Giản Hiểu Chi: “Tôi không ngủ trên bàn thí nghiệm nữa.” Cho nên giao dịch dạy nhạc của bọn họ kết thúc.
Đáng tiếc là Đoạn Uyên không hiểu được ý trong lời nói của nhân loại, còn đề nghị: “Nhân loại các cô đều ngủ thế này sao? Tôi có thể giúp cô chuyển cái này lên trên.”
Giản Hiểu Chi kiên quyết: “Không.”
Thời gian ban đêm, cô căn bản không muốn ở cùng một không gian với Đoạn Uyên.
Thấy vẻ mặt cô viết “Sao anh còn chưa đi”, “Mau cút xuống giường của tui”, “Mài chít chít giống như đàn bà”, Đoạn Uyên nhướng mày, cơ thể không nhúc nhích.
Giản Hiểu Chi nghiến răng nhấn mạnh: “Giường là của tôi.”
Đoạn Uyên nhàn nhạt nói: “Viện nghiên cứu là của tôi.”
“Vậy thì anh nằm dưới sàn.”
Anh không thèm nghe.
Giản Hiểu Chi hít sâu một hơi, quyết định không lãng phí thời gian ngủ ban đêm quý giá nữa, cô ném chiếc gối ôm thừa xuống đất, dành ra chút không gian, tự mình nằm chuẩn bị ngủ tiếp.
Nhưng từ khi học tiểu học cô chưa bao giờ ngủ chung giường với người khác, mặc dù đối phương không biết là quái vật gì nhưng dù sao cũng là người khác giới, cô không thể quen ngủ như vậy trong thời gian ngắn.
Một lúc lâu sau.
Giản Hiểu Chi len lén mở mắt ra liếc nhìn, thấy Đoạn Uyên nhắm hai mắt lại, hô hấp rất nhẹ, dường như đang ngủ.
Cô khẽ gọi “Tiến sĩ”, đối phương không nhúc nhích.
Được lắm, vậy cô liền làm bộ tướng ngủ không tốt, chen cho anh rớt xuống để bảo vệ chủ quyền giường ngủ.
Giản Hiểu Chi chậm rãi đưa tay đẩy Đoạn Uyên, nhưng như cô dự đoán, không đẩy được.
Cô quay người, hai tay hai chân dán lên tường, dùng tư thế ếch đạp chân, mượn lực dùng lưng đẩy anh.
Nhưng anh vẫn không nhúc nhích.
Động tĩnh hơi lớn, Giản Hiểu Chi lặng lẽ dừng lại một lúc, sau đó lại xoay mặt về phía anh, thấy anh vẫn chưa tỉnh, vì thế chậm rãi cuộn chân tích lực, định một tiếng trống làm tinh thần hăng hái đạp anh xuống.
Nhưng vào thời điểm cô tung một cước qua, trực tiếp bị Đoạn Uyên bắt được mắt cá chân.
Lòng bàn tay khô ráo truyền đến hơi lạnh, mắt cá chân của Giản Hiểu có chút mẫn cảm, ngón chân lập tức cuộn chặt lại.
“Buông ra.” Cô vô thức dùng chân kia đá tay anh.
Đoạn Uyên dứt khoát lật người đè cô xuống, đôi mắt màu trà nhạt rủ xuống: “Không phải muốn ngủ sao.”
Áo blouse trắng của anh hoàn toàn phủ lên cô, chiếc áo sơ mi đen trên người đè lên tay áo ngắn màu tím nhạt của cô.
Chất liệu vải áp vào nhau, khoảng cách quá gần, hơi thở của cả hai quấn lấy nhau, nhiệt độ cơ thể truyền cho nhau.
Phòng đã bật chế độ ban đêm, ánh sáng dịu nhẹ khiến đường nét của đối phương có hơi mơ hồ.
Trên người truyền đến hơi thở mát lạnh của người đàn ông, dưới thân là chăn uyên ương nghịch nước đỏ thẫm, Giản Hiểu Chi cảm thấy nóng mặt, lập tức nhớ tới đoạn phim ngắn màu sắc phế liệu nào đó, một câu đùa cũ kỹ bật ra từ miệng: “Anh là ‘ngủ’ à?”
“...”
Cái gì mà sợ nhất là không khí đột nhiên im lặng.
- Không phải muốn ngủ sao?
- Anh là ‘ngủ’ à?
Theo nhận thức đúng đắn về thế giới này, loại nhân vật cấp đại lão chỉ cần dựa vào tin đồn cũng có thể làm chấn động bốn phương, lúc này hẳn phải mặt không biểu cảm mà đập vỡ đầu cô, mới phù hợp với hình tượng uy nghiêm của anh.
Phải làm sao bây giờ, muốn chết quá.
Anh kéo dài giọng điệu lười biếng, nhân lúc anh chưa kịp nói ra chữ “tôi”, Giản Hiểu Chi không thể chịu đựng được nữa, cắt ngang lời anh: “Anh đừng có mà giả vờ, nếu có bản lĩnh thì thu cây 'súng' của anh trước đi đã!”
Cô tức đến đỏ mặt tía tai, sau đó mặc kệ tất cả, chỉ muốn để Đoạn Uyên tự biết mình không bằng cầm thú, ngoan ngoãn lăn ra khỏi phòng.
“Cô nói cái này à?” Đoạn Uyên đưa tay xuống, lấy khẩu súng bạc mà anh thường mang theo bên mình ra, lắc lư trước mặt cô, sau đó đặt lên gối.
Cảm giác có vật gì đó cộm lên biến mất, Giản Hiểu Chi: “...”
*
Gần sáng, ánh trắng mờ nhạt bắt đầu hiện lên ở chân trời, Giản Hiểu Chi vẫn còn đang say ngủ, mơ hồ cảm nhận được cảm giác lạnh trên cổ, khiến cô tưởng rằng có con rắn đang quấn quanh cổ mình.
Giản Hiểu Chi giật mình tỉnh dậy, mới phát hiện ra là Đoạn Uyên đang dùng bàn tay lạnh ngắt bóp cổ cô.
“... Không ngủ được à?”
“Ừ”, đầu ngón tay anh cảm nhận được nhịp đập từ mạch máu trên cổ cô, chỉ cần dùng sức là có thể bẻ gãy chiếc cổ mong manh ấy, giống như bẻ gãy một bông hoa: “Ồn quá.”
Lần này, Giản Hiểu Chi nhất định phải hỏi cho ra lẽ: “Ồn gì cơ? Ồn kiểu gì?”
Đoạn Uyên thu tay lại, cả đêm không ngủ mà vẫn chẳng thấy chút gì là mệt mỏi: “Tim đập ồn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



