Chồng của Tô Vân Hy là Hoắc Úc Châu, hay còn gọi là Hoắc Tam gia, vốn là nhân vật nổi tiếng khó dây vào ở Thượng Hải.
Có lời đồn rằng Hoắc Úc Châu thâu tóm cả giới hắc bạch. Bề ngoài anh ta là người đứng đầu tập đoàn họ Hoắc nhưng trong thế giới ngầm, anh ta còn có một danh xưng khiến người ta phải khiếp sợ - Diêm Vương sống. Bởi lẽ anh ta từng huy động mọi thế lực khiến nhà họ Tiêu lừng lẫy một thời phải phá sản chỉ trong một đêm. Thủ đoạn chuẩn xác và lạnh lùng như Diêm Vương đòi mạng.
Nhà họ Tô và nhà họ Hoắc liên hôn. Theo hôn ước, vốn dĩ chị gái của Tô Vân Hy mới là người phải gả cho Hoắc Úc Châu. Thế nhưng vì chị của cô ấy lại đem lòng yêu Tiêu đại thiếu gia nên sau khi nhà họ Tiêu phá sản, Tiêu đại thiếu gia u uất mà qua đời. Người chị hận Hoắc Úc Châu thấu xương, thà đi tu chứ quyết không chịu gả. Nhà họ Tô chẳng còn cách nào khác đành để Tô Vân Hy gả thay.
Tô Vân Hy và Hoắc Úc Châu tuy đã thành vợ chồng nhưng lại chẳng có chút tình cảm nào. Theo lời Tô Vân Hy thì hai người họ không có bất kỳ tiếng nói chung nào cả. Nơi duy nhất có thể giao tiếp chính là trên giường. Hễ xuống giường là Hoắc Úc Châu lại đối xử với cô ấy bằng bộ mặt lạnh như tiền, chỉ biết hạn chế cô ấy đủ đường, không cho phép làm cái này cũng chẳng cho phép làm cái nọ.
Chuyện cô ấy nửa đêm đến quán bar gọi trai bao mà để Hoắc Úc Châu biết được thì không biết gã Diêm Vương mặt lạnh này về nhà sẽ trừng phạt cô ấy ra sao nữa.
“Ninh Ninh, cứu bồ với! Không biết tên phục vụ lắm mồm nào đã mách với Hoắc Úc Châu là tớ gọi trai bao nên anh ta bắt tớ qua đó giải thích đây này!” Tô Vân Hy đưa màn hình điện thoại ra cho cô xem.
Trên tin nhắn chỉ có bốn chữ ngắn gọn: “Qua đây giải thích”, thế nhưng nó lại khiến người ta cảm nhận được áp lực nặng nề xuyên qua cả màn hình.
“Cậu muốn tớ giúp thế nào?” Ôn Chiêu Ninh hỏi.
“Cậu đi cùng tớ qua đó rồi nói với anh ta là mấy người kia là do cậu gọi.”
Vào thời khắc mấu chốt, bạn thân chính là người dùng để chắn đạn.
Tuy Ôn Chiêu Ninh cũng sợ vị Hoắc Tam gia kia nhưng dù sao Tô Vân Hy cũng là bạn tốt nhất của cô. Vào lúc cô khốn đốn nhất, Tô Vân Hy đã vô số lần dang tay giúp đỡ để cô vượt qua những ngày tháng khó khăn. Giờ đây Tô Vân Hy gặp nạn, cô đương nhiên không thể chối từ.
“Được.”
“Ninh Ninh, đúng là nể mặt nhau mà! Đi thôi!”
Tô Vân Hy dẫn Ôn Chiêu Ninh đến phòng bao của Hoắc Úc Châu. Đúng lúc anh ta đang mất kiên nhẫn định ra ngoài hỏi tội thì cả ba chạm mặt ngay cửa phòng.
Đây là lần đầu tiên Ôn Chiêu Ninh thấy một người có thể toát ra hơi thở đáng sợ đến vậy. Ánh mắt của Hoắc Úc Châu như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Lúc này Tô Vân Hy chẳng còn màng đến tình chị em sâu nặng nữa, cô ấy không chút do dự kéo Ôn Chiêu Ninh lên phía trước chắn cho mình.
“Ninh Ninh...” Cô ấy khẽ khẩn khoản.
Ôn Chiêu Ninh đánh liều, ưỡn ngực bảo vệ Tô Vân Hy rồi nói với Hoắc Úc Châu: “Hoắc Tam gia, tôi nghĩ có lẽ anh hiểu lầm rồi. Hai người kia trong phòng bao đều là do tôi gọi đấy!”
Hoắc Úc Châu liếc nhìn cô: “Cô gọi?”
“Đúng vậy, là tôi gọi, cả hai người đều là tôi gọi cho mình!” Xung quanh ồn ào nên Ôn Chiêu Ninh sợ anh ta nghe không rõ, bèn cố tình nâng tông giọng: “Vì hôm nay tôi ly hôn nên rất vui, muốn gọi hai người về ăn mừng. Hy Hy vẫn luôn khuyên tôi nên kiềm chế nhưng không cản được. Anh đừng giận lây sang cậu ấy, cậu ấy vô tội!”
Hoắc Úc Châu bỗng nhếch môi. Anh ta quay đầu nhìn vào trong phòng bao rồi cất lời: “Hoài Khâm, vẫn còn cười được à? Lửa cháy đến tận sân nhà cậu rồi kìa.”
Hoài Khâm?
Ôn Chiêu Ninh còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy trong phòng có người nói tiếp: “Hoài Khâm, cậu bỏ cả dự án hàng tỷ tệ ở cảng Thượng Hải để đổi lấy tự do cho cô ấy. Vậy mà cô ấy vừa quay lưng đã đến quán bar gọi hai trai bao về ăn mừng. Ôn tiểu thư đây đúng là uống nước xong liền lấp giếng ngay lập tức mà.”
Trong phòng bao vang lên một trận cười trêu.
Ôn Chiêu Ninh có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên giây tiếp theo, Hạ Hoài Khâm sa sầm mặt mày bước ra khỏi phòng.
“Đều là cô gọi?” Anh gật đầu: “Tốt lắm!”
Tốt cái gì chứ?
Ôn Chiêu Ninh chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.
Cô quay đầu nháy mắt với Tô Vân Hy. Hai người phối hợp ăn ý định co giò chạy trốn nhưng ngay giây sau, hai cánh tay dài từ phía sau vươn ra, tóm gọn hai người ở hai bên.
Hạ Hoài Khâm: “Chạy cái gì?”
Hoắc Úc Châu: “Chạy cái gì?”
Ôn Chiêu Ninh: “...”
Tô Vân Hy: “...”
Chị em à, tự cầu phúc cho mình đi.
--
Tô Vân Hy bị Hoắc Úc Châu xách đi trước.
Hạ Hoài Khâm lại không lập tức đưa Ôn Chiêu Ninh rời khỏi quán bar.
Tim Ôn Chiêu Ninh đập thình thịch, không biết anh còn muốn làm gì nữa.
“Cái đó... chúng ta không đi sao?” Ôn Chiêu Ninh chột dạ hỏi.
“Đi? Cô định gọi trai bao chùa à?” Hạ Hoài Khâm mang theo khí áp lạnh lẽo, nắm chặt lấy cánh tay cô lôi vào trong phòng bao của bọn họ.
Hai chàng trai kia vẫn đang đợi các chị đẹp quay lại. Nào ngờ một chị thì mất hút, chị còn lại thì dắt về một anh rể với khí thế bức người.
“Chị ơi...”
Ôn Chiêu Ninh vội vàng nháy mắt với cậu trai kia, ra hiệu đừng lên tiếng.
Hành động nhỏ này lọt vào mắt Hạ Hoài Khâm thì lại thành liếc mắt đưa tình.
Hay cho Ôn Chiêu Ninh, anh đã đến tận nơi rồi mà cô còn dám đưa mắt đưa tình với trai bao ngay trước mặt anh.
“Tính tiền!” Giọng Hạ Hoài Khâm lạnh như băng.
Chàng trai nghe vậy liền vội vàng đi tới, báo số tiền tiêu tốn tối nay.
Hạ Hoài Khâm một tay ôm lấy Ôn Chiêu Ninh, tay kia thong thả lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc thẻ đen rồi đưa qua.
Quy trình diễn ra rất nhanh: quẹt thẻ, ký tên.
Chỉ là sau khi thanh toán xong, Hạ Hoài Khâm vẫn chưa đưa Ôn Chiêu Ninh đi. Ôn Chiêu Ninh khó hiểu nhìn anh, chỉ thấy anh đánh giá hai chàng trai kia một lượt rồi rút ra một xấp tiền mặt mới tinh ném lên bàn trà.
Hai chàng trai mắt sáng rực: “Thưa anh, đây là tiền boa ạ?”
“Phải, trả lời tôi hai câu hỏi thì có thể cầm số tiền này đi.”
“Anh cứ nói ạ.”
“Cô ấy có chạm vào các cậu không?”
“Không ạ, chị ấy không hề chạm vào chúng em.”
Sắc mặt Hạ Hoài Khâm dịu đi đôi chút, anh hỏi tiếp: “Có kết bạn WeChat không?”
“Không có, không hề thêm bất kỳ phương thức liên lạc nào cả.”
“Tốt lắm, cầm tiền boa rồi ra ngoài đi, phục vụ đến đây thôi.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
Hai chàng trai hớn hở cầm tiền đi ra ngoài.
Ôn Chiêu Ninh thì chẳng thể cười nổi một chút nào.
Trong phòng bao, ánh đèn mờ ảo. Vẻ mặt của Hạ Hoài Khâm lúc sáng lúc tối đầy thâm trầm. Anh đi đến trước ghế sofa, nới lỏng cà vạt rồi ngồi xuống.
Chai rượu mới mở trên bàn mới chỉ uống hết một nửa. Hạ Hoài Khâm lấy một chiếc ly mới cho mình rồi rót đầy.
“Ly hôn rồi, quả thực đáng để ăn mừng.” Anh cất lời, không rõ là đang vui hay giận: “Nếu cô đã thích ăn mừng theo cách này thì qua đây, chúng ta cùng nhau ăn mừng.”
Tim Ôn Chiêu Ninh thắt lại, không biết anh định làm gì.
“Anh...”
“Qua đây!” Giọng điệu của anh mang theo mệnh lệnh không thể chối từ.
Ôn Chiêu Ninh chậm rãi đi đến bên cạnh anh.
Hạ Hoài Khâm kéo mạnh một cái khiến cô ngã vào lòng mình, để cô ngồi lên đùi anh.
Anh cầm ly rượu vừa rót lên, ngửa đầu ngậm một ngụm. Giây tiếp theo, anh giữ chặt gáy cô, chuẩn xác chiếm lấy đôi môi cô rồi mạnh mẽ truyền ngụm rượu cay nồng kia vào miệng cô.
Ôn Chiêu Ninh kinh ngạc mở to mắt. Dòng rượu trượt xuống cổ họng mang theo một cảm giác bỏng rát như thiêu đốt.
Cô bị sặc, không nhịn được mà ho khan liên tục.
Hạ Hoài Khâm lạnh lùng nhìn cô bị rượu làm cho chảy cả nước mắt mà chẳng có chút thương hoa tiếc ngọc nào.
“Còn thích ăn mừng kiểu này nữa không?” Anh hỏi.
Ôn Chiêu Ninh vội vàng lắc đầu: “Không thích nữa.”
Thấy đôi gò má đỏ bừng và dáng vẻ thở gấp gáp của cô, tia tối tăm trong mắt Hạ Hoài Khâm càng thêm sâu thẳm.
Anh bế cô đứng dậy, sải bước đi ra ngoài phòng bao.
“Về nhà, chúng ta đổi sang cách khác để ăn mừng!”
--
Cả hai đều đã uống rượu, nên lúc về, tài xế của Hạ Hoài Khâm lái xe.
Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm ngồi ở hàng ghế sau.
Ban đầu cô còn vì câu nói “đổi sang cách khác để ăn mừng” của anh mà thần kinh căng hết lên. Nhưng dần dần, hơi men bốc lên làm mí mắt cô ngày càng nặng trĩu, cái đầu cũng bắt đầu gà gật liên tục.
Khi xe dừng lại ở một cột đèn đỏ, Ôn Chiêu Ninh cuối cùng cũng không trụ vững được nữa, đầu cô nghiêng sang một bên rồi tựa vào vai Hạ Hoài Khâm.
Hạ Hoài Khâm nghiêng đầu nhìn gương mặt điềm tĩnh khi ngủ của Ôn Chiêu Ninh.
Anh biết tửu lượng của cô không tốt.
Năm đó khi anh làm thêm ở quán bar, Ôn Chiêu Ninh vì muốn anh nhận được thêm nhiều hoa hồng nên lần nào đến cũng gọi rất nhiều rượu. Thế nhưng cô luôn chẳng uống được bao nhiêu đã say khướt.
Say rồi cô cũng lì lợm không chịu về.
Hạ Hoài Khâm kết thúc ca làm lại phải cõng cô đi bắt xe.
Quãng đường từ quán bar đến bãi đỗ xe ngoài trời ấy, Hạ Hoài Khâm đã từng cõng cô đi không biết bao nhiêu lần. Lúc đó họ vẫn chưa chính thức yêu nhau, lần nào Ôn Chiêu Ninh cũng mượn rượu để thọc tay vào cổ áo anh sờ soạng lung tung, rồi đến hôm sau lại giả vờ quên sạch không chịu thừa nhận.
Vừa rồi nghe tin cô gọi trai bao, trong đầu Hạ Hoài Khâm lập tức hiện lên những hình ảnh cô từng táy máy tay chân với mình. Thật may là cô không chạm vào người khác.
Anh nhẹ nhàng nựng mũi Ôn Chiêu Ninh rồi ôm cô vào lòng, siết chặt lấy.
Cơn giận vô danh trong lồng ngực cuối cùng cũng tan thành một tiếng thở dài đầy nuông chiều.
--
Ôn Chiêu Ninh ngủ một mạch đến tận sáng hôm sau.
Sáng sớm, cô tỉnh dậy trên chiếc giường lớn êm ái. Khoảnh khắc mở mắt nhìn thấy chiếc đèn chùm, cô nhận ra mình không ngủ trên giường ở phòng khách mà là trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.
Cơn say tối qua khiến đầu cô hơi đau. Khi ý thức dần quay trở lại, ký ức đêm qua ùa về như thủy triều: quán bar, trai bao, ngụm rượu Hạ Hoài Khâm truyền sang và cả việc anh bế cô nói về nhà ăn mừng... Thế này là đã “ăn mừng” xong rồi sao?
Ôn Chiêu Ninh theo bản năng sờ soạng vị trí bên cạnh. Chỗ đó trống không và lạnh lẽo, có vẻ như anh không hề nằm ở đây.
Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay sau đó lại nhận ra điều bất thường hơn. Thứ cô đang mặc trên người không phải là bộ váy tối qua mà là một chiếc sơ mi lụa nam mềm mại. Bên dưới lớp áo sơ mi hoàn toàn trống rỗng.
Hạ Hoài Khâm cởi quần áo cho cô sao?
Đồ mặc ngoài bẩn thì không mặc lên giường, cởi ra cũng có thể hiểu được. Nhưng tại sao lại cởi sạch sành sanh thế này?
Chuyện này còn khiến cô thấy xấu hổ hơn cả việc đã làm chuyện đó nữa.
Cô phải xuống lầu đối mặt với Hạ Hoài Khâm thế nào đây?
Ôn Chiêu Ninh đang ngồi trên giường suy nghĩ vẩn vơ thì cửa phòng ngủ khẽ được đẩy ra.
Hạ Hoài Khâm bưng một bát canh, từ bên ngoài bước vào.
“Tỉnh rồi à.” Giọng anh vẫn bình thản như thường, cứ như thể việc cô mặc áo sơ mi của anh ngủ trên giường của anh là chuyện đương nhiên vậy: “Uống canh giải rượu trước đi.”
Hạ Hoài Khâm đưa bát canh đến trước mặt Ôn Chiêu Ninh. Cô túm chặt cổ áo sơ mi, không đưa tay ra nhận.
“Sao vậy? Muốn tôi đút cho à?” Anh nhướng mày: “Đút giống như tối qua sao?”
“Không cần đâu.”
Ôn Chiêu Ninh vội vàng nhận lấy bát canh rồi uống cạn.
Hạ Hoài Khâm thu lại chiếc bát không nhưng cũng chẳng rời đi. Ánh mắt anh bình thản dừng lại trên người cô, thu hết vẻ lúng túng của cô vào tầm mắt.
“Có phải là quên sạch rồi không?”
“Vâng, tối qua tôi...”
“Cô đã nôn đấy.”
Hạ Hoài Khâm nói ra cũng thấy thật bất lực.
Tối qua từ quán bar về, suốt dọc đường cô đều ngoan ngoãn nằm trong lòng anh ngủ. Đến cửa nhà, anh bế cô lên lầu, kết quả vừa mới đặt xuống giường phòng khách là cô đã nôn rồi.
Quần áo của anh, ga trải giường phòng khách và cả quần áo của chính cô đều không thoát khỏi nạn.
“Nôn sao? Không thể nào, tôi đâu có uống nhiều.”
“Tửu lượng của mình thế nào mà cô còn không rõ sao?”
Ôn Chiêu Ninh lập tức xìu xuống, không còn lý lẽ gì nữa.
Cũng phải.
Tửu lượng của cô đúng là chẳng ra sao cả.
“Vậy quần áo của tôi...”
“Quần áo là do tôi cởi, tắm cũng là tôi tắm cho cô, còn áo sơ mi này cũng là tôi mặc vào cho đấy.”
Chỉ một câu nói thôi mà nghe qua cũng đủ tưởng tượng ra cảnh tượng đó vất vả thế nào rồi.
Mặt Ôn Chiêu Ninh đỏ bừng lên: “Vất vả cho anh quá.”
“Đúng là khá vất vả.” Hạ Hoài Khâm nhìn chằm chằm cô: “Nhịn đến phát khổ.”
Việc giúp cô tắm rửa thay đồ đối với anh mà nói chẳng khác nào một cuộc cực hình.
Mỗi một lần chạm vào đều như đang châm ngòi cho ngọn lửa trong cơ thể anh.
Đêm qua sau khi Hạ Hoài Khâm hầu hạ xong con ma men này, anh đã phải đi tắm nước lạnh hai lần mới ép xuống được sự rạo rực trong người. Không ai biết anh đã phải trải qua một cuộc đấu tranh kịch liệt giữa dục vọng và lý trí như thế nào.
Ôn Chiêu Ninh vốn còn hơi ngại ngùng nhưng nghe Hạ Hoài Khâm thành thật như thế, cô lại không nhịn được mà bật cười: “Đã đến mức này rồi mà vẫn nhịn được, luật sư Hạ đúng là chính nhân quân tử mà.”
“Không phải tôi là quân tử, mà là tôi biết sau khi cô say sẽ quên sạch, sáng hôm sau chẳng nhớ được gì.”
“Đúng là thù dai.” Cô lẩm bẩm một câu.
“Dậy vệ sinh cá nhân đi rồi xuống ăn sáng.”
“Vâng.”
Ôn Chiêu Ninh dậy vệ sinh cá nhân rồi quay về phòng khách lấy quần áo thay.
Khi cô xuống lầu thì Hạ Hoài Khâm đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Bữa sáng là món bánh xếp áp chảo mà Ôn Chiêu Ninh thích nhất.
Ngay khi vừa mở túi ra, cô đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc. Năm đó trên con phố nơi Hạ Hoài Khâm thuê nhà có một quán nhỏ của hai vợ chồng chuyên bán món bánh này. Bánh xếp của họ được chiên vàng ruộm, giòn tan, phần rìa bánh mang hương thơm cháy cạnh đầy lôi cuốn, bên trong ẩn hiện lớp nhân đầy đặn. Cắn một miếng là thấy vừa giòn vừa mọng nước. Cứ cách vài ngày là Ôn Chiêu Ninh lại phải đi ăn một lần.
Cái túi gói này... chính là quán đó!
Vậy mà anh vẫn còn nhớ cô thích ăn bánh xếp của quán đó.
Thế nhưng từ đây đến quán bánh đó phải mất nửa tiếng đi xe cơ mà. Anh đã chạy đi xa như vậy để mua bữa sáng từ sớm sao?
“Phần bánh xếp này...”
“Ăn đi kẻo nguội.” Hạ Hoài Khâm khuấy ly cà phê đen trước mặt, ngắt lời cô khi cô định hỏi.
Rõ ràng là anh chẳng muốn nghe cô nhắc lại chuyện quá khứ một chút nào.
Ôn Chiêu Ninh lẳng lặng ngồi xuống, gắp một miếng bánh chấm vào nước xốt chua cay rồi cắn một miếng.
Vẫn là hương vị trong ký ức.
Hương vị không đổi, người ngồi đối diện cũng không đổi, chỉ tiếc là họ đều đã thay đổi rồi.
Ôn Chiêu Ninh ăn xong bữa sáng, Hạ Hoài Khâm vẫn ngồi đó thong thả nhâm nhi cà phê, bộ đồ mặc ở nhà trên người vẫn chưa thay ra.
“Hôm nay anh không đi làm sao?” Cô hỏi.
“Không.”
“Tại sao vậy? Hôm nay đâu phải cuối tuần.”
“Trốn việc để ăn mừng cô ly hôn.”
“Hả?” Ôn Chiêu Ninh gượng gạo: “Cũng không cần phải làm mất thời gian của luật sư Hạ như thế đâu.”
“Tôi không dành nhiều thời gian hơn một chút thì không chừng cô lại chạy ra ngoài tìm người khác ăn mừng thay đấy.” Hạ Hoài Khâm nói xong liền kéo mạnh Ôn Chiêu Ninh lại, ôm cô vào lòng rồi để cô ngồi lên đùi mình: “Ăn no chưa?”
“No... no rồi.”
“No thì đến lúc vận động rồi đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)