Sau khi chuyện của Lục Càn Dũng truyền ra ngoài, các quan khách đều xì xào bàn tán và không ngừng thảo luận. Tuy kết cục là người đàn bà kia bị đưa đi với danh nghĩa mắc bệnh tâm thần, nhưng đều là cáo già trong cùng một vòng tròn xã hội nên ai nấy đều hiểu rõ chân tướng sự việc là thế nào.
Tiệc sinh nhật của bà Thượng Quan vì chuyện này mà hoàn toàn mất vui. Bà Thượng Quan tâm trạng sa sút nên cuối cùng chỉ vội vàng cắt bánh kem rồi kết thúc bữa tiệc sớm hơn dự định.
Khi Ôn Chiêu Ninh quay lại đại sảnh tiệc thì Lục Hằng Vũ đang ráo riết tìm cô. Vừa thấy Ôn Chiêu Ninh, sắc mặt Lục Hằng Vũ đã vô cùng khó coi.
“Em đi đâu thế hả? Anh gọi bao nhiêu cuộc điện thoại sao không nghe máy?”
“Tôi đi vệ sinh, điện thoại để im lặng nên không thấy.”
Lục Hằng Vũ chẳng tin lời cô nói nhưng hiện tại không phải lúc tính toán với cô: “Bà Thượng Quan vì người đàn bà điên kia mà đang không vui. Giờ bà ấy đang nghỉ ngơi trong phòng VIP ở tầng hai khách sạn, em lên đó xin lỗi và giải thích một chút đi. Nhất định phải để bà Thượng Quan biết nhà họ Lục chúng ta cũng là người bị hại trong chuyện này.”
Ôn Chiêu Ninh không hề tình nguyện. Thấy vậy, Lục Hằng Vũ tiến lên vỗ vai cô: “Chỉ cần một câu nói của ông Thượng Quan là có thể quyết định con đường quan lộ của bố anh. Việc dỗ dành bà Thượng Quan vui vẻ rất quan trọng. Nếu em làm tốt, tối nayanh sẽ cho em gặp con.”
“Chúng ta đã thỏa thuận rồi, tối nay anh phải cho tôi gặp con!”
“Ôn Chiêu Ninh, bớt nói nhảm đi. Tôi không có thương lượng với cô đâu. Cô mau lên đó đi, nếu không tôi không đảm bảo đứa bé sẽ ra sao đâu!”
“Lục Hằng Vũ!”
“Đi đi!”
Ôn Chiêu Ninh nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác: “Được, tôi đi.”
Tại phòng nghỉ tầng hai, bà Thượng Quan - Tưởng Thu Bình đang bị cơn đau nửa đầu hành hạ nên phải nhờ người xoa bóp. Thấy Ôn Chiêu Ninh lên tìm, dù bà không còn sức tiếp chuyện nhưng vẫn cho cô vào.
“Ninh Ninh, chị biết em định nói gì nhưng chuyện hôm nay không liên quan đến em. Có xin lỗi thì cũng không đến lượt em phải làm việc đó.” Tưởng Thu Bình vẫy tay bảo Ôn Chiêu Ninh lại gần rồi thấp giọng nói: “Em là một cô gái tốt, nhà họ Lục không phải là chốn phước lành đâu. Nghe chị khuyên một câu, hãy sớm tự tính toán cho bản thân mình đi.”
Nói xong, Tưởng Thu Bình bảo Ôn Chiêu Ninh rời đi và nói mình muốn yên tĩnh nghỉ ngơi một lát.
Ôn Chiêu Ninh đành phải rời phòng nghỉ để xuống lầu.
Lục Hằng Vũ thấy Ôn Chiêu Ninh xuống nhanh như vậy thì tức giận trách móc: “Sao cô xuống nhanh thế? Cô có thực sự xin lỗi và giải thích tử tế với bà Thượng Quan không đấy?”
“Tôi đã nói rồi nhưng bà Thượng Quan bị đau nửa đầu nên cần nghỉ ngơi, tôi không dám làm phiền quá lâu.”
Lục Hằng Vũ còn định nói thêm gì đó thì bị tiếng chuông báo tin nhắn cắt ngang. Hắn cúi đầu nhìn tin nhắn trên điện thoại, chân mày sầm lại rồi quay người định đi.
Ôn Chiêu Ninh chộp lấy tay Lục Hằng Vũ: “Việc anh bảo tôi làm tôi đã làm rồi. Bây giờ anh có thể trả Thanh Ninh lại cho tôi được chưa?”
“Bảo cô đi dỗ dành người ta mà cũng không xong, Thượng Quan Hồng đã bắt đầu gây khó dễ cho bố tôi rồi. Cô còn muốn gặp con gái sao? Mơ đi!”
Lục Hằng Vũ hất tay Ôn Chiêu Ninh ra rồi sải bước rời đi.
“Lục Hằng Vũ!”
Ôn Chiêu Ninh đuổi theo nhưng bị vệ sĩ của Lục Hằng Vũ đẩy ngã sang một bên.
“Lục Hằng Vũ! Anh là đồ bội tín! Đồ súc sinh!”
--
Vì lo cho con gái nên Ôn Chiêu Ninh lại thức trắng thêm một đêm nữa.
Đêm nay, cô đã nghĩ qua hết thảy mọi cách.
Báo cảnh sát ư? Nhưng trên danh nghĩa thì Thanh Ninh vẫn là con gái của Lục Hằng Vũ. Việc hắn đón con đi không cấu thành tội phạm. Hơn nữa ở đồn cảnh sát cũng có người của nhà họ Lục nên cô hoàn toàn không thể làm gì được hắn.
Tiết lộ thông tin cầu cứu truyền thông đại chúng sao? Chiêu này cũng chỉ khiến cô nhận lấy kết cục giống như tình nhân của Lục Càn Dũng mà thôi.
……
Tô Vân Hy biết chuyện Lục Hằng Vũ lật lọng thì tức giận chửi rủa tổ tiên mười tám đời nhà hắn một lượt.
“Tớ biết ngay cái tên tra nam chết tiệt này không đáng tin mà, đúng là hạng rác rưởi khốn nạn! Đáng đời hắn cái đồ bất lực! Tên khốn này không biết giấu Thanh Ninh ở đâu nữa, tớ đã nhờ bao nhiêu người đi tìm mà chẳng thấy một chút manh mối nào.” Tô Vân Hy lại nghĩ đến Hạ Hoài Khâm, “Ninh Ninh, hay là cậu thực sự nhờ Hạ Hoài Khâm giúp đỡ đi! Càng kéo dài thời gian tớ càng lo cho Thanh Ninh! Dù sao cũng không phải con ruột, ai biết được tên súc sinh Lục Hằng Vũ đó có ngược đãi con bé không chứ!”
Ôn Chiêu Ninh há chẳng phải cũng đang nghĩ như vậy sao.
Đêm qua lúc mất ngủ, đã mấy lần cô bốc đồng định cầm điện thoại gọi cho Hạ Hoài Khâm nhưng hễ nghĩ đến yêu cầu anh đưa ra là cô lại chùn bước.
Làm người tình trong bóng tối mãi mãi không thấy ánh sáng của Hạ Hoài Khâm ư? Việc này chẳng khác nào nhảy từ cái lồng này sang cái lồng khác. Đợi đến khi anh ngủ với cô chán rồi vứt bỏ, cuối cùng cô sẽ nhận được kết cục gì đây?
“Ninh Ninh……”
“Hy Hy, cậu chờ chút, tớ có điện thoại gọi đến, lát nữa tớ gọi lại sau nhé.”
“Được.”
Ôn Chiêu Ninh cúp điện thoại của Tô Vân Hy thì điện thoại lại reo lên ngay sau đó, đó là một số lạ.
“Alo, xin hỏi ai đấy ạ?”
“Ninh Ninh, dì Đoạn đây.” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hổn hển. Bà ấy không đợi Ôn Chiêu Ninh kịp lên tiếng đã vội vã tuôn ra một tràng dài: “Dì và Thanh Ninh bị nhốt ở khu đường Thu Sơn. Người của Lục Hằng Vũ đã tịch thu điện thoại của dì rồi. Hiện tại dì đang tranh thủ lúc đi mua thức ăn để cắt đuôi vệ sĩ rồi mượn điện thoại của người qua đường tốt bụng gọi cho con đấy. Con mau đến cứu tụi dì với, Thanh Ninh tối qua đột nhiên bị sốt cao……”
Lời của dì Đoạn còn chưa dứt thì cuộc gọi đã bị ngắt.
“Dì Đoạn! Dì Đoạn!”
Ôn Chiêu Ninh vội vàng gọi lại. Chuông reo hai hồi mới có người bắt máy.
Lòng Ôn Chiêu Ninh chùng xuống: “Tôi biết rồi, cảm ơn bạn.”
Dì Đoạn là bảo mẫu của nhà họ Lục. Từ khi Ôn Chiêu Ninh gả vào nhà họ Lục, dì Đoạn đã luôn ở bên cạnh phụ trách sinh hoạt hằng ngày của cô. Ban đầu họ chỉ là quan hệ chủ tớ bình thường cho đến ba năm trước, con trai vừa tốt nghiệp đại học của dì Đoạn gặp tai nạn giao thông và tài xế bỏ trốn. Ca phẫu thuật cần một khoản viện phí lớn, khi dì Đoạn lâm vào đường cùng thì chính Ôn Chiêu Ninh đã ra tay giúp đỡ hai mẹ con họ vượt qua hoạn nạn. Kể từ đó, quan hệ giữa dì Đoạn và Ôn Chiêu Ninh trở nên khăng khít hơn cả người thân.
Lục Hằng Vũ có lẽ vì muốn trấn an tâm trạng của Thanh Ninh nên mới đưa dì Đoạn đi cùng.
May mà dì Đoạn lanh lẹ nên đã trốn ra ngoài gọi điện cho cô.
Ôn Chiêu Ninh dựa theo thông tin dì Đoạn tiết lộ liền lập tức bảo Tô Vân Hy giúp đỡ điều tra bất động sản của nhà họ Lục ở đường Thu Sơn. Chỉ tiếc là bọn họ vẫn chậm một bước.
Khi Ôn Chiêu Ninh và Tô Vân Hy đưa người đến căn biệt thự nơi giam lỏng Thanh Ninh và dì Đoạn thì họ đã bị người của Lục Hằng Vũ chuyển đi mất rồi.
Có lẽ do chuyển đi quá vội vàng nên một chiếc giày của Thanh Ninh đã bị rơi lại ngoài sân.
Ôn Chiêu Ninh nhặt chiếc giày nhỏ của con lên, nghĩ đến lời dì Đoạn nói bé đang sốt cao thì cả người cô hoàn toàn mất đi phương hướng.
Lúc Thanh Ninh còn nhỏ từng bị phát ban nhiệt dẫn đến sốt cao không hạ và có tiền sử co giật do sốt cao. Lần đó Thanh Ninh lên cơn co giật rồi sùi bọt mép ngay trước mặt Ôn Chiêu Ninh khiến cô sợ khiếp vía. Kể từ đó mỗi lần bé bị sốt là Ôn Chiêu Ninh đều rất sợ hãi vì lo bé sẽ bị co giật lần nữa.
“Cái tên tra nam Lục Hằng Vũ chết tiệt này, chạy nhanh thật đấy!” Tô Vân Hy hận không thể châm lửa đốt luôn căn biệt thự này của nhà họ Lục, “Ninh Ninh, giờ phải làm sao đây? Dì Đoạn báo tin không thành công nên Lục Hằng Vũ chắc chắn sẽ không tha cho dì ấy và Thanh Ninh đâu!”
Ôn Chiêu Ninh im lặng một lát rồi đưa chiếc giày của con cho Tô Vân Hy: “Tớ đi tìm Hạ Hoài Khâm!”
--
Ôn Chiêu Ninh gọi ba cuộc điện thoại cho Hạ Hoài Khâm nhưng anh đều không bắt máy.
Cô chỉ còn cách đến văn phòng luật tìm anh.
Văn phòng luật Diệu Hoa nằm tại khu CBD sầm uất nhất thành phố và chiếm trọn tám tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, đập vào mắt là sự xa hoa kín tiếng nhưng lại đầy áp lực.
Cô lễ tân mặc bộ đồ vest may đo vừa vặn cùng lớp trang điểm tinh tế không chút tì vết. Nụ cười của cô ấy cũng chuẩn mực như được đo bằng thước kẻ và mang theo sự lịch sự đầy tính nghề nghiệp.
“Xin chào, cô cần tìm ai ạ?”
“Tôi tìm luật sư Hạ.”
“Dạ, cô có hẹn trước không ạ?”
“Không có.” Ôn Chiêu Ninh nói thẳng, “Nhưng phiền cô báo với anh ấy là Ôn Chiêu Ninh tìm, tôi có việc gấp.”
Cô lễ tân ngẩng đầu nhìn Ôn Chiêu Ninh một lượt rồi mở lời đầy tính công vụ: “Rất xin lỗi cô Ôn, lịch trình hôm nay của luật sư Hạ đã kín mít rồi. Theo quy định thì khách không hẹn trước chúng tôi không thể sắp xếp gặp mặt. Hay là cô cứ để lại thông tin liên lạc, tôi sẽ đăng ký giúp cô. Nếu luật sư có thời gian rảnh, chúng tôi sẽ thông báo cho cô ngay lập tức.”
“Luật sư Hạ hiện giờ có ở bên trong không?”
“Luật sư Hạ đang họp ạ.”
“Vậy tôi sẽ đợi anh ấy ở đây.”
Hôm nay Ôn Chiêu Ninh nhất định phải gặp được Hạ Hoài Khâm.
Bên cạnh Thanh Ninh tuy có dì Đoạn nhưng dì ấy không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ bị sốt cao. Cộng thêm việc hai người bị chuyển đi chuyển lại vất vả như vậy nên giờ cô không biết tình hình thế nào rồi.
Nếu không phải sợ xông đại vào sẽ làm Hạ Hoài Khâm nổi giận thì một giây lúc này Ôn Chiêu Ninh cũng chẳng thể kiên nhẫn đợi nổi.
“Nhưng thưa cô……”
Lễ tân đang khó xử thì bỗng nghe thấy có người hỏi một tiếng: “Có chuyện gì thế?”
Ôn Chiêu Ninh quay đầu lại và thấy Trần Ích.
Cậu ấy mặc một bộ âu phục màu xám và tay cầm máy tính bảng, rõ ràng là vừa xử lý xong công việc đi ngang qua quầy lễ tân.
Thấy người quen, Ôn Chiêu Ninh vội vàng đứng dậy bước nhanh về phía Trần Ích. Cô lễ tân có lẽ sợ Ôn Chiêu Ninh làm gì nên vội chạy tới ngăn cản.
“Thưa cô, cô định làm gì vậy?” Cô lễ tân vừa cản Ôn Chiêu Ninh vừa cung kính giải thích với Trần Ích: “Trợ lý Trần, vị tiểu thư này muốn gặp luật sư Hạ nhưng cô ấy không có hẹn trước.”
“Không sao, không sao.” Trần Ích nháy mắt với cô lễ tân để ra hiệu cho cô ấy tránh ra, “Cô Ôn là bạn của luật sư Hạ.”
Người khác không biết quan hệ giữa Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm chứ Trần Ích còn không biết sao?
Đó chẳng phải là người phụ nữ mà ông chủ yêu nhưng không có được, thậm chí còn cam tâm tình nguyện làm kẻ thứ ba vì yêu đó sao.
Cô ấy muốn gặp ông chủ thì cần gì phải hẹn với chả hò!
“Trợ lý Trần, tôi tìm luật sư Hạ có việc gấp, có thể phiền cậu đưa tôi vào gặp anh ấy không.” Ôn Chiêu Ninh nói.
Trần Ích thấy sắc mặt Ôn Chiêu Ninh không tốt và đôi mắt xinh đẹp kia tràn đầy lo lắng nên lập tức gật đầu: “Cô Ôn, cô đi theo tôi vào đi, cuộc họp của luật sư Hạ sắp kết thúc rồi.”
“Cảm ơn cậu.”
“Không có chi, mời đi lối này.”
Ôn Chiêu Ninh theo Trần Ích vào văn phòng của Hạ Hoài Khâm.
Văn phòng của Hạ Hoài Khâm vô cùng rộng lớn, toàn bộ mặt kính sát đất thu trọn đường chân trời hùng vĩ của thành phố vào tầm mắt. Đứng bên cửa sổ như thể có thể giẫm cả thế giới dưới chân mình.
“Cô Ôn, mời dùng trà.” Trần Ích rót cho Ôn Chiêu Ninh một tách trà.
“Cảm ơn.”
Ôn Chiêu Ninh vừa bưng tách trà lên thì Hạ Hoài Khâm đẩy cửa bước vào.
Anh vừa kết thúc một cuộc họp video xuyên quốc gia dài lê thê. Anh không mặc áo khoác mà chỉ mặc áo sơ mi và gile âu phục. Tay áo sơ mi tùy ý xắn lên để lộ cánh tay rắn rỏi, trong sự phóng trần ấy toát ra vẻ xa cách.
Vừa vào cửa đã thấy Ôn Chiêu Ninh không mời mà tới đang ngồi trên sofa, anh khẽ nhíu mày.
“Ai cho cô ta vào đây?”
“Tôi ạ!” Trần Ích tranh công, “Cô Ôn đến tìm anh, vì không có hẹn nên bị lễ tân chặn lại, tôi vừa hay đi ngang qua nên đưa cô ấy vào.”
“Không có hẹn thì đều không tiếp, đó là quy tắc. Nếu cậu không hiểu quy tắc thì cùng cút ra ngoài đi.”
Hả?
Trần Ích giật bắn mình.
Ông chủ chẳng phải thích cô Ôn sao? Chẳng lẽ cậu đã hiểu sai ý rồi?
“Luật sư Hạ, không liên quan đến trợ lý Trần đâu, là tôi tự ý xông vào.”
“Vậy thì gọi bảo vệ đuổi ra ngoài đi.” Hạ Hoài Khâm không chút nể tình.
Trần Ích ngớ người.
Sao lại thành ra thế này?
Ôn Chiêu Ninh thì không thấy bất ngờ. Dù sao cô cũng chưa quên mình đã nói gì trong bữa tiệc sinh nhật của bà Thượng Quan hôm đó.
Vừa nhỏ, vừa nhanh, lại vừa yếu.
Lời như thế thì đàn ông nào nghe xong mà chẳng thù dai cho được.
“Trợ lý Trần, cậu ra ngoài trước đi, tôi có vài lời muốn nói với luật sư Hạ.” Ôn Chiêu Ninh nói với Trần Ích.
“Vâng.”
Thấy tình hình không ổn, Trần Ích liền nhanh chân chuồn lẹ. Sau khi chạy khỏi văn phòng, cậu nghĩ ngợi một hồi rồi quay lại chu đáo đóng cửa phòng lại.
Trong văn phòng rộng lớn khoảnh khắc này chỉ còn lại hai người Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm.
“Luật sư Hạ……”
“Ôn đại tiểu thư, trước khi mở miệng tôi nhắc cho cô một câu. Thời gian của tôi tính bằng phút và nó rất đắt.” Giọng anh bình thản nhưng từng chữ lại sắc như dao, “Hãy nghĩ kỹ xem cô có gánh vác nổi hay không.”
“Tôi không gánh nổi.”
“Vậy thì mời ra ngoài.”
Ánh mắt Hạ Hoài Khâm chỉ dừng lại trên gương mặt cô trong tích tắc rồi rời đi ngay, cứ như thể nhìn cô thêm một cái cũng tiêu tốn sức lực không đáng có của anh vậy.
“Hạ Hoài Khâm.” Ôn Chiêu Ninh bước đến trước mặt anh và ngẩng đầu nhìn anh, “Giao dịch anh nói hôm đó, tôi đồng ý.”
“Giao dịch gì?” Hạ Hoài Khâm giống như đã quên.
Hai chữ kia thật khó mở lời.
Ôn Chiêu Ninh phải dùng hết sức bình sinh, giọng run rẩy mới thốt ra được: “Người tình…… tôi đồng ý làm người tình của anh.”
Nói xong, gò má cô nóng bừng và cảm giác nhục nhã gần như nhấn chìm lấy cô.
Hạ Hoài Khâm nhìn về phía cô: “Ai nói với cô là tôi sẽ đứng yên tại chỗ đợi cô đồng ý?”
“Ý anh là sao?”
“Ý tôi là cuộc giao dịch này đã hết thời hạn nên vô hiệu rồi.”
Ôn Chiêu Ninh sững sờ như bị sét đánh ngang tai: “Anh đùa bỡn tôi sao?”
“Đùa bỡn cô thì đã sao?” Ánh mắt Hạ Hoài Khâm lạnh lẽo và anh nhìn cô đầy vẻ bề trên: “Năm đó Ôn đại tiểu thư đùa bỡn tôi thế nào, cô quên rồi sao? Sao hả? Chỉ cho phép cô trêu đùa tôi, còn tôi thì không được dùng cách tương tự đối đãi với cô à?”
Ôn Chiêu Ninh đứng sững tại chỗ như bị rút cạn hết sức lực và ngay cả đầu ngón tay cũng thấy lạnh lẽo.
Cô hít một hơi thật sâu: “Hạ Hoài Khâm, chuyện năm đó là tôi sai, tôi xin lỗi anh, tôi cầu xin anh……”
“Xin tôi cái gì?”
“Xin anh giúp cho.”
“Tôi đã nói là tôi không giúp không công rồi.”
“Vậy tôi cầu xin anh thực hiện giao dịch với tôi.”
“Được thôi.” Ánh mắt Hạ Hoài Khâm khẽ lay động và dường như có chút hứng thú. Thế nhưng vừa mở miệng, anh lại một lần nữa đẩy Ôn Chiêu Ninh xuống địa ngục: “Vậy cô hãy thể hiện thành ý của mình đi, quỳ xuống cầu xin tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)