu gia và Liễu Thất đều thấp thỏm nhìn Sầm Nghiên.
Một lúc sau, Sầm Nghiên nhìn về phía Triệu gia, chậm rãi mở miệng: “Vị thuốc đặc biệt quý giá mà ngươi nói, không phải là đang ám chỉ bản vương đấy chứ?”
Triệu gia: “……”
Triệu gia mồ hôi đầm đìa: “Nếu muốn dùng thuốc, quả thực cần mở kho tìm một vị dược liệu của Nam Cương.”
Sầm Nghiên cười lạnh: “Hiểu rồi, ý đồ trêu chọc ta không thành, lại còn có hậu chiêu phía sau.”
Triệu gia chỉ cúi đầu, một chữ cũng không dám nói. Biết hiện tại không phải lúc trách mắng, Sầm Nghiên lặng thinh một hồi rồi hỏi: “Chuyện của cậu ấy tính sao, ngươi nói đi.”
Triệu gia: “Nếu ngày đó đã trúng độc, thực ra sau đêm ấy, độc tính đáng lẽ đã giải được phần lớn rồi.”
Sầm Nghiên nghĩ đến dáng vẻ mê man lúc Trang Đông Khanh đi nghỉ, cảm thấy cũng khó nói trước được. Hắn không tranh luận mà ra hiệu cho Triệu gia tiếp tục.
Triệu gia ngước nhìn Sầm Nghiên một cái, thấy hắn mặt không cảm xúc liền nói tiếp: “Nếu... nếu Vương gia nguyện ý, thì tự nhiên dùng cách giải nguyên bản là tốt nhất……”
Chưa nói hết câu, Sầm Nghiên đã cắt ngang: “Không còn cách nào khác sao?”
Sầm Nghiên không muốn, thực ra Triệu gia đã chuẩn bị tâm lý từ trước, giờ nghe chính miệng hắn nói cũng không thấy bất ngờ. Lão đổi giọng: “Tiểu thiếu gia hiện tại trong người chắc chỉ là dư độc. Loại độc này lấy cổ trùng làm gốc nên mang đặc trưng của cổ trùng, dù đã giải nhưng vẫn có thể ẩn náu trong cơ thể rất lâu, phải cần thời gian mới tiêu tan dần được.”
“Triệu chứng hiện tại không quá nghiêm trọng, ta nghĩ có thể dùng một số loại thảo dược Nam Cương không hại cho thai nhi để ngâm nước, kết hợp với châm cứu, có lẽ sẽ ép được độc xuống.”
“Nhưng có thể giải sạch hoàn toàn hay không, lão phu cũng không dám cam đoan.”
Sầm Nghiên không lấy làm lạ: “Loại độc dùng để đối phó với ta và hoàng tử chắc chắn đã được tuyển chọn kỹ lưỡng, không dễ giải cũng là chuyện thường.”
Hắn dừng lại một chút rồi quyết định: “Cứ thử theo cách này trước đi.”
Triệu gia vâng lệnh.
Nửa đêm, cả đông sương và tây sương đều đèn đuốc sáng trưng. Dược thảo được lấy ra khỏi kho, sau khi nấu để khử bớt độc tính của dược liệu thì pha loãng cho Trang Đông Khanh ngâm. Tiếp đó là Triệu gia tiến hành châm cứu.
Không chắc có phải do chính mình đã dẫn phát dư độc trên người Trang Đông Khanh hay không, Sầm Nghiên chỉ ngồi đợi ngoài sân chứ không vào phòng chính.
Khi trời hửng sáng, Triệu gia mới bước ra, vừa lau mồ hôi vừa nói: “Tạm thời đã khống chế được rồi.”
Sầm Nghiên cũng thở phào một hơi: “Vậy thì tốt.”
Triệu gia nói thêm: “Hiện giờ mới chỉ là khống chế, còn có giải được độc hay không e là còn cần theo dõi một thời gian nữa.”
“Bao lâu?”
Triệu gia ước lượng: “Cho ta một tháng đi, cứ ba ngày châm cứu một lần. Nếu tình hình không chuyển biến tốt, sợ là chỉ còn cách……”
Sầm Nghiên ngắt lời: “Ta biết rồi.”
Những lời tiếp theo cả hai đều ngầm hiểu, Sầm Nghiên không muốn nghe, Triệu gia cũng không nhắc lại.
Hắn đứng dậy, trầm mặc một lát rồi vẫn hỏi: “Cậu ấy sao rồi?”
Lục Phúc đáp: “Vã một trận mồ hôi, thấy dễ chịu hơn nên đã đi ngủ rồi ạ.”
Sầm Nghiên gật đầu, nhìn về phía phòng chính nhưng rốt cuộc không vào mà xoay người về tây sương ngủ bù.
Trên đường chỉ còn lại hai người, Liễu Thất ướm lời: “Chủ tử, thực ra……”
Biết Liễu Thất muốn nói gì, Sầm Nghiên bình tĩnh đáp: “Hôm qua ta đã nói chuyện đứa trẻ với cậu ấy, bản thân cậu ấy cũng không có ý muốn vào vương phủ.”
Liễu Thất ngẩn người: “Hả?”
Sầm Nghiên chỉ nói đến đó, không nói thêm lời nào nữa.
Mấy ngày sau, ngày Trang Hưng Xương mang theo cả gia quyến rời kinh thành đã đến. Trang Đông Khanh nói được làm được, cậu cũng đi đưa tiễn.
Trang Hưng Xương kéo tay cậu, nói một tràng dài lê thê. Trang Đông Khanh vừa nghe vừa chọn lọc, tóm gọn lại được đại ý là: Bảo cậu ở lại phải tử tế làm việc cho Sầm Nghiên, nói tốt cho lão thật nhiều, sau này lão có được về kinh hay không đều trông cậy cả vào Trang Đông Khanh.
Trang Đông Khanh nở nụ cười giả tạo, ngoài mặt đều vâng dạ nhận lời tất cả. Nhưng trong lòng cậu lại thầm nghĩ, lần này đã đi rồi thì sau này dù thế nào cũng không thể để Trang gia có cơ hội quay lại kinh thành nữa.
Trang phu nhân cùng đại thiếu gia, tam thiếu gia và tứ tiểu thư đều ngồi trên xe ngựa, suốt dọc đường đều không xuống lộ mặt. Trang Đông Khanh rất hài lòng về việc này, cậu chẳng trông chờ họ nói một câu cảm ơn, chỉ cần họ không xuất hiện trước mặt mình là cậu đã thấy "A Di Đà Phật" lắm rồi.
Tiếp đó, thánh chỉ ban cái chết cho Thái tử trong nơi giam cầm cuối cùng cũng được ban xuống. Nhưng cùng lúc đó, vì Thánh thượng quá đỗi đau buồn, lại thêm bệnh tật triền miên trên giường đã vài năm không ra ngoài, nên năm nay Người quyết định tổ chức săn xuân, muốn đến hành cung ở lại một thời gian cho khuây khỏa, giải sầu.
Lúc Sầm Nghiên nhận được tin tức, hắn đang túc trực tại Đại Lý Tự. Bỗng nhiên linh tính mách bảo, hắn thuận miệng hỏi thăm về vị Thống lĩnh Cấm quân chịu trách nhiệm hộ giá chuyến săn xuân này. Khi nghe thấy mấy cái tên quen thuộc, huyệt thái dương của hắn không nhịn được mà giật liên hồi.
"Vậy có cần ta dẫn theo thân binh hộ giá……"
Lời còn chưa dứt đã bị thái giám truyền chỉ cười hì hì ngắt lời: "Không cần đâu ạ, Thánh thượng đã đặc biệt dặn dò rồi. Chuyến đi này chỉ mất nửa tháng, Định Tây Vương cũng đã lâu không đi săn rồi nhỉ? Bệ hạ thương tình, bảo Vương gia ngài cứ chuẩn bị sẵn sàng y phục cưỡi ngựa, chỉ việc đi chơi cho thỏa thích thôi."
"Thần lĩnh chỉ."
Buổi tối trở về vương phủ, hắn cùng mọi người bàn bạc xem nên mang theo những ai. Những việc khác đều dễ tính toán, duy chỉ có một chuyện khiến Sầm Nghiên không lường trước được, đó lại chính là Trang Đông Khanh.
Hiện tại cứ ba ngày cậu phải châm cứu một lần, căn bản không thể rời xa Triệu gia. Mà Triệu gia lại là thần y do Lão Vương gia để lại cho Sầm Nghiên để bảo vệ chu toàn cho hắn, hắn đi đâu thì Triệu gia chắc chắn phải theo đó.
Sầm Nghiên ngẫm nghĩ một chút, lại hỏi về việc bố trí ở kinh thành trong lúc đoàn đi săn, cái tên Thống lĩnh ở lại trấn giữ vẫn khiến hắn phải day day chân mày. Có đôi lúc, Sầm Nghiên thậm chí còn nghi ngờ không biết Trang Đông Khanh có biết trước điều gì không, nếu không sao mọi chuyện lại trùng hợp đến thế……
Hắn gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu. Sầm Nghiên làm việc xưa nay vốn thận trọng, dẫu sao thì sắp xếp thế nào cũng như nhau, hắn liền chốt lại: "Vậy thì mang cậu ấy theo cùng."
Như vậy cũng vừa vặn, tinh nhuệ trong phủ không cần phải phân tán, tất cả đều theo họ đến hành cung.
Trang Đông Khanh vốn dĩ đang lo lắng kinh thành sẽ xảy ra binh biến, khi nhận được tin, cậu suy nghĩ một chút rồi dứt khoát gật đầu đồng ý. Dù sao cậu cũng chẳng biết chỗ nào mới thực sự an toàn, vậy thì thà cứ ở cạnh Sầm Nghiên còn hơn. Sầm Nghiên là người có thể trụ vững đến tận kết truyện, đi theo hắn thì ít nhiều cậu cũng được bình an.
Hai bên đã thương lượng thỏa đáng, trong phủ thu dọn đồ đạc mất một ngày.
Ngày hôm sau, cùng với đoàn xa giá của Thánh thượng từ trong cung khởi hành, xe ngựa của Định Tây Vương phủ đã đợi sẵn tại vị trí chỉ định. Đợi đến khi đoàn xa giá đi qua, mấy cỗ xe ngựa của vương phủ cũng chậm rãi nhập vào đội ngũ.
Trong xe ngựa, Trang Đông Khanh tựa vào gối ôm ngủ say sưa. Sầm Nghiên ngồi đối diện cậu, nhắm mắt dưỡng thần, mắt không thấy thì lòng không phiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

