*
Sau khi làm xong giường gỗ, Giản Hiểu Chi nhờ Ưng Mậu giúp khiêng vào phòng.
Cô lại chạy đến chỗ Fi’er: “Fi bà, hôm nay chăn ga gối đệm của cháu đã làm xong chưa ạ, cháu đến xem một chút nhé?”
““Đương nhiên rồi, bà đã làm xong từ tối qua.”
Fi’er muốn cho cô một bất ngờ nên cố ý cất vào tủ cẩn thận, bây giờ mới đứng dậy lấy ra.
Khi Giản Hiểu Chi nhìn thấy bộ chăn ga gối đỏ rực, với đôi gối thêu uyên ương, ga giường họa tiết uyên ương vờn nước và chăn bông đỏ in chữ “Hỷ” to đùng, cô đã nghi ngờ rằng hôm nay mình không làm giường gỗ mà làm phòng tân hôn.
Bộ ba món đỏ rực này trông đặc biệt có hồn.
Giản Hiểu Chi: “…”
Fi’er thì cực kỳ hài lòng: “Cháu còn nhớ hôm trước cháu trò chuyện với bà về đám cưới cổ truyền của nhân loại không? Xem bà làm giống chưa?”
Dĩ nhiên là Giản Hiểu Chi nhớ, vì thường xuyên ở bên cạnh Fi’er nên chuyện gì cũng buôn, lúc đó thấy bà ấy vừa vặn hứng thú với lễ cưới thời xưa, cô còn phổ cập kiến thức cho bà ấy, tiện tay vẽ một đôi uyên ương, viết một chữ hỷ.
Chỉ là Giản Hiểu Chi không ngờ, mấy thứ đó lại được áp dụng vào bộ chăn ga gối này.
“ …Rất đẹp ạ.”
Fi’er cười hiền hòa: “Chỉ cần Chi Chi thích là bà vui rồi.”
Giản Hiểu Chi suy nghĩ một lát, chuyện vui thì tốt, huống hồ cô dùng một mình cũng không ảnh hưởng gì, sau khi cảm ơn cô liền ôm bộ ba màu đỏ chạy về phòng trải giường.
Sau khi trải xong cô nằm xuống trở mình, chợt nhớ ra còn vài thứ trên bàn thí nghiệm như gối ôm, chăn mỏng chẳng hạn, đã có giường riêng rồi thì không nên tiếp tục để chúng ở chỗ của Đoạn Uyên nữa.
Giản Hiểu Chi đứng dậy hì hục chạy đến phòng thí nghiệm dọn dẹp đồ đạc trên bàn thí nghiệm, vừa định ôm đi thì bị một người nào đó túm lấy cổ áo sau gáy.
“Làm gì thế.”
Hai tay cô ôm chặt đống đồ, nào là chăn, gối ôm, đệm lưng chất thành chồng cao che cả tầm nhìn, Giản Hiểu Chi vặn vẹo cổ lùi ra một chút, kéo giãn khoảng cách với anh.
“Cô định làm gì thế này?” Đoạn Uyên lấy mất chiếc gối ôm màu cam trên cùng, để lộ nửa cái đầu của cô, anh cúi người ngang tầm với cô.
“Tôi làm xong giường rồi, sau này sẽ ngủ ở dưới, sẽ không làm phiền tiến sĩ nữa.” Chiếc chăn mỏng màu hồng nhạt có họa tiết hoa anh đào vẫn che hơn nửa khuôn mặt nhỏ của cô, đôi mắt cong cong như ánh trăng non treo trên ngọn cây anh đào trong màn đêm.
Nói xong cô ra hiệu cho Đoạn Uyên đặt gối lên, sau đó bước chân nhẹ nhàng đi xuống lầu.
*
Tâm trạng Giản Hiểu Chi rất tốt, thậm chí chẳng còn tâm trí để giải mã biểu cảm như cười như không cười cuối cùng của Đoạn Uyên.
Cô nằm trên giường, tứ chi duỗi thẳng, có cảm giác thoải mái và vững chãi, xung quanh có mùi gỗ thoang thoảng, cô hài lòng thở dài một tiếng tiến vào trạng thái ngủ.
Cô nghĩ rằng từ nay mình có thể tận hưởng những giấc ngủ chất lượng ở viện nghiên cứu, nhưng sự thật chứng minh, cô nghĩ nhiều rồi.
Bởi vì Đoạn Uyên, mãi mãi là trở ngại lớn nhất trên con đường tìm kiếm giấc ngủ của cô.
---
Đêm đầu ngủ trên chiếc giường mới, Giản Hiểu Chi ngủ đến nửa đêm thì phát hiện có gì đó không ổn.
Cô càng ngủ càng cảm thấy bên cạnh có một ngọn núi chiếm diện tích cực lớn, khó có thể vượt qua, khiến cô không thể trở mình.
Cô ngủ không phải người an phận, sẽ xoay chuyển chuyển động đổi tư thế, khi tứ chi thật sự không duỗi ra được, Giản Hiểu Chi không thể tránh được mở mắt.
Liếc mắt nhìn thấy người đàn ông gần trong gang tấc, anh nghiêng người, một tay chống má, mí mắt rủ xuống, chậm rãi đánh giá cô.
“Chào buổi tối, nhóc con.”
Giản Hiểu Chi: “…”
Chiếc giường đơn dài chưa đến một mét tám hơi chật với chiều cao của Đoạn Uyên, anh chỉ còn cách nằm co chân, chiếm rất nhiều chỗ, Giản Hiểu Chi cảm thấy mình không thể cử động, như thể bị nhốt trong quan tài.
Giản Hiểu Chi miễn cưỡng nằm nghiêng, mới để lại một khoảng cách rộng bằng nửa cánh tay Đoạn Uyên: “Anh xuống đây làm gì?”
Cơn buồn ngủ của cô tản đi phân nửa, mới ý thức được hai người bọn họ mặt đối mặt, nằm ở trên giường gối uyên ương màu đỏ thẫm, còn đắp chăn bông thêu chữ hỉ đỏ chót... Quả là cảnh tượng tân hôn mới cưới.
“…”
Cô ngạt thở.
Đoạn Uyên hé miệng định nói gì đó thì ánh mắt rũ xuống rơi vào bên tai cô, anh bất giác cong môi, chuyển đề tài liền hỏi: “Sao mặt cô đỏ thế?”
“... Là giường quá đỏ, phản xạ ánh sáng có hiểu không?” Giản Hiểu Chi thấy đề tài hơi lệch, lại kéo về: “Khoan đã, là tôi hỏi trước.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

