Tần Mị đã chạm đến cả hai điều này, mà anh còn mang vẻ mặt điều đó là đương nhiên.
"Dì Hàn sắc mặt không được tốt lắm, có phải gần đây không tiêm collagen và dưỡng ẩm đúng lịch trình không? Tuổi dì cũng lớn rồi, tôi thấy đừng cố nữa. Cha tôi hai năm nay sức khỏe không tốt, vẫn luôn giữ gìn sức khỏe. Dù dì có tút tát cũng vô dụng, đúng là có lòng mà không có sức..."
"Tần Mị!"
Thanh Hàn cuối cùng cũng không nhịn được nữa, trầm giọng ngăn lại.
Bà ta trầm mặt xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm chàng trai trẻ trước mặt.
"Thấy không, dì xem, chẳng phải nhớ ra rồi sao, vẫn là gọi tên tôi nghe thuận tai hơn."
Tần Mị cười toe toét, vẻ mặt vô lại.
"Ồ! Hôm nay là ngày gì mà lại náo nhiệt quá vậy?"
Tần Châu dựa vào tường trong sảnh, khuôn mặt quyến rũ có chút tinh nghịch. Chìa khóa xe trên ngón trỏ liên tục xoay tròn.
Cô đã ở đó từ lúc Tần Mị bắt đầu trêu chọc Thanh Hàn rồi.
Thấy Thanh Hàn sắp sửa cãi nhau với anh hai, cô mới lên tiếng để thể hiện sự hiện diện của mình.
Tần Mị theo hướng âm thanh nhìn sang.
Tần Châu lười biếng dựa vào cửa, một cảm giác quen thuộc ập đến.
Cái khí chất phóng túng, bất cần đời đó, chẳng phải giống hệt anh sao.
Trong mắt Tần Mị thoáng hiện vẻ kinh ngạc, dường như không dám tin.
Em gái ở ngay gần đó, anh cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Khuôn mặt được gọt giũa tinh xảo của Tần Châu nở nụ cười rạng rỡ, toàn thân tỏa ra khí chất phóng khoáng, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ tinh ranh như hồ ly.
Trên mặt cô không còn vẻ xa cách như trước. Khi đối diện với đôi mắt tràn đầy nụ cười của cô, trong lòng Tần Mị khẽ rung động, thoáng chút mong đợi.
Mặc dù trong lòng có chút kích động nhưng vẻ mặt Tần Mị vẫn không chút thay đổi.
Anh vô thức xoa xoa đầu ngón tay.
Nhận ra hành động của mình có phần quá khích, anh thản nhiên đút tay vào túi quần, ngạo nghễ bước vòng qua Thanh Hàn. Sải bước dài đầy tự tin tiến về phía Tần Châu như thể xung quanh chẳng có ai khác.
Tần Mị dừng lại trước mặt Tần Châu, khuôn mặt điển trai nở một nụ cười ranh mãnh: "Châu Châu, nửa tháng nay biệt tăm biệt tích. Hôm nay lại hiếm hoi ghé về, chẳng lẽ mặt trời mọc đằng tây rồi sao?"
Vẻ ngoài bất cần, lạnh lùng pha chút ăn chơi trác táng toát ra từ chàng trai khiến người ta khó nắm bắt.
Dù trong ánh mắt anh ta nhìn Tần Châu ẩn chứa sự lo lắng, nhưng lời nói ra lại hờ hững, khiến người khác khó lòng phân biệt được thật giả.
Tần Châu cong khóe môi, nụ cười hiện rõ trên đôi mắt.
Mọi thứ bắt đầu lại từ đầu.
Cô đã rất lâu rất lâu rồi không gặp người anh hai này.
Không còn dáng vẻ sa sút, mất hồn lạc phách đáng thương như kiếp trước. Anh vẫn là chàng thiếu niên ngông cuồng, không biết buồn cũng chẳng biết đau.
Nụ cười trên môi Tần Châu chợt tắt, đôi mắt khẽ nheo lại. Chiếc chìa khóa xe đang xoay tròn trên tay cô đột ngột dừng lại, rồi ngay lập tức được ném thẳng về phía Tần Mị.
Từ lúc Tần Châu ra tay, ánh mắt Tần Mị đã chuyển sang cảnh giác. Với anh ta, đòn tấn công bất ngờ này hoàn toàn có thể dễ dàng né tránh.
Anh có thể dễ dàng né tránh đòn tấn công này của Tần Châu.
Nhưng anh lại không né, mặc cho chìa khóa xe đập vào ngực mình.
Thậm chí khi chìa khóa xe đập trúng, anh còn đưa người về phía trước một chút, sợ chìa khóa rơi xuống đất giữa chừng.
"Ái chà!"
Sau khi bị chìa khóa xe đập trúng, Tần Mị kêu lên một tiếng, sau đó nhanh tay bắt lấy chìa khóa sắp rơi xuống đất.
Anh ôm ngực bị đập trúng, lùi nhanh về sau hai bước.
Sắc mặt Tần Mị biến đổi, vẻ mặt đau đớn và bi thương, ngón tay run rẩy chỉ về phía Tần Châu: "Châu Châu, em giết anh rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)