Ôn Chiêu Ninh cảm nhận được sự nguy hiểm đang rục rịch trên người ai đó.
Chẳng phải anh vẫn luôn ngồi đó thong thả nhấp cà phê sao, rốt cuộc là có phản ứng từ lúc nào vậy?
Cô chỉ ăn mấy cái bánh xếp thôi mà, đâu đến mức gợi cảm như thế chứ?
Xem ra ngọn lửa bị kìm nén đêm qua đều đang chờ để bùng cháy vào sáng nay rồi.
“Tôi thấy... vừa mới ăn no mà vận động thì không tốt lắm đâu nhỉ?”
“Vậy thì trò chuyện một lát trước đã.”
“Nói chuyện gì?”
“Bàn về tư thế mà cô thích.”
Ôn Chiêu Ninh không nhịn được mà đỏ bừng mặt ngay lập tức, nhưng nhìn dáng vẻ ung dung tự tại này của Hạ Hoài Khâm thì cô cũng không định cứ thế mà chịu thua.
“Tư thế nào cũng được, nhưng tôi thích ở trên hơn.”
“Giống như bây giờ sao?” Đùi anh nâng lên rồi xốc cô lên một chút, sau đó hỏi bằng giọng thương lượng: “Hay là chúng ta bắt đầu bằng tư thế này ngay tại đây luôn nhé?”
Ở trong nhà ăn? Trên ghế sao?
Đã bao nhiêu năm Ôn Chiêu Ninh không làm chuyện đó rồi, cô không thể chịu được sự kích thích lớn như vậy.
“Cái đó... tôi muốn đi tắm trước.”
“Vừa mới ăn no mà tắm thì không tốt đâu.” Đôi tay của Hạ Hoài Khâm mơn trớn qua lại bên eo cô, nói: “Hơn nữa, tối qua tôi đã tắm cho cô sạch sẽ lắm rồi.”
Nhắc đến chuyện tối qua, những hình ảnh và cảm xúc đó lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô.
Hạ Hoài Khâm không nhẫn nhịn thêm nữa mà nâng cằm Ôn Chiêu Ninh lên rồi chuẩn bị đặt môi mình xuống thật chuẩn xác.
Ôn Chiêu Ninh ngồi nghiêng trong lòng anh, nụ hôn nóng bỏng cùng đầu lưỡi của anh quấn lấy cô khiến hơi thở của cả hai đều trở nên dồn dập và hỗn loạn.
Lần này không giống như đang dò xét cô mà anh như đang làm thật vậy.
Sẽ không phải là làm trên chiếc ghế này thật đấy chứ?
Ôn Chiêu Ninh có chút không chịu nổi: “Hay là chúng ta vào phòng đi?”
“Nhát gan vậy sao?” Hạ Hoài Khâm cười nhạo: “Chẳng phải cô nói thích ở trên sao?”
“Ở đâu thì làm việc đó chứ, làm ở đây sẽ ảnh hưởng đến cảm giác ngon miệng khi ăn cơm sau này của tôi mất.”
Hạ Hoài Khâm vốn cũng không định làm trong nhà ăn, nghe vậy, anh bế thốc cô lên rồi sải bước chân vững chãi đi về phía cầu thang.
Anh vừa đi vừa tiếp tục hôn cô.
Ôn Chiêu Ninh nép vào lòng Hạ Hoài Khâm, cảm giác nhấp nhô khi đi lên cầu thang khiến nụ hôn này càng thêm kích thích và mất kiểm soát. Cô cảm thấy đầu óc choáng váng còn nhịp tim thì cứ mỗi bước đi lại càng trở nên loạn nhịp hơn.
Cuối cùng, Hạ Hoài Khâm cũng đặt cô xuống giường.
“Ôn đại tiểu thư, giờ thì tôi sẽ ăn mừng việc cô ly hôn đây.”
Sau sáu năm trống vắng, ở hiệp đầu tiên, Ôn Chiêu Ninh có hơi không thích ứng kịp.
Hạ Hoài Khâm cũng chẳng khá hơn là bao.
Vì thế, cảm giác tổng thể chính là cả hai đều cuống cuồng và rối như tơ vò.
Sau khi kết thúc, hai người nằm cạnh nhau để điều chỉnh lại nhịp thở.
Hạ Hoài Khâm nói: “Gượng gạo đến mức này, xem ra Ôn đại tiểu thư thực sự đã lâu rồi không sinh hoạt vợ chồng.”
Ôn Chiêu Ninh đáp trả: “Luật sư Hạ cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu, cứ như lính mới tò te vậy, chỉ biết dùng sức thôi, còn chẳng bằng sáu năm trước.”
Hạ Hoài Khâm lật người đè cô xuống: “Không sao cả, chúng ta có rất nhiều thời gian để mài dũa với nhau.”
“Lại nữa sao?”
“Nếu không thì chẳng phải việc tôi nghỉ làm một ngày sẽ lãng phí lắm sao?”
“...”
--
Hạ Hoài Khâm nghỉ làm một ngày, bọn họ ở trên giường suốt một ngày một đêm.
Giữa chừng tất nhiên cũng có dừng lại, họ đã ăn trưa và ăn đêm, còn cùng nhau đi tắm nữa, nhưng tất cả chỉ là tạm nghỉ mà thôi. Mỗi khi Ôn Chiêu Ninh nghĩ rằng “lần này chắc là xong rồi” thì Hạ Hoài Khâm lại hưng phấn dán sát tới.
Ôn Chiêu Ninh nghi ngờ không biết có phải anh đã lắp một cái máy động cơ vĩnh cửu vào người mình hay không.
Dù không muốn thừa nhận nhưng anh thực sự mạnh mẽ hơn sáu năm trước rất nhiều.
Sao lại có người lão hóa ngược như vậy chứ? Thật là phi lý quá đi mà!
Đến khi thực sự kết thúc thì đã là sáng sớm ngày hôm sau.
Ôn Chiêu Ninh nằm bò trên giường, cả người như bị tháo ra rồi lắp lại, chỉ cần cử động ngón tay thôi cũng thấy tốn sức vô cùng.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước xối.
Hạ Hoài Khâm tắm xong liền đi vào phòng thay đồ, lát sau anh bước ra với bộ vest sẫm màu chỉnh tề. Anh vừa chỉnh đồng hồ đeo tay vừa đi đến bên giường.
“Sáng nay tôi có hẹn với khách hàng nên đi trước đây, em cứ ngủ tiếp đi.”
Ôn Chiêu Ninh ngước mắt nhìn anh, gương mặt anh mang theo vẻ sảng khoái sau khi tắm gội, giữa lông mày cũng không thấy chút mệt mỏi nào, trái lại còn có vẻ thỏa mãn và tràn trề tinh thần sau một bữa no nê.
“Anh có phải là người không hả?” Ôn Chiêu Ninh không nhịn được mà hỏi.
“Em thấy sao?”
“Tôi thấy anh là đồ cầm thú.”
“Cảm ơn vì lời khen.” Hạ Hoài Khâm giơ tay dém chăn cho Ôn Chiêu Ninh rồi nói: “Hy vọng có thể thay đổi được ấn tượng cố hữu của Ôn đại tiểu thư về việc tôi vừa nhỏ, vừa nhanh, lại vừa yếu.”
Ôn Chiêu Ninh cuối cùng cũng hiểu ra rồi, lý do tối qua anh làm đến chết đi sống lại là để chứng minh bản thân mình.
Đúng là họa từ miệng mà ra.
Sau khi Hạ Hoài Khâm rời đi, Ôn Chiêu Ninh gục đầu xuống ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Giấc ngủ này kéo dài đến mức trời đất tối tăm, khi cô mở mắt ra lần nữa thì bầu trời bên ngoài cửa sổ đã là một màu xanh thẫm đậm đặc.
Hạ Hoài Khâm không biết đã về từ lúc nào, lúc này anh đang ngồi trên ghế sofa trả lời email.
“Anh về từ lúc nào vậy?”
“Cũng được một lúc rồi.” Anh ngẩng đầu nhìn cô một cái rồi đặt máy tính xách tay xuống và đi về phía cô: “Em ổn chứ?”
“Vẫn ổn.”
Hạ Hoài Khâm đưa cho cô một tuýp thuốc mỡ: “Nếu cảm thấy không thoải mái thì tự xử lý một chút đi.”
Ôn Chiêu Ninh liếc nhìn, đó là một tuýp thuốc mỡ kháng viêm và làm dịu vết thương.
Anh mà lại đi mua cái này sao?
“Anh cũng biết việc tốt mình đã làm cơ đấy.” Cô bực bội nói.
“Xin lỗi nhé, tôi không ngờ Ôn đại tiểu thư bây giờ lại yếu đuối như vậy.”
“Ai yếu đuối chứ?” Tính cách không chịu thua của Ôn Chiêu Ninh lại trỗi dậy, cô quăng tuýp thuốc lại cho Hạ Hoài Khâm: “Anh coi thường ai thế, tôi không cần cái thứ này!”
Cô khoác áo ngủ rồi vén chăn dứt khoát xuống giường.
Tuy nhiên, Ôn Chiêu Ninh vẫn đánh giá quá cao khả năng chịu đựng của cơ thể mình. Cô vừa mới bước chân ra thì đã cảm nhận được một cơn đau nhức và co kéo truyền tới từ bên dưới.
“Shhh——”
Cô không nhịn được mà hít một hơi lạnh, đầu gối mềm nhũn khiến cả người không kiểm soát được mà ngã về phía trước.
Anh bế cô lên rồi đặt lại về giường, sau đó giơ tuýp thuốc ra hỏi: “Để tôi bôi cho em, hay em tự bôi đây?”
Ôn Chiêu Ninh giật lấy tuýp thuốc: “Tôi tự bôi!”
“Xử lý xong thì xuống nhà ăn cơm.”
--
Ôn Chiêu Ninh thay quần áo ở tầng trên rồi vịn vào tay vịn cầu thang từ từ bước xuống.
Phía dưới lầu thoang thoảng mùi thơm của thức ăn, đó là mùi sườn xào chua ngọt hòa quyện với hơi nóng bốc lên từ cơm trắng.
Cô lần theo mùi hương rồi nhìn về phía căn bếp mở.
Hạ Hoài Khâm đang xào nấu, tay áo anh xắn lên đến khuỷu tay để lộ cánh tay săn chắc. Anh đang thành thạo cầm xẻng nấu ăn đảo các món trong nồi.
Máy hút mùi kêu rì rì, trong nồi phát ra tiếng xèo xèo, ánh đèn ấm áp bao phủ lấy anh khiến khung cảnh này trông quá đỗi quen thuộc.
Năm đó khi họ sống chung, căn bếp nhỏ của căn nhà thuê giống như một cái lồng hấp vậy. Chiếc quạt điện cũ kỹ kêu cọt kẹt quay vòng, gió thổi ra đều là hơi nóng, Hạ Hoài Khâm không nỡ để cô chịu nóng nên mỗi ngày đều giành hết việc nấu nướng.
Mỗi lần Ôn Chiêu Ninh vào bếp đều thấy anh mặc một chiếc áo ba lỗ đứng trước bếp xào nấu, cả lưng và ngực đều đẫm mồ hôi.
Cô cũng chẳng màng đến mồ hôi trên người anh mà cứ thế lao vào ôm chặt lấy eo anh từ phía sau. Anh vừa bảo cô đừng có quậy phá vừa giục cô đi ra ngoài, nhưng khóe môi lại không kìm được mà cong lên...
Ôn Chiêu Ninh chưa từng nghĩ rằng sau sáu năm, Hạ Hoài Khâm vẫn sẵn lòng xuống bếp nấu ăn cho mình.
Trong lòng cô lại dấy lên một gợn sóng lòng không nên có.
Đúng lúc này, điện thoại của cô bỗng nhiên vang lên.
Là cô em gái Ôn Vãn Đề gọi tới.
Ôn Chiêu Ninh đẩy cửa bước ra ngoài sân vườn để nghe máy.
“Chị! Em vừa nhận được điện thoại từ ngân hàng, họ nói nợ vay đều đã trả sạch rồi!” Giọng của Ôn Vãn Đề không mấy vui vẻ mà trái lại còn mang theo chút lo lắng: “Chuyện bất thường ắt có điềm, nhà họ Lục sao bỗng nhiên lại sòng phẳng như vậy, chị không sao chứ?”
Lần trước khi gọi điện, chị gái Ôn Chiêu Ninh nói muốn ly hôn để lấy lại của hồi môn trả nợ, lúc đó Ôn Vãn Đề thực ra không ôm hy vọng gì. Cô ấy biết nhà họ Lục có thừa năng lực và thủ đoạn để nuốt trọn của hồi môn của chị mình, nhưng cô ấy không ngờ mọi chuyện lại được giải quyết nhanh đến vậy.
Ôn Vãn Đề hiện đang nghi ngờ có phải chị gái Ôn Chiêu Ninh lại hy sinh điều gì đó để đổi lấy số tiền hồi môn kia hay không.
“Em đừng nghĩ nhiều, chị không sao đâu.”
“Thật sự không sao chứ?”
“Thật sự không sao, em yên tâm đi, nợ nần trong nhà đều đã giải quyết xong rồi, sau này em có thể yên tâm học hành.”
“Vậy hiện tại chị và Thanh Ninh đang ở đâu?”
“Thanh Ninh chị đã gửi sang chỗ mẹ và cậu rồi, chị vẫn còn một số việc chưa xử lý xong ở Thượng Hải. Chờ mọi việc ở đây ổn thỏa thì chị cũng sẽ về U Sơn để phát triển.”
Ôn Chiêu Ninh dự định sau khi trả xong món nợ này cho Hạ Hoài Khâm thì sẽ hoàn toàn rời khỏi Thượng Hải, đưa cả con gái và mẹ đi cùng, quên tất cả quá khứ để bắt đầu lại từ đầu.
“Được, vậy chị giữ gìn sức khỏe nhé, có chuyện gì thì gọi cho em.”
“Ừ, em cũng vậy.”
Ôn Chiêu Ninh cúp máy rồi quay trở lại phòng khách.
Hạ Hoài Khâm đã dọn sẵn cơm canh lên bàn.
“Qua ăn cơm đi.” Anh nói với Ôn Chiêu Ninh.
Ôn Chiêu Ninh nhìn những món ăn trên bàn, toàn là những món cô thích. Trước kia cô đến chỗ Hạ Hoài Khâm nấu nướng đều làm những món anh thích vì cô nhớ rõ sở thích của anh, vậy còn anh thì sao? Hôm nay chỉ là trùng hợp, hay là anh cũng nhớ rõ sở thích của cô?
“Thật phong phú quá.” Ôn Chiêu Ninh khen ngợi.
“Nấu bừa thôi.” Hạ Hoài Khâm mặt không cảm xúc nói.
Ôn Chiêu Ninh gật đầu, cũng đúng, đã sáu năm rồi, bây giờ anh bận nhớ sở thích của bạn gái còn không kịp, sao có thể còn nhớ đến sở thích của cô được chứ.
Hai người ngồi đối diện nhau ăn cơm.
“Bình thường mấy giờ anh tan làm?” Ôn Chiêu Ninh hỏi thăm.
“Hỏi chuyện này làm gì?”
“Tôi muốn ra ngoài tìm việc, cố gắng tìm công việc nào có thể về nhà trước khi anh tan làm.”
“Không cần tìm việc đâu, lát nữa tôi đưa thẻ phụ của mình cho em, thích mua gì thì cứ quẹt thoải mái.”
“Tôi không cần tiền của anh. Hiện tại tôi ở bên anh là để trả ơn anh đã cứu con gái tôi và giúp tôi ly hôn, tôi là đang giao dịch với anh chứ không phải được anh bao nuôi. Đã nói rõ một năm là một năm, tôi không muốn dính líu thêm gì nữa.”
Không muốn dính líu thêm gì nữa.
Hạ Hoài Khâm bỗng nhiên mất hết cảm giác ngon miệng, anh “cạch” một tiếng đặt đũa xuống rồi đẩy ghế đứng dậy, lấy bao thuốc lá đi ra ngoài sân vườn.
“Ơ, anh không ăn à?” Ôn Chiêu Ninh gọi với theo.
“No rồi.”
Bị cô làm cho tức đến no rồi.
--
Hạ Hoài Khâm rõ ràng không muốn Ôn Chiêu Ninh ra ngoài tìm việc, nhưng Ôn Chiêu Ninh chẳng quan tâm anh nghĩ gì. Cô đã đặt ra mục tiêu cho mình là trong một năm ở lại Thượng Hải này sẽ kiếm thật nhiều tiền, tích cóp một khoản tiền tiết kiệm rồi trở về U Sơn khởi nghiệp.
Như vậy vừa có thể ở bên mẹ và con gái, lại vừa có sự nghiệp của riêng mình, vẹn cả đôi đường.
Ôn Chiêu Ninh là người nói là làm, ngày hôm sau cô đã bắt đầu lưu ý các thông tin tuyển dụng trên mạng.
Tô Vân Hy biết cô muốn tìm việc nên lập tức gửi tới một đường link tuyển dụng.
“Ninh Ninh, sân câu lạc bộ golf của Hoắc Úc Châu ở Thanh Hà đang tuyển huấn luyện viên cá nhân, cậu xem có muốn đi không?”
Ôn Chiêu Ninh nhấn vào link rồi xem xét kỹ các yêu cầu công việc, cô cảm thấy công việc này quá đỗi phù hợp với mình.
Với tư cách là đại tiểu thư nhà giàu trước đây, golf là kỹ năng xã giao bắt buộc của tầng lớp bọn họ. Ôn Chiêu Ninh đã được huấn luyện chuyên nghiệp từ nhỏ, cộng thêm việc bản thân yêu thích và chịu khó nghiên cứu luyện tập nên trình độ của cô rất cao, việc dạy cho học viên sơ cấp là quá dư xài.
Ngoài ra, thu nhập của huấn luyện viên golf cá nhân cũng rất khá, các khóa học cá nhân cũng có thể sắp xếp linh hoạt theo lịch hẹn, thời gian tự do hơn và sẽ không xung đột với thời gian “giao dịch” của Hạ Hoài Khâm.
“Hy Hy, tớ muốn đi thử xem sao!”
“Được, vậy để tớ nói với Hoắc Úc Châu một tiếng.”
“Có cần phải nói với Hoắc Úc Châu không?” Ôn Chiêu Ninh nhớ tới ngày đó ở quán bar, sau khi Hoắc Úc Châu biết chính cô là người đưa Tô Vân Hy đi gọi trai bao thì vẻ mặt anh ta cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy. Lần đi cửa sau này, liệu có phải là không đi thì cơ hội được nhận sẽ lớn hơn không?
“Không sao đâu, anh ta chỉ là nhìn bên ngoài thì tính tình khó chịu thôi, thực ra cũng không nhỏ mọn đến thế đâu.”
“Ồ, đây là lần đầu tiên tớ nghe cậu nói giúp cho Hoắc Úc Châu đấy nhé.”
Tô Vân Hy không thừa nhận: “Tớ đâu có nói giúp anh ta, tớ chỉ đang trình bày sự thật khách quan thôi.”
--
Với tư cách là tổng giám đốc của tập đoàn họ Hoắc, Hoắc Úc Châu có rất nhiều sản nghiệp dưới tên mình. Vốn dĩ chuyện câu lạc bộ golf tuyển huấn luyện viên cá nhân hoàn toàn không cần anh ta phải bận tâm, nhưng vì Tô Vân Hy đã mở lời nên anh ta tiện tay sắp xếp luôn.
Sau khi chào hỏi bộ phận nhân sự của câu lạc bộ, anh ta lại gửi tin nhắn cho Hạ Hoài Khâm.
“Hoài Khâm, Ôn tiểu thư mấy ngày trước còn ra ngoài tìm trai bao, hôm nay lại ra ngoài tìm việc làm rồi, có phải cậu để cô ấy chịu thiệt thòi gì không đấy?”
Hạ Hoài Khâm nhận được tin nhắn của Hoắc Úc Châu khi đang họp. Ban đầu anh không định để ý tới, mãi cho đến khi khóe mắt liếc thấy ba chữ “Ôn tiểu thư”.
Anh mở tin nhắn ra xem, vẻ mặt không có gì thay đổi nhưng Trần Ích đang ngồi bên cạnh Hạ Hoài Khâm lại cảm nhận rõ ràng áp suất xung quanh ông chủ đột ngột hạ xuống rất thấp.
Hạ Hoài Khâm nhắn lại: “Đính chính một chút, người ra ngoài gọi trai bao là vợ cậu.”
Hoắc Úc Châu: “???”
Hạ Hoài Khâm: “Hóa đơn ngày hôm đó là tôi thanh toán, trên hóa đơn có ghi chép, người phụ nữ gọi trai bao họ Tô.”
Hoắc Úc Châu: “!!!”
Hạ Hoài Khâm: “Năm đầu tiên kết hôn đã chạy ra ngoài gọi trai bao, tổng giám đốc Hoắc, cậu mới là người nên tự kiểm điểm sâu sắc xem có phải đã để vợ mình chịu thiệt thòi không đấy?”
Hoắc Úc Châu: “...”
Sau khi Hạ Hoài Khâm khiến Hoắc Úc Châu á khẩu thì cuộc họp cũng kết thúc.
“Trần Ích, thay đổi địa điểm cuộc gặp ngày mai với giám đốc Lý của tập đoàn Hoành Kỳ đi, đổi sang Câu lạc bộ Golf Quốc tế Khâu Sơn.”
“Vâng, thưa luật sư Hạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
