Sáng sớm hôm sau, Hướng Du đã bị chuông điện thoại kêu dậy.
Cô nửa tỉnh nửa mê cầm lấy điện thoại. Đầu dây bên kia là một vị khách vãng lai đang huyên thuyên gì đó, đại ý là mau mở cửa vì cô nàng muốn tắm suối nước nóng.
Đâu ra fan cuồng thế này, mới 7 giờ sáng đã chầu chực đợi mở cửa rồi. Hướng Du bất đắc dĩ bò dậy, miệng ậm ừ: "8 giờ mới mở cửa, 8 giờ mới mở cửa, đợi chút, tôi ra ngay đây."
Đầu dây bên kia là một cô gái trẻ, nghe giọng chắc cũng trạc tuổi hai cô sinh viên hôm qua, lúc này đang líu lo như con chim nhỏ:
"Bà chủ hả? Chị là bà chủ đúng không? Nhân viên của chị đến hết rồi kìa, mau dậy đi!"
Mẹ kiếp, thanh niên nhà ai mà đi làm sớm tận một tiếng thế này, trong tổ chức xuất hiện "chiến thần cày KPI" rồi sao!
Hướng Du nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề: "Nhân viên nào cơ?"
"Nhân viên quán chị chứ ai? Trông anh ấy cũng thật... ngon!"
Lời cảm thán của cô em phát ra từ tận đáy lòng. Nghẹn nửa ngày trời mà không tìm ra được từ nào thích hợp, cô ấy đành ngửa mặt lên trời thở dài:
"Mlem lắm! Em không biết tả sao nữa, em vừa hỏi anh ấy có xuống hồ tắm chung với em không, thế mà anh ấy say no."
Hướng Du vắt óc nhớ lại nhóm "ngọa long phượng sồ" trong quán. Lúc tuyển người cô có yêu cầu nhan sắc đâu, Tiểu Đỗ, Tiểu Sơn, Tiểu Điền với bên tài vụ đều chỉ có nhan sắc thuộc hàng phổ thông. Chẳng lẽ cô em lại coi trọng Lưu Ba Schwarzenegger?
Rất nhanh sau đó, sự thật chứng minh cô đoán sai bét. Qua điện thoại truyền đến tiếng Lưu Ba đang mời khách vào:
"Tới đây tới đây, bạn đến tắm suối nước nóng à? Sao xách cái máy quay to thế kia?"
"Vâng, em xem bài review trên mạng nên tới, ở đây cho quay chụp đúng không ạ?"
"Được chứ được chứ, vào đi."
"Người mở cửa tới rồi, cảm ơn bà chủ nhé."
Đầu dây bên kia nói dăm ba câu rồi cúp máy. Rõ ràng, Lưu Ba trong mắt cô em này chỉ mang danh "người mở cửa" mà thôi.
Sáng tinh mơ đã có khách đến, nghe giọng điệu có vẻ tới trải nghiệm, đây là một tín hiệu tốt.
Hôm nay cô vẫn rất bận, phải vào thành phố ký hợp đồng quảng cáo. Cô đã liên hệ người của công ty truyền thông chuyên nghiệp để làm riêng một kế hoạch PR, quyết tâm phải đánh bóng tên tuổi trước khi cạn kiệt dương thọ, tệ nhất thì cũng phải tiêu hết tiền rồi mới chết được.
Nhiệt độ ở thung lũng Cóc cả sáng lẫn tối đều thấp. Lúc này, sương mù lượn lờ trong thung lũng như lụa trắng. Hướng Du đánh răng rửa mặt xong, mặc thêm áo khoác, định hỏi Lưu Ba xem vụ "nhân viên mới" là thế nào… Không đúng! Nhân viên mới sẽ không phải là nhân viên đặc biệt kia chứ!
Rửa mặt bằng nước suối lạnh buốt giúp cái đầu cô tỉnh táo. Cô vội vàng mở nhóm chat công việc lên, vừa hay Lưu Ba gửi tin nhắn tới:
Lưu Ba: [Sếp đỉnh quá, cỡ này mà cũng mời về được.]
Lưu Ba: [Là người mẫu tới chèo thuyền hả? Tôi mời anh ta vào ngồi mà anh ta bảo thích đứng chờ ngoài cửa.]
!!!
Hướng Du ngậm miếng bánh mì, lao thẳng ra ngoài.
Nhà người dân cách khu suối nước nóng không xa, quẹo một cái là thấy ngay khu suối nước nóng.
Từ xa đã thấy người đó, anh rất cao, vai rộng chân dài, mặc sơ mi quần dài rất bình thường, vậy mà bộ đồ công sở ấy trên người anh lại thẳng thớm như đồ may đo.
Điểm “không bình thường” nhất chính là tóc khá dài, có chút phong thái cổ trang.
Không có ba đầu sáu tay, cũng không có mặt xanh nanh vàng, cũng không thấy thiếu cái gì, trái tim đang treo lơ lửng của Hướng Du cũng hơi buông lỏng.
Trời mới biết tối qua cô nằm mơ thấy trong khu suối nước nóng xuất hiện thượng tiên thanh lãnh/thần thú ngạo nghễ/chiến thần vô địch, mơ mà cũng mệt.
“Chào anh! Xin hỏi anh là nhân viên ‘năng lực khác biệt’ của suối nước nóng thung lũng Cóc phải không? Tôi là Hướng Du, người quản lý ở đây.”
Tối hôm qua xem quá nhiều video “hộ kinh doanh cá thể”, lại có chút căng thẳng, nói mình là “bà chủ” thì hơi làm màu, cô nghĩ mãi xem nên gọi thế nào cho “không kỳ thị người khuyết tật”, kết quả buột miệng thành “người quản lý”, khiến cô chỉ muốn lấy tay che mặt.
“Tôi tên là Thẩm Cửu, nhân viên khuyết tật đặc phái của Cóc Xanh.”
Người đàn ông hơi cúi xuống, đưa tay ra với Hướng Du, ánh mắt nhìn thẳng Hướng Du.
Con ngươi của anh cũng là màu đen sẫm thường thấy ở người Đông Á, đen kịt như vực sâu.
À… bảo sao người ta có yêu cầu đặc biệt, đúng là đẹp mắt.
Kiểu đẹp rất trực diện. Xương mặt quá đẹp: xương mày cao, hốc mắt sâu, sống mũi thẳng, chân mày hơi sát mắt, đường viền hàm rõ ràng sắc sảo, không chút thịt thừa.
Tóc dài nhưng không luộm thuộm, buông lơi tuỳ ý trước trán và trên vai, càng thêm phần phóng khoáng. Không phải kiểu tóc đen dài thẳng bức người, mà bồng bềnh mềm mại, nhìn thôi đã muốn sờ.
Dù đã quen với hình tượng đàn ông tóc ngắn, nhưng thoáng nhìn qua cũng không thấy cấn, đẹp rất tự nhiên.
Còn có cảm giác hơi quen mắt, có chút déjà vu, hình như từng thấy hồi ăn nấm bị ảo giác.
Không nhớ rõ nữa, dù sao người đẹp thường na ná nhau, đều là kiểu mặt “tam đình ngũ nhãn” đúc ra từ một khuôn, chẳng có gì mới mẻ.
(Tam đình ngũ nhãn: Là tỉ lệ tiêu chuẩn về chiều ngang và chiều dài của một khuôn mặt bình thường.)
Hướng Du nhất thời có chút thất thần, Thẩm Cửu cũng rất kiên nhẫn để cô nhìn. Một lúc sau cô mới hoàn hồn, đưa tay bắt lại.
Anh vừa nói cái gì nhỉ? Nhân viên khuyết tật đặc phái?
Đến khi tay chạm tay, Hướng Du mới thuận mắt nhìn xuống, phát hiện tay kia của Thẩm Cửu đang cầm một cây gậy.
Cây gậy làm bằng gỗ mun sẫm màu nặng trịch, khá nổi bật. Nhưng sống lưng Thẩm Cửu thẳng tắp, khí chất lại trầm ổn, nên thoạt nhìn hầu như chẳng có ai để ý đến cây gậy của anh.
Hóa ra đúng là đi lại không tiện.
Hướng Du đang cố tìm cách trò chuyện mà không gây khiếm nhã thì điện thoại bỗng “ộp” một tiếng “ộp”, ngay sau đó kêu “ộp ộp ộp” liên hồi.
Đây là âm báo của app Cóc Xanh, nghe có vẻ khẩn cấp. Hướng Du khẽ cong môi, xin lỗi một tiếng rồi lấy điện thoại ra.
[Nhiệm vụ nhân đạo khẩn cấp được phát hành:
Phía trước 2,3 km, tại “phía bắc làng Cóc” có một chiếc xe van mục tiêu (màu bạc xám, biển số đuôi 8K9)
Mục tiêu nhiệm vụ: đảm bảo lực lượng chức năng kịp thời can thiệp, ngăn chặn việc nạn nhân bị chuyển đi, bảo đảm an toàn cho họ
Ghi chú: sự kiện kích hoạt không liên quan đến kinh doanh, người dùng phải đặt an toàn cá nhân lên hàng đầu, không có thưởng nhiệm vụ]
Xe van, nạn nhân, lực lượng chức năng, lại còn ở cái nơi hẻo lánh cách thành phố mấy chục cây số như thung lũng Cóc, phía bắc làng chính là nhà Bình Bình.
Đây là… bắt cóc buôn người?
Mắt Hướng Du dần mở to, cô hít hà một hơi. Còn cách 2,3 km, cô đảo mắt nhìn quanh, dưới gốc đa lớn có chiếc xe điện Lưu Ba hay cưỡi đi làm, còn chưa khóa.
Không nói hai lời, cô nhảy lên xe, ngoái đầy gào lớn với Lưu Ba - kẻ đang thò đầu ngó trai đẹp từ trong quán:
“Lưu Ba! Mau đi gọi người! Phía bắc làng cháy rồi! Báo cảnh sát! Báo cảnh sát!”
Cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến vị thượng tiên thành lãnh hay thần thú kiêu ngạo hạ phàm kia nữa. Dù sao chân người ta vẫn đang què, cũng không thể kéo lên thuyền giặc được. Cô vặn ga, chiếc xe điện lao vút đi như tên bắn.
Hướng Du suýt nữa không giữ nổi tay lái. Cô liếc đồng hồ, tốc độ ban đầu đã 40, càng vặn ga càng tăng, nhanh chóng lên tới 60 km/h…
Ghê thật, xe điện xuất xưởng giới hạn vận tốc có 25 km/h. Hay lắm Lưu Ba, trông mặt mũi hình lành mà lại đi xe độ!
Độ hay lắm!
Trong lòng cô thầm thưởng cho Lưu Ba một cái đùi gà. Chiếc điện thoại trong túi vẫn kêu inh ỏi liên tục như bùa giục mạng, càng kêu càng to, khiến lòng cô nóng như lửa đốt.
Tuy hệ thống không đề cập, nhưng cô biết thời gian giải cứu vô cùng ngắn ngủi.
Bọn tội phạm chỉ tạm dừng sau khi rời khỏi thành phố, chứ không phải đến đây giao hàng. Thung lũng Cóc tuy hẻo lánh nhưng có cán bộ xóa đói giảm nghèo như Quý Khai Lãng đóng quân. Ai dám làm loại chuyện tày trời này ở đây, chắc chắn sẽ bị chủ nhiệm Quý treo lên đánh đòn.
Cho dù bọn chúng không sợ một con nhóc ranh như Quý Khai Lãng, thì người ta vẫn là cán bộ biên chế nhà nước đàng hoàng. Dám ngang nhiên buôn bán người ngay dưới mí mắt cán bộ, còn ra thể thống gì nữa!
Vậy có thể là đến... nhập thêm hàng.
Hướng Du không ngán đơn thương độc mã. Phần lớn đàn ông phương Nam đều không cao bằng cô, sức cũng chẳng trâu bằng. Con nhà nghèo da thô thịt dày, cô từng học tán thủ ở câu lạc bộ, làm thêm ở khoa chỉnh hình, chạy xe công nghệ giao đồ ăn, bốc vác bưu kiện cho mấy trạm chuyển phát nhanh, lại còn giữ thẻ kỹ năng có thể tung ra bất cứ lúc nào.
Nhưng cả một xe toàn người, một mình cô xông lên chưa chắc đã ăn thua. Phải dây dưa câu giờ trước đã, xung đột nổ ra thì đánh, đánh không lại thì té.
Cứ lùi một vạn bước mà nói, dù có gặp tình huống nguy cấp nhất, với cái tuổi thọ chỉ còn mười ngày của cô, hy sinh lúc cứu người vẫn vinh quang hơn là bị xe tải tông chết!
Huống hồ, với khả năng chạy bộ ít nhất 20km một ngày trong khuôn viên trường, cho dù bọn bắt cóc có đánh chết cô cũng không thể chạy nhanh hơn cô.
Còn cách khoảng 100m, cô quả nhiên đã thấy một chiếc xe van màu trắng bạc. Một gã đàn ông ục ịch đang nói gì đó với Bình Bình, cô bé đang đeo gùi trên lưng.
Hướng Du vặn ga hết cỡ. Cô thấy gã đó vươn tay giật lấy cái gùi của Bình Bình. Cô bé ôm chặt không buông, cơ thể nhỏ bé bị lôi vào trong xe.
Đệch mợ nhà nó! Hướng Du không kịp phanh lại, cứ thế cưỡi xe điện với tốc độ 60km/h lao thẳng tới trước xe van, đâm sầm vào gã lùn mập kia.
Tôn Cường Hữu từ xa đã thấy có thứ gì đó đang lao tới như máy cày, quay đầu lại, mặt lộ vẻ hoảng hốt, muốn né sang bên cạnh cũng không kịp. Ngay sau đó, một lực va chạm hung bạo húc thẳng vào hông gã.
Người trên xe điện không chút áy náy. Trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, gã dường như nhìn thấy một nụ cười dữ tợn.
Tiếp theo là cảm giác cơ thể mất trọng lượng. Tôn Cường Hữu dùng chính mỡ của mình để đỡ trọn cú tông 60 km/h chí mạng, lúc bị hất văng lên còn trải qua vài giây lơ lửng...
"Rầm!"
Hướng Du cũng chẳng khá hơn. Lúc tông trúng người, xe bị quán tính cực lớn hất văng ra, trượt một đoạn dài trên mặt đất.
Nhưng cô đã có chuẩn bị tâm lý. Lúc ngã xuống, cô đã lăn vài vòng, dùng tay giảm lực nên chỉ lăn hai cái. Ngay sau đó, cô bò dậy còn nhanh hơn cả Tôn Cường Hữu.
Những người trên xe nghe thấy tiếng động. Một gã đàn ông cao kều thò đầu ra nhìn, bên trong vang lên tiếng nói chuyện của mấy tên đàn ông khác.
Bình Bình vẫn ngây người tại chỗ, trông như bị dọa cho choáng váng, cũng không biết chạy.
Hỏng rồi, Hướng Du lảo đảo chống tay đứng dậy, còn chưa đứng vững đã tung ngay một cước vào cái gùi sau lưng Bình Bình.
Cô bé bị đá văng ra mấy mét, loạng choạng vài bước rồi ngã oạch xuống đất, nấm kê tùng trong gùi văng tung tóe.
Hướng Du chống nạnh đứng trước mặt cô bé, chửi ầm lên: "Cút!"
"Con ranh ăn trộm này! Lần trước trộm củ cải nhà tao, lần này lại trộm cả nấm trên núi của tao!!" Cô chắn trước mặt Bình Bình, lại đá mạnh vào cái gùi rơi bên cạnh: "Khóc khóc khóc, còn dám khóc à! Tang vật rành rành ra đây còn muốn chối?!"
Cô vươn tay định túm bím tóc của Bình Bình, lúc này cô bé mới phản ứng lại, bỏ cả gùi, khóc rung trời chạy về phía làng.
[Đạt thành tích: Đá bay mầm non Bắc Hải. Nhận được một thẻ kỹ năng]
Phần thưởng đúng kiểu “đưa than giữa ngày tuyết”, nhưng đến nước này rồi xin hệ thống đừng kể truyện cười nhạt nữa được không.
Hướng Du vừa chửi xong thì trong đầu hiện ra thông báo này. Cô quay đầu lại, chạm phải ánh mắt âm trầm của gã đàn ông đen gầy trong xe. Cô cười gượng một tiếng, đá đá mấy cây nấm dưới chân, cúi xuống đỡ tên mập vừa bị mình húc văng.
Tên mập nằm trên đất kêu oai oái, y như con lợn chờ mổ trong tuyệt vọng.
"Anh trai, đại ca, xin lỗi nhé, em nhìn thấy con ranh kia là không kìm được, không thấy anh đang đứng bên cạnh." Hướng Du vuốt mặt, vừa đỡ Tôn Cường Hữu vừa văng nước bọt tứ tung:
"Lần trước con ranh ăn trộm đó hái trộm củ cải nhà em, quen tay rồi, bị bắt là chạy! Nấm trong gùi của nó đều là của nhà em. Em nhận ra, vết bùn dính trên người con ranh kia, cũng là bùn nhà em!"
"Đại ca, xin lỗi, sọt nấm này các anh lấy đi, để em đưa anh đi bệnh viện, đi bệnh viện ngay..."
Trong lúc cô nói chuyện, những người trên xe lục tục bước xuống. 9 nam 1 nữ. Đàn ông cao thấp béo gầy đều có. Còn người phụ nữ trung niên kia thì ăn mặc rất tươm tất, mặt mũi hiền từ đang cười ha hả.
Gã đen gầy có vẻ là kẻ cầm đầu đám này. Hắn xem cô diễn kịch nãy giờ, bỗng giơ tay ngăn cô lại.
"Người trong làng à?"
Hắn cười khẩy một tiếng, nhổ nước bọt xuống đất, rồi rút con dao sau thắt lưng rút ra.
"Trẻ trung thế này, sao lại ở làng trồng củ cải?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
