Cố Tu Hạc ngồi bên cạnh vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên. Trên bục giảng, giáo viên đang đặt ra một câu hỏi. Tiết Ngữ văn vốn dĩ là tiết học mà học sinh thích ngủ nhất, huống chi đây còn là tiết đầu tiên của buổi chiều. Cho dù Lớp 2 là lớp chọn thì gần một nửa số học sinh vẫn đang buồn ngủ, từng người một híp mắt lại, đầu óc quay cuồng.
Vẻ mặt của giáo viên không được tốt lắm, cô giáo hỏi lại một lần nữa: "Cặp câu thực của bài thơ này đã sử dụng những biện pháp nghệ thuật nào, và chúng có tác dụng gì?"
Ánh mắt cô giáo lướt qua cả lớp nhưng không có một ai phản hồi. Cũng chính lúc này, một người ngồi trong góc chủ động giơ tay lên. Giáo viên nhìn thấy bằng khóe mắt thì sắc mặt mới dịu đi một chút, nhưng khi cô giáo quay đầu lại, nhìn thấy Khương Hành đang nằm bò ra bàn ngủ một cách trắng trợn thì mặt lập tức đen sầm lại.
Giọng nói trầm xuống: "Khương Hành, em đứng dậy trả lời câu hỏi này cho tôi."
“……”
……
Tối thứ Bảy, ba mẹ Khương đặc biệt dành thời gian để tổ chức sinh nhật cho Khương Hành. Khương Hành muốn đi hát KTV, tuy bị ba Khương mắng cho một trận nhưng cuối cùng ông vẫn đưa cô đi, đồng thời còn đe dọa rằng nếu kỳ thi tháng này cô lại tụt hạng thì sẽ cắt tiền tiêu vặt.
Khương Hành cũng chẳng hề sợ hãi, cô mặc chiếc váy mới mà mẹ Khương mua cho, vui vẻ đi theo họ đến quán KTV gần trung tâm thương mại.
Quán KTV của những năm lẻ mấy này hơi nhỏ, khả năng cách âm của phòng cũng không tốt, tiếng động gì cũng có thể nghe thấy. Mặc dù ba Khương không thích Khương Hành đến đây, nhưng vừa vào phòng bao, ông đã thành thạo cầm lấy micro chọn bài, mà toàn chọn những bài tình ca lỗi thời.
Đến mức Khương Hành cũng không tranh lại được với ông, cô tức giận mách lẻo với mẹ Khương: "Mẹ nhìn ba mà xem, chỗ này chắc chắn ba không ít lần tới đâu."
Mẹ Khương không nhịn được cười, cảm thấy cặp cha con này đúng là một đôi hoạt náo viên.
Thế nhưng điều Khương Hành không ngờ tới là cô lại gặp được Cố Tu Hạc ở nơi này.
Khương Hành đã gọi một đĩa trái cây và nước cam, bọn họ cũng vừa mới ăn cơm xong nên không đói, đồ ăn được đưa tới rất nhanh. Cô thấp thoáng nhìn thấy đó là một chàng trai cao gầy, mặc đồng phục phục vụ màu đen. Ánh sáng trong phòng bao mờ ảo, đợi đến khi người đó tiến lại gần, Khương Hành mới nhận ra đó là Cố Tu Hạc.
Cô biết cậu đi làm thêm, trong sách có từng nhắc qua việc vào kỳ nghỉ hè cậu sẽ đi làm công ở khách sạn, Mục Cảnh Sơ cũng đã từng bắt gặp, không ngờ vào ngày thường cậu cũng sẽ ra ngoài làm việc.
Cô không khỏi sững sờ.
Đối phương dường như cũng cảm thấy bất ngờ, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Khương Hành, trong mắt cậu vẫn bình lặng không một chút gợn sóng, ngược lại còn tỏ ra vô cùng xa lạ và xa cách.
Cậu không có bất kỳ phản ứng dư thừa nào khác, sau khi đặt đồ xuống liền rời đi.
"Mời quý khách dùng thong thả." Giọng nói thanh lãnh, y hệt như con người cậu vậy.
"Được."
Mẹ Khương lịch sự gật đầu với cậu, cũng không quá để tâm, bà hướng mắt nhìn về phía ba Khương đang hát ở đằng kia. Đó là ngôi sao mà mẹ Khương yêu thích, ba Khương hát chẳng hay chút nào, cũng không biết có phải ông cố ý hay không nữa.
Ánh mắt Khương Hành dõi theo bóng lưng Cố Tu Hạc rời đi. Dáng người chàng trai cao ráo, tấm lưng hơi gầy, trên eo buộc một chiếc tạp dề khiến vòng eo trông thật nhỏ nhắn, cảm giác như còn không dày bằng eo của cô.
Người nọ nhanh chóng đi ra ngoài, Khương Hành nhớ lại nội dung trong sách, cảm nhận của cô đối với Cố Tu Hạc vô cùng phức tạp. Cuốn truyện đam mỹ kia được miêu tả dưới góc nhìn của Mục Cảnh Sơ, viết về tình cảm sâu nặng của anh, về sự cố chấp, về sự trả thù và cả sự tuyệt vọng của anh nữa. Cảm giác từ đầu đến cuối đoạn tình cảm này đều là một mình anh đơn phương bỏ ra, nếu như cuối cùng Cố Tu Hạc không chết thì e rằng rất nhiều fan của Mục Cảnh Sơ đều sẽ cảm thấy không cam lòng.
Trong sách, số chữ miêu tả về Cố Tu Hạc không nhiều bằng Mục Cảnh Sơ, nhưng nhờ bút lực thâm hậu của tác giả mà chỉ qua vài lời đã khắc họa sống động một thiếu niên trầm mặc, nội liễm. Mỗi lần cậu xuất hiện đều rất yên lặng, không hề thu hút sự chú ý của bất kỳ ai, giống như một hạt bụi trong góc tường, không ai thèm quan tâm nó là màu đen hay màu trắng.
Thế nhưng cậu lại được khắc họa rất đầy đặn. Về cậu, Khương Hành có hai chuyện nhớ vô cùng rõ ràng. Cố Tu Hạc có xuất thân bần hàn, từ nhỏ đã lớn lên trong sự ngược đãi của chú thím, mãi đến năm cấp ba mới ra ngoài sống một mình để thoát khỏi cảnh đó. Thế nhưng điều khiến người ta kinh ngạc là, nguyện vọng đại học cậu điền lại là trường cảnh sát, rõ ràng người cậu hận nhất chính là cảnh sát.
Chuyện thứ hai chính là, Cố Tu Hạc - người luôn lạnh lùng từ chối Mục Cảnh Sơ - cuối cùng lại vì cứu Mục Cảnh Sơ mà chết.
Nhưng đó dù sao cũng chỉ là sách, đọc xong thấy buồn bực thì ngày hôm sau vẫn tiếp tục cuộc sống vui vẻ của mình. Thế nhưng hiện tại, người mà cô đang đối mặt là một con người bằng xương bằng thịt, không hề có sự phân biệt chính phụ, tất cả những điều tồi tệ xảy ra với Cố Tu Hạc thực sự đều là không công bằng.
Nghĩ đến đây, Khương Hành bỗng nhiên cảm thấy có chút mịt mờ.
Lúc sắp đi, Khương Hành mượn cớ đi vệ sinh để tìm đến chỗ Cố Tu Hạc đang đứng ở cửa phòng bếp.
Cậu đứng trong một góc, nếu không chú ý quan sát thì gần như rất khó phát hiện ra sự hiện diện của cậu. Thế nhưng chỉ cần trong phòng bếp có tiếng gọi là cậu có thể nghe thấy ngay. Ánh đèn mờ ảo hắt lên người cậu khiến dáng vẻ đó trở nên lung linh, hư ảo.
Cậu thấy cô đi tới thì vẫn đứng yên không nhúc nhích, nhưng đôi mắt lại đối diện với cô, khiến cô không nhìn rõ được cảm xúc bên trong.
Khương Hành ngập ngừng đi tới, lấy viên kẹo trong túi ra đưa cho cậu. Sợ cậu không nhận, cô trực tiếp nhét vào túi quần của cậu. Cái túi được giấu khá kỹ, nằm ở phía sau chiếc tạp dề bên hông. Khương Hành tìm kiếm một hồi lâu, cuối cùng phải cúi đầu dùng cả hai tay mới nhét vào được.
Cố Tu Hạc cũng không bài xích động tác của cô, cậu cứ đứng im như vậy.
Sau khi đã cho kẹo vào túi, bàn tay Khương Hành còn vỗ vỗ lên túi quần cậu vài cái. Vỗ xong cô mới muộn màng nhận ra có gì đó không ổn, chỗ này chính là đùi của cậu. Cô ngẩng đầu lên, nở một nụ cười có chút gượng gạo: "Hôm nay là sinh nhật tôi, cậu cũng hưởng chút phúc lây của tôi đi."
Không đợi cậu phản ứng, mà có lẽ cũng sẽ không có phản ứng gì, cô trực tiếp vẫy vẫy tay: "Tôi đi đây, cậu cũng về sớm một chút."
Lần này đổi lại là Cố Tu Hạc đưa mắt nhìn bóng lưng cô rời đi, vẻ mặt cậu vẫn hờ hững như cũ.
Đợi sau khi bóng dáng người kia đã biến mất hẳn, cậu mới nhếch khóe môi, nở một nụ cười lạnh nhạt: "Nhưng tôi thì có thể có phúc khí gì chứ?"
Giọng nói của cậu rất thấp, hòa lẫn vào môi trường ồn ào xung quanh, gần như không thể nghe thấy được.
Thế nhưng một lúc sau, cậu lại vươn tay lấy viên kẹo trong túi ra, bất ngờ phát hiện bên trong còn kẹp một chiếc lắc tay bạc. Chiếc lắc tay rất mảnh, phía trên xâu một hạt châu hình trái tim màu đỏ, không lớn, chỉ cỡ hạt đậu xanh. Cậu nhớ rõ đây là chiếc lắc trên tay cô. Người này rất điệu đà, cho dù trường học kiểm tra nghiêm ngặt, cô vẫn cứ muốn làm trái quy định, ngoại trừ tiết của giáo viên chủ nhiệm là tháo ra, còn các tiết khác đều đeo nó.
Ánh mắt cậu dừng lại trên hạt châu hình trái tim màu đỏ, hơi sững sờ.
......Sáng thứ Hai, rất nhiều người đang bàn tán về giải bóng rổ liên trường tại nhà thi đấu thành phố diễn ra vào cuối tuần qua.
“Trường số 3 đứng nhất, bỏ xa Trường số 7 hơn ba mươi điểm, đúng là nghiền ép hoàn toàn.”
“Con ngựa ô của Trường số 3 lợi hại thật đấy, cậu ta vừa lên sân là Trường số 7 chẳng chạm nổi vào bóng luôn. Nghe nói hôm qua tâm trạng cậu ta không tốt nên thực lực còn chưa phát huy hết đâu.”
“Là Tạ Sầm đúng không, tôi biết cậu ta, nhà cực kỳ giàu, là phú nhị đại đấy.”
“Là cậu ta à, hình như tôi cũng nghe danh rồi, ở Trường số 3 nổi tiếng lắm...”
Khương Hành biết tại sao tâm trạng Tạ Sầm không tốt, vì hôm qua cậu bảo cô đi xem thi đấu nhưng cô đã không đi.
Đi làm gì chứ?
Để xem cậu ta và hoa khôi trường dính lấy nhau không rõ ràng sao?
Đầu óc cô mới có vấn đề!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
