Cố Tu Hạc cũng nghe thấy những lời này, cậu thu hồi tầm mắt rồi quay đầu nhìn Khương Hành.
Khương Hành không để ý tới cậu, đôi mắt cô sáng rực nói chuyện với Mục Cảnh Sơ. Nói được vài câu thì Mục Cảnh Sơ rời đi. Chờ người đi xa rồi, Khương Hành mới huých nhẹ vào người Cố Tu Hạc bên cạnh, không nhịn được mà hỏi: "Cậu nói xem có phải cậu ấy ghen rồi không?"
Lúc đầu Cố Tu Hạc chưa kịp phản ứng, mãi cho đến khi thấy trên mặt cô xuất hiện một vẻ mặt e thẹn.
Cậu nhếch môi, cảm thấy cô thật sự cần phải đi chữa não.
Khương Hành không nghe thấy cậu trả lời, bèn ảo não ngẩng đầu nhìn cậu: "Tôi sợ cậu ấy hiểu lầm nên cố ý biểu hiện thân thiết với cậu hơn một chút. Như vậy trái lại sẽ khiến chúng ta trông thật trong sáng. Cậu có chú ý không, lúc nãy tôi nói chuyện với giọng điệu rất tự nhiên và đầy tự tin, nhưng cậu ấy dường như không vui lắm, có lẽ là do quá để tâm rồi, ôi..."
Vừa nói cô vừa quan sát sắc mặt của Cố Tu Hạc, muốn biết xem cậu có ghen hay không.
Cô đúng là thông minh thật đấy, vừa đâm chọc vừa chia rẽ cả hai bên, người bình thường tuyệt đối không thể nghĩ ra được chiêu này.
Cố Tu Hạc lười chẳng muốn quan tâm tới cô, cậu cảm thấy với cái mạch suy nghĩ kỳ quặc này của cô mà đòi theo đuổi được người ta thì mới là chuyện lạ.
Hơn nữa người đó còn là gã kia.
Cậu đáp lại một câu không chút tâm huyết: "Cậu vui là được."
Dứt lời liền cất bước đi thẳng.
"..."
Quay lại sân vận động, Khương Hành trực tiếp ra sân thi đấu.
Cố Tu Hạc đã được tận mắt chứng kiến cái gọi là lối chơi bóng "lợi hại" của một người nào đó.
Không, phải nói là chẳng có lối chơi nào cả, hoàn toàn là ôm bóng mà chạy. Hơn nữa cô còn đặc biệt xấu tính, hễ ai chạm vào là cô lại kêu la om sòm, tiếng hét ma quái vang vọng khắp sân đấu. Sau đó các nam sinh lớp cô liền giúp sức mắng mỏ, cả bọn thông đồng với nhau khiến trọng tài cũng chẳng dám quản cô, mặc kệ cho cô gian lận một cách trắng trợn.
Mí mắt Cố Tu Hạc giật nảy lên, cuối cùng cậu cũng hiểu được câu nói "không có cô là không xong".
Giải bóng rổ diễn ra trong ba ngày, ngày đầu tiên là nữ, ngày thứ hai là nam, ngày thứ ba là trận chung kết.
Lớp 2 nhờ vào kỹ năng cướp bóng xuất sắc của Khương Hành mà đã lọt được vào đến vòng chung kết.
Buổi chiều Lớp 2 không có lịch thi đấu, Khương Hành cùng bạn chạy ra ngoài mua đồ ăn, lúc quay lại lớp để nghỉ ngơi, cô không thấy Cố Tu Hạc đâu thì lấy làm lạ, vốn dĩ cô còn định cho cậu ít đồ ăn nữa.
Trong lớp không có ai, Khương Hành ngồi không yên nên mang đồ ăn vặt ra sân vận động xem thi đấu. Lớp 2 ở trên lầu, khi đi đến đầu cầu thang thì tình cờ gặp Mục Cảnh Sơ đang đi lên. Gương mặt cậu ấy sa sầm lại, nhưng khi nhìn thấy cô thì khựng lại một chút, sau đó lại nở một nụ cười dịu dàng mê người.
"Bạn học Khương..." — Giọng nói của cậu ấy mang theo vài phần trầm đục, đôi mắt dịu dàng hơi tối lại.
Khương Hành nhíu mày, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Sau khi người kia đi rồi, Khương Hành lại thấy Cố Tu Hạc đi lên lầu ngay sau đó. Gương mặt trắng trẻo của cậu lạnh lùng như sương, ánh mắt sắc lẹm, dường như không nhìn thấy cô mà cứ thế đi lướt qua vai.
"..."
Hai người này không lẽ đã cấu kết với nhau rồi chứ?
Tim Khương Hành thắt lại một cái.
Cô quay đầu lại gọi với theo bóng lưng của người kia: "Này?"
......Vào ngày diễn ra trận chung kết, Khương Hành đã lấy lý do sức khỏe để từ chối tham gia.
Cô không muốn cuối cùng lại thực sự phải chạy đến nhà thi đấu để thi đấu với trường khác, lỡ may đụng phải Tạ Sầm thì lại là một đống rắc rối, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thấy đau đầu.
Việc này khiến Khương Hành cảm thấy không yên lòng, cô không chắc chắn liệu thực tế và trong sách có xảy ra sai lệch hay không. Nếu như hiện tại Mục Cảnh Sơ đã thích Cố Tu Hạc, thì đây quả thực không phải là tin tốt đối với cô.
Trường Trung học số 1 rất nghiêm khắc, cách nhau một lớp học mà cứ như cách một con hào sâu, bình thường cô hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc với Mục Cảnh Sơ.
Khương Hành cũng không dám chủ quan, cô suy đi tính lại rồi quyết định trước tiên phải nỗ lực ở chỗ Cố Tu Hạc, xây dựng mối quan hệ tốt với cậu, sau đó ngăn chặn mọi sự mập mờ giữa hai người bọn họ.
Khương Hành chủ động bắt chuyện: "Cuối tuần này là sinh nhật của tôi, trưa mai tôi mời các bạn cùng lớp đi ăn cơm, cậu có muốn đến không?"
Cố Tu Hạc không lên tiếng.
Trong lòng Khương Hành có chút không vui, đây đã là lần thứ mấy rồi cơ chứ? Cô vươn tay đặt lên cuốn vở bài tập của cậu, không cho cậu tiếp tục viết nữa.
Cây bút trong tay chàng trai khựng lại, cậu giơ tay gạt bàn tay cô ra, lạnh lùng đáp: "Không đi."
Khương Hành dường như cũng không hề ngạc nhiên trước câu trả lời của cậu, cô bĩu môi, tiếp tục kiên trì: "Vậy tôi có quà không?"
Chàng trai dường như bị sự mặt dày của cô làm cho kinh ngạc, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt không thể duy trì thêm được nữa. Cậu hiếm khi quay đầu lại nhìn cô, trong mắt hiện lên sự ngạc nhiên, nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy lý lẽ hùng hồn của cô thì lại cảm thấy đây đúng là lời mà cô sẽ nói ra.
Cậu buông lại hai chữ: "Tôi nghèo."
Một sự từ chối vô cùng triệt để.
“……”
Trưa thứ Sáu, Khương Hành mời các bạn nữ trong lớp đến nhà hàng trong thành phố ăn cơm. Nhờ có giải bóng rổ mà cô đã trở nên thân thiết với mọi người. Bữa trưa ăn lẩu, Khương Hành là người mời khách nhưng mỗi người đều tặng quà cho cô, có người tặng bút máy, có người tặng sổ tay......
Khương Hành còn đặt một chiếc bánh kem vị hạt dẻ mà cô yêu thích. Tuy ba mẹ Khương bận rộn công việc nhưng lại rất hào phóng trong khoản tiền tiêu vặt của con gái.
Bánh kem ăn không hết, Khương Hành trực tiếp mang đến trường học. Khi quay lại trường đã là một giờ chiều, Cố Tu Hạc đang gục xuống bàn ngủ, mặt quay về phía cửa sổ nên chỉ có thể nhìn thấy một cái đầu đen nhánh.
Động tác bước vào cửa của cô đã nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn làm cậu tỉnh giấc. Chàng trai ngẩng đầu lên từ trong cánh tay, không có vẻ khó chịu vì bị quấy rầy, cũng không có vẻ mơ màng khi vừa mới ngủ dậy. Ngược lại, ánh mắt cậu rất tỉnh táo, chỉ dừng lại một chút rồi lập tức cầm bút cúi đầu làm bài tập.
Khương Hành đã sớm chú ý thấy cậu không có bất kỳ tài liệu bổ trợ ngoại khóa nào, chỉ sử dụng sách bài tập và đề thi do trường phát. Hơn nữa, cậu đã bắt đầu xem sách của lớp 12 rồi, cuốn sách trông rất cũ, chắc là đồ đi mượn.
Khương Hành đi đến chỗ ngồi của mình rồi ngồi xuống, cô nhét quà vào ngăn bàn, sau đó mở hộp bánh kem cắt ra hai miếng, đưa một miếng sang cho cậu.
Cố Tu Hạc nghiêng đầu nhìn cô.
Khương Hành hất cằm ra hiệu cho cậu nhận lấy, trên mặt còn nở nụ cười hì hì: "Thế nào, tôi đối xử với cậu tốt chứ?"
Chàng trai nhìn chằm chằm vào cô, không nhận lấy cũng chẳng nói lời nào, trực tiếp vươn tay đẩy miếng bánh ra, sau đó lại cúi đầu tiếp tục làm bài.
Cậu vốn dĩ không muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với cô.
Chỉ là bàn tay đang cầm bút hơi dùng sức, khiến nét chữ viết trên giấy vừa thô vừa đậm.
Khương Hành không nhìn ra được điều đó, bàn tay đang cầm miếng bánh kem của cô dừng lại giữa không trung. Cô đưa mắt nhìn sườn mặt của Cố Tu Hạc, mặc dù cô luôn nói người này trông bình thường, nhưng cô phải thừa nhận rằng cậu thuộc kiểu người càng nhìn càng thấy đẹp. Ngũ quan của cậu gần như không có gì để chê, khác với vẻ đẹp trai rạng rỡ đầy phô trương của Mục Cảnh Sơ, vẻ đẹp của cậu lại mang nét trầm lắng, ấm áp. Nó giống hệt như tính cách của cậu vậy, nhàn nhạt, không phô trương thanh thế nhưng mọi đường nét đều vô cùng hoàn hảo. Thậm chí nhìn lâu rồi, cô còn cảm thấy người này trông thuận mắt hơn Mục Cảnh Sơ vài phần.
Bây giờ, cô chỉ cảm thấy bản thân mình bị mù rồi.
Mím chặt môi, cô thu hồi miếng bánh kem lại đặt lên bàn của mình, quyết định tự mình ăn hết, uổng công cô còn đặc biệt nhớ đến cậu.
Đồ con rùa này!
Kết quả của việc tự mình ăn hết là cuối cùng cô đã ăn quá nhiều, cái bụng no căng khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu, buổi trưa cũng không tài nào ngủ được. Sau đó, không biết có phải do ăn quá nhiều đồ ngọt hay không mà suốt bốn tiết học buổi chiều Khương Hành đều ngủ gật, ngủ mãi cho đến lúc tan học.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)