Tốc độ biến sắc của Tần Mị khiến Tần Châu phải há hốc mồm.
Giây tiếp theo, cô bật cười.
Dung nhan rạng rỡ, nụ cười tươi tắn như hoa, ngọt ngào đến động lòng người, quả thật là một vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Nụ cười ấy khiến Tần Mị quên cả diễn kịch, chỉ biết ngây ngốc nhìn cô.
Suốt một năm Tần Châu trở về Tần gia, đây là lần đầu tiên anh thấy cô cười rạng rỡ và chân thật đến vậy.
Em gái cười lên, vậy mà lại đẹp đến thế.
Tần Châu bước nhanh đến trước mặt Tần Mị, lấy chìa khóa từ tay anh, giơ tay lên đấm vào vai anh một cái.
Thân thể đối phương không hề nhúc nhích bởi cú đấm vừa rồi, ngược lại tay cô lại hơi đau.
Cô rõ ràng cảm nhận được thân thể nhìn có vẻ mảnh khảnh của anh hai, thực chất lại rắn chắc và mạnh mẽ như thế nào.
"Anh luyện cơ bắp làm gì chứ, làm tay em đau hết cả rồi." Tần Châu bĩu môi giả vờ than thở: "Anh hai thân thể rắn chắc như vậy bị chìa khóa đập trúng mà em đã thành kẻ giết anh rồi, vậy em chẳng phải oan hơn cả *Đậu Nga sao."
*Đậu Nga (竇娥) là nhân vật chính trong vở kịch nổi tiếng của Trung Quốc thời nhà Nguyên, có tên là "Đậu Nga oan" (竇娥冤) do Quan Hán Khanh sáng tác. Câu chuyện kể về Đậu Nga, một người phụ nữ trẻ bị vu oan giết chồng và mẹ chồng, bị kết án oan và xử tử. Trước khi bị hành hình, nàng đã thề rằng máu của nàng sẽ bắn lên lá cờ trắng treo trên pháp trường, tuyết tháng sáu sẽ rơi xuống để phủ kín thi thể nàng, và hạn hán sẽ kéo dài ba năm ở địa phương này để chứng minh sự trong sạch của mình. Tất cả những lời thề của nàng đều ứng nghiệm. Vì vậy, "oan như Đậu Nga" hay "oan hơn cả Đậu Nga" đã trở thành thành ngữ trong tiếng Trung, dùng để chỉ những người bị oan uổng, hàm oan.
Tần Mị vốn dĩ không cảm thấy gì với cú đấm nhẹ hều của Tần Châu.
Nghe cô than thở tay đau, nhìn vẻ mặt nhăn nhó của cô, tất cả vẻ giả vờ trên mặt anh nhanh chóng biến mất, đáy mắt tràn ngập lo lắng.
Còn chưa kịp mở miệng hỏi thì đã nghe thấy lời nói phía sau của Tần Châu, cả người anh đờ ra tại chỗ, như thể nghe thấy điều gì không thể tin được, vô cùng chấn động.
Em gái gọi anh là anh hai rồi!
Anh hai, hai chữ này xa lạ biết bao.
Xa lạ đến mức Tần Mị ngày ngày mong ngóng, mong ngóng suốt một năm trời, cuối cùng hôm nay cũng được nghe thấy.
Cả người anh lâng lâng như đang bước trên mây.
Cảm giác này, anh sẽ khắc cốt ghi tâm cả đời.
Thanh Nhàn thay đổi vẻ mặt u ám trước đó, vội vàng đi đến bên cạnh Tần Mị.
Ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới, lo lắng hỏi: "A Mị, con không sao chứ?"
Chưa đợi Tần Mị lên tiếng, Thanh Nhàn đã nhíu mày nhìn Tần Châu với vẻ không đồng tình.
"Châu Châu, dì biết con không thân thiết gì với chúng ta, nhưng A Mị dù sao cũng là anh hai của con, sao con có thể làm thằng bé bị thương. Nếu để lão Tần biết được, không biết ông ấy sẽ thất vọng về con đến mức nào."
Nụ cười trong mắt Tần Châu chợt tắt, thay vào đó là ánh nhìn sâu thẳm, lạnh lẽo, xoáy thẳng vào Thanh Nhàn như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ giả tạo, nhìn rõ sự toan tính của bà ta.
Bị ánh mắt sắc bén ấy khóa chặt, Thanh Nhàn bất giác rùng mình.
Dưới cái nhìn của Tần Châu, tất cả những âm mưu đen tối mà bà ta dày công che giấu dường như đều bị phơi bày.
Nhận thấy Thanh Nhàn né tránh ánh mắt, Tần Châu khẽ mở môi đỏ, giọng nói kiên quyết không thể nghi ngờ: "Thanh Nhàn, trong nhà này người không có tư cách dạy dỗ tôi nhất chính là bà. Tôi nghĩ bà nên im miệng, đừng có cố tình tìm kiếm sự chú ý như vậy."
Đây là lần đầu tiên Tần Châu trực tiếp đối đầu với Thanh Nhàn.
Trước đây dù có khó chịu với người phụ nữ này đến đâu, cô cũng giữ thể diện cho bà ta.
Ánh mắt Thanh Nhàn lóe lên vẻ nghi hoặc. Lúc này bà ta cuối cùng cũng thừa nhận lời con gái mình, Tần Châu thật sự đã khác.
Khác hẳn với vẻ tự ti, khép kín hay cố ý giữ khoảng cách trước kia, Tần Châu bước vào cửa với một phong thái hoàn toàn khác biệt.
Cô ung dung, tự tại như bước vào chính lãnh địa của mình, nhìn thì có vẻ khiêm tốn nhưng thực chất lại rất kiêu ngạo.
Sự thay đổi này khiến Thanh Nhàn tức đến mức khuôn mặt trang điểm kỹ càng cũng ửng đỏ, ánh mắt ngấn lệ, ức đến nghẹn lời.
Bà ta giơ tay chỉ vào Tần Châu, đau khổ nói: "Con, sao con có thể nói với dì những lời như vậy."
Dù đã gần năm mươi tuổi, nhưng lúc này Thanh Nhàn bày ra vẻ mặt đáng thương, uất ức, như thể vừa bị Tần Châu bắt nạt. Ai nhìn vào cũng dễ hiểu lầm rằng cô là kẻ xấu xa, ức hiếp người yếu đuối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
