“Nếu vợ cậu đi, chị nói trước với cô bé ở đó cho. Tắm xong tiện thể rửa mặt luôn, không chỉ có tay nghề tốt đâu, cái bùn núi lửa của họ hiệu quả lắm. Đắp xong lập tức cảm thấy da căng lên, rửa mặt xong cứ như trẻ lại mấy tuổi. Tuổi chị thế này rồi mà làm xong cứ như Thiên Sơn Đồng Lão ấy…”
Tài xế nghe đến Thiên Sơn Đồng Lão thì không nhịn được, đang bê đào mà bật cười thành tiếng.
Hám Hạo Lệ chẳng để ý, vừa nói vừa bật camera trước điện thoại, lại tự ngắm mình đầy mê mẩn: “Tiền này tiêu đúng chỗ rồi, không uổng.”
“Trứng gà ở đó cũng ngon lắm. Chắc chỉ có thế hệ từng trải qua ngày tháng khổ sở như chúng ta mới mê ăn trứng — ôi trời, chị ăn mà cứ thắc mắc sao cái thứ không dầu không muối này lại ngon đến vậy?”
Tiểu Vương nghe mà ngẩn người, vô thức nở nụ cười khiêm tốn: “Không ngờ gần thành phố lại có chỗ tốt như vậy, chỉ sợ tụi em không đủ tiền thôi.”
Không phải anh ta cố ý than nghèo, mà mấy chỗ Hám Hạo Lệ hay tiêu xài đều có mức tối thiểu vài vạn tệ, đây là vấn đề thực tế phải cân nhắc.
“Mấy chục tệ một người thôi.” Hám Hạo Lệ trợn mắt trắng: “Đừng có nói như thể chị không trả lương cho mấy cậu vậy.”
“Thế thì tốt quá rồi.”
Tiểu Vương bị cái giá này làm cho giật mình, không dám tin Hám tổng lại đi chỗ bình dân như vậy.
“Chị chẳng phải đi ủng hộ việc làm ăn của cô bé ấy à, ban đầu còn định nạp thẻ xong đi luôn.” Càng nói, Hám Hạo Lệ càng cảm thấy mình vừa phát hiện ra kho báu, có chút đắc ý vênh váo.
“Lúc đầu chị còn nghĩ, nếu môi trường tệ thì không tắm ở đó đâu. Dù sao cũng xa, chị còn định hỏi Tiểu Đỗ có thể đến nhà chị không. Ai ngờ vừa tới nơi, chị nói thật, chỗ đó có chút đỉnh đấy.”
Lúc người ta bán phúc lợi đều như vậy, mặc kệ người khác có nghe lọt hay không, bản thân cứ phải kể lại tường tận quá trình tâm lý, nói một hồi càng thấy mình nói hay.
Hám tổng ngày thường vốn giữ kẽ, giờ dang hai tay ra, vẽ một con sông lớn: “Cái sông Thương đó, cậu chỉ cần qua sông, đi lên con đường dẫn vào suối nước nóng. Bầu không khí lập tức khác hẳn, có mùi khoáng chất của suối nước nóng, tất cả đều là ion âm của rừng nguyên sinh!”
“Bức tường sau đại sảnh là một khối đá ngọc nguyên tảng, cột thì dùng gỗ sưa với gỗ hoàng hoa lê. Vân gỗ nhìn thôi đã thấy thèm, chỗ có vân vàng thì óng ánh phát quang, chỗ không có ánh kim thì giống tranh sơn thủy vẩy mực. Ngay cạnh máy tính quầy lễ tân còn đặt một khối ngọc bích màu vàng như sáp ong, không biết nhập từ đâu, nhưng đúng là đẳng cấp.”
“Chị còn định hỏi kỹ về cách trang trí nữa, ai ngờ vừa ngâm suối nước nóng là quên sạch. Ra ngoài mới phát hiện bà chủ lại là một cô gái trẻ, trạc tuổi con gái chị.”
Hám Hạo Lệ lộ rõ vẻ tự tin kiểu “cái này mà cũng để tôi tìm ra”, “minh châu bị phủ bụi”, “chị vẫn có gu lắm”, mang theo khí chất chân thật đáng tin đặc trưng của người thành đạt, đưa ra kết luận đầy quyền uy và rất thương mại —
“Chắc là con gái nhà ông trùm bất động sản nào đó, giàu lắm!”
Chữ “giàu” được bầ ấy nhấn mạnh đầy khí phách. Nói tới cuối câu, cổ họng cũng khô, bà ấy lấy bình giữ nhiệt ra nhấp một ngụm, rồi lại nhớ ra một chuyện khác: “Đoán xem chị còn gặp ai ở đó?”
“Lưu Du! Cái người mở khách sạn Sheraton ấy, con trai ông ta làm ở cái hội sở đó.” Ánh mắt bà ấy trầm xuống: “Là ông ta mở à? Gu ông ta mà tốt thế sao?”
“Không thể nào, bận rộn cặp kè với tiểu tam còn chưa xong, mẹ ruột của Lưu Ba ngày nào cũng thu xếp mà chẳng nên cơm cháo gì, làm gì có tiền nhàn rỗi mở cái hội sở to như vậy cho con trai?”
Mấy chuyện bát quái kiểu này đâu phải thứ dân làm công nên nghe, Tiểu Vương chỉ bê nốt thùng đào cuối cùng, im lặng gật đầu.
“Được rồi, lát cậu giữ lại một thùng mà ăn.” Hám Hạo Lệ vòng ra sau cốp xe, lôi thêm mấy cái hũ ra: “Này, mang thêm hai hũ này về nhà đi, muộn như vậy rồi còn phải chạy một chuyến, vất vả cho cậu rồi.”
Trong gara tối om, Tiểu Vương không nhìn rõ trong tay là gì, chỉ thấy hai hũ bóng dầu, chắc cũng là đặc sản địa phương giống đào.
Không nhận thì có vẻ không biết điều, anh ta liền cười sảng khoái: “Cảm ơn Hám tổng, hôm nay đúng là gặp may rồi.”
“Ai cũng có phần.” Hám Hạo Lệ lại bới thêm mấy lọ nữa đưa cho tài xế: “Nào nào, mỗi người mang đào với đồ hộp về, vất vả vất vả rồi.”
“Đủ rồi đủ rồi, chị Hám còn có mỗi một lọ thôi!”
“Bảo cầm thì cứ cầm đi! Chị không thích đồ ngâm!”
Kéo qua kéo lại một hồi, cốp xe của Tiểu Vương và tài xế đều đầy ắp. Tiểu Vương theo Hám Hạo Lệ lên nhà lấy bánh mè gửi cho con gái bà ấy.
Bà ấy lôi mấy hộp bánh đông lạnh lớn từ trong tủ lạnh ra, dặn dò phải gói thêm lớp giữ nhiệt, chọn dịch vụ chuyển phát đắt nhất, đừng tiếc tiền. Nhìn mấy hũ đồ ngâm đặt ở huyền quan, bà ấy lại cảm thán:
“Mấy hũ này được một cô bé ở địa phương mang đi bán, nói là sáng sớm tinh mơ đã lên núi hái. Con bé nhà chị điều kiện tốt thế mà chẳng biết trân trọng, suốt ngày đòi cái này cái kia, còn phải gửi đồ qua cho nó…”
Lại là kiểu “chê mà như khen” quen thuộc. Tiểu Vương cười phụ họa, nhưng nhìn kỹ mấy hũ dưới ánh đèn lại sửng sốt:
“Hám tổng, cái này là nấm kê tùng chiên sao, chắc đắt lắm nhỉ?”
Hám Hạo Lệ “ừm” một tiếng. Lúc đó bà ấy chỉ mải hỏi han Bình Bình, cũng chẳng để ý trong túi đó là gì.
Chỉ nghe nói là 3 giờ sáng phải lên núi đào hái, lại thấy gương mặt gầy gò với đôi mắt to ấy, không kìm được mà mua hết.
Hám Hạo Lệ vốn không phải người miền Nam, hồi trẻ chưa từng ăn nấm rừng; có tiền lại sợ chết, muốn bảo dưỡng thân thể nên cũng không dám ăn mấy đồ nguy hiểm này.
“Cái này chiên kỹ rồi, không bị ngộ độc đâu, thơm lắm.” Tiểu Vương cong khoé môi, nước miếng cũng sắp chảy ra, nói mà mặt mày hớn hở:
“Có người họ hàng ở vùng núi Tây Hải từng gửi cho em, thơm lắm. Trộn một chút với mì hay ăn với cơm đều rất ngon, có thể đánh bay một bát cơm đầy, đến mì chay cũng ăn hết cả một bát lớn.
Anh ta nuốt ực một cái, khóe miệng gần như không kìm được. Nấm kê tùng vốn đã đắt, lại còn chiên dầu nên hao hụt nhiều, hàng tươi ngoài chợ đã gần 200 tệ một cân. Hơn nữa loại thổ sản vùng núi này, giống như mật ong rừng, không đúng người thì không thể mua được đồ chính tông.
Nghe Hám tổng nói còn là hái từ núi sâu, chỉ nghĩ thôi cũng thấy sướng rơn. Mà điều khiến anh ta vui vẻ chính là trong cốp xe anh ta có tận ba lọ, Hám tổng đã nói rồi, nhà anh ta ba người, mỗi người một lọ.
Cái này gần 1000 tệ đấy!
Sếp hào phóng thật.
Nhìn nhân viên hí hửng chạy đi, vui như được phát thưởng cuối năm sớm, Hám Hạo Lệ chẳng hiểu mô tê gì, nhíu mày cầm cái hũ đen sì lên ngắm nghía.
Bà ấy vốn tiện tay mua giúp Bình Bình, đào mật mua về là để phát phúc lợi cho công ty. Còn loại đặc sản địa phương như nấm kê tùng này, bà ấy sợ nhân viên ăn vào lại đau bụng, nên chỉ chia cho Tiểu Vương và tài xế.
Sau khi ly hôn, bà ấy sống một mình, con gái lại ở nước ngoài, cho nên chỉ giữ lại một hũ nhỏ với hai quả đào để nếm thử, còn lại đem cho hết.
Hình như hai cô bé ăn đào ở đại sảnh có nói đào rất ngọt…
Ban đầu bà ấy định tìm dao gọt vỏ, nhưng bóp thử lớp vỏ mềm mụp lại cảm thấy không cần thiết, bèn cẩn thận dùng răng cắn một lỗ nhỏ.
Quả đào như chứa đầy nước, hơi dùng lực một chút, nước đào đã theo vết cắn ào ạt tràn vào miệng.
Bà ấy nhanh chóng ngậm miệng lại để bịt kín, hút luôn cả nước lẫn thịt đào non mịn, tan ngay trong miệng.
Vị đào ngọt dịu tràn từ đầu lưỡi xuống cổ họng, cả khoang miệng ngập tràn hương vị trái cây ngọt ngào.
… Vì để giữ dáng, đã lâu rồi Hám Hạo Lệ không ăn thứ gì ngọt đến vậy.
Nhưng cái vị ngọt lịm bá đạo ấy mạnh mẽ tràn vào miệng, bà ấy không khỏi than thở một tiếng. Đường, thứ mà con người từ thời viễn cổ đã liều mạng theo đuổi, sao có thể nói kiêng là kiêng được chứ?
Bà ấy hơi tiếc nuối để quả đào teo tóp xuống, nhìn kỹ thì thấy phần lớn thịt đào bên trong đã “ủ” thành mật, chỉ còn một ít thịt màu vàng nhạt bám trên vỏ, ở giữa lờ mờ hiện ra hạt đào màu hổ phách.
Giống như uống nước vậy, uống mấy ngụm đã hết một quả đào.
Tay Hám Hạo Lệ vô thức vươn sang quả tiếp theo. Trong miệng vẫn còn vương hương đào, nhưng không hề có cảm giác chua ngấy như ăn đường tinh luyện, vị ngọt tự nhiên không pha tạp.
Quả đào trên tay mọng nước, mềm mịn, phủ một lớp lông tơ mịn. Vỏ hồng nhạt, thịt vàng dịu, hương vị ngọt dịu đến khó tin.
Bà ấy cũng đã đến độ tuổi phải kiêng đường để chống lão hóa, Hám Hạo Lệ phải cố gắng lắm mới ép mình buông quả đào xuống, mở hũ nấm kê tùng, gắp một cọng lên nếm thử.
… Đột nhiên hối hận.
Lẽ ra nên gửi cho tiểu Nhạc Nhạc, con bé chẳng phải vẫn hay than đồ ăn bên ngoài không ngon sao?
Biết thế đã không chia ra nhiều như vậy, đáng lẽ nên bảo Tiểu Vương gửi hết đi.
Thôi, sau này còn đi tắm suối nước nóng nữa, vẫn còn dịp mua.
Mỗi khi chỉ có một mình trong căn biệt thự cao cấp trống trải này, lại cảm giác cô đơn. Hám Hạo Lệ dựa vào huyền quan, đưa tay sờ làn da được chăm sóc kỹ lưỡng của mình, thở dài.
Bà ấy lôi ảnh chụp gia đình ba người ra xem, khẽ chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, rồi nhìn sang người chồng cũ bên cạnh, rõ ràng không lo cơm áo nhưng mặt mày nhăn nheo như vỏ cây, càng nhìn càng nhíu mày.
Điện thoại WeChat bỗng hiện lên tin nhắn:
— Chị Hám, nghe nói cuối tuần chị đi chơi hả? Sao không rủ em theo? Để em lái xe cho chị chứ.
Đang nghĩ lần sau khi nào đi ngâm suối nước nóng, đắp bùn núi lửa tiếp, Hám tổng nhíu mày, lướt tay xóa luôn cái tên tô son trát phấn này.
Bà ấy nghịch nghịch miếng ngọc bội phỉ thúy, càng nghĩ càng hối hận:
“Lẽ ra nên lấy thông tin liên lạc của bà chủ, không biết bọn họ có nhận tổ chức team building cho công ty không… lát nữa hỏi Tiểu Đỗ vậy.”
----
Đại học Tây Hải
“Còn chưa ngủ à?”
Lý Thiến trèo lên giường tầng trên, thấy trong rèm giường của Cốc Tiểu Sương vẫn còn sáng đèn thì hơi ngạc nhiên.
Sau khi ngâm suối nước nóng, toàn thân cô ấy thoải mái dễ chịu, nên cố tình lên giường sớm, chuẩn bị ngủ một giấc thật sâu, thật đã.
Trong phòng ký túc, sức khỏe của Cốc Tiểu Sương là kém nhất, dạ dày yếu như “thủy tinh”, khí huyết hư nhược, gần như là “tiêu chuẩn vàng” để kiểm tra chất lượng đồ ăn ngoài.
Nghe nói từng có thầy bói phán chắc nịch rằng cô nàng không sống qua nổi 15 tuổi. Thế mà dưới sự chăm bẵm, lo sốt vó của bố mẹ, cô nàng mới lết được tới đại học. Chỉ cần ngủ ít đi một chút là hoa mắt, tức ngực, đau tim; trước kỳ thi thà trượt môn cũng không thức khuya.
Vậy mà sắp rạng sáng rồi, cô nàng lại còn ôm laptop gõ lạch cạch.
“Tớ làm ồn cậu à?” Tiểu Sương thò đầu ra khỏi rèm, chỉnh đèn bàn tối bớt một chút: “Tớ đang viết bài review đăng lên diễn đàn của trường đó, đã hứa với bà chủ rồi.”
“Không sao không sao.” Lý Thiến vội xua tay: “Chỉ là thấy cậu thức khuya lạ quá thôi. Bình thường chưa tới 10 giờ cậu đã nằm rồi, viết cái review mà nỗ lực như vậy?”
“Cậu không biết đâu, nhà tớ trước đây từng mời cao nhân xem qua.” Cốc Tiểu Sương khoanh chân, bắt đầu tám chuyện với Lý Thiến.
“Hôm nay tớ cảm thấy rất khỏe, ngâm xong tinh thần phấn chấn, vừa rồi còn chat với bạn một lúc.”
“Trước đó bác sĩ Đông y nói tớ bị hàn thấp, bảo nên vận động ra mồ hôi để đào thải ‘chất bẩn’ trong người, nhưng leo mấy bậc cầu thang thôi tớ cũng mệt, năm ngoái đi tập gym còn bị trẹo chân, kéo căng cả lưng…”
Sau đó lại rơi vào vòng luẩn quẩn: càng không vận động thì cơ thể càng yếu, mà càng yếu thì lại càng không vận động nổi. Đến cả ngày nóng bức cũng toát mồ hôi lạnh, càng bồi bổ càng yếu.
“Có cao nhân bảo tớ nên đi ‘tiếp đất’, kiểu liệu pháp chữa lành tự nhiên ấy. Trong Đông y, ‘Thổ’ tương ứng với tỳ vị, có thể tiêu hóa ngũ cốc, tẩm bổ toàn thân. Đất có năng lượng, đi chân trần lên bùn đất ở nông thôn có thể chữa bệnh, chính là hấp thụ ‘năng lượng địa mạch’…”
“Tớ nghĩ, chẳng phải giống mô tả của cái suối nước nóng kia sao? Ngâm mình trong hồ tự nhiên có thể hấp thụ năng lượng, cân bằng cơ thể, cậu thấy có hợp lý không?”
Lý Thiến, lớn lên trong môi trường khoa học chính thống, nào từng nghe qua mấy lý thuyết này, liền có chút sốc nhẹ.
“Ê đừng không tin. Năng lượng trường và từ trường đều thuộc phạm vi khoa học mà? Mấy người giàu nước ngoài tin ‘hiện thực hóa’ cũng cùng một kiểu lý thuyết đấy thôi.”
Thấy Lý Thiến không hưởng ứng, Cốc Tiểu Sương lẩm bẩm: “Tớ thấy hợp lý mà. Nơi đó ‘trường năng lượng’ hợp với tớ, kiểu gì tớ cũng đăng lên.”
“Thì cứ đăng đi, đại tiểu thư.” Lý Thiến nằm trên giường, kéo chăn lên quấn kín người cho thoải mái.
“Lần sau vẫn đi nữa. Dù sao đi ngâm suối nước nóng còn gần hơn vào trung tâm, lại được ăn trứng, nướng kẹo dẻo, còn đắp mặt nạ nữa.”
“Tớ cảm thấy chính ‘năng lượng địa mạch’ làm mụn viêm trên mặt cậu giảm hẳn.”
“Nghe hơi quá đà rồi đấy. Chẳng phải cậu cũng đắp bùn núi lửa mà bà chủ đưa sao, là tác dụng của bùn thôi.”
“Bùn núi lửa cũng là năng lượng của đất.”
“Biết đâu trong bùn có trộn thuốc kháng viêm thì sao. Ngày xưa cậu còn nói có người trộn metformin vào thuốc Đông y hạ đường huyết, trộn chì vào mặt nạ làm đẹp còn gì.”
Miệng nói vậy, nhưng Lý Thiến vẫn véo véo má mình, mềm mịn trơn láng, lại thấy hạnh phúc.
“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, có trộn gì thì tớ cũng chịu… Ê, hay tụi mình làm cái thẻ năm đi? Bên đó có bán thẻ năm không nhỉ?”
“Chắc chắn không sao đâu!” Cốc Tiểu Sương, người trước đó còn đùn đẩy không chịu đắp bùn ở suối nước nóng, giờ đã hoàn toàn “quay xe”, trở thành tín đồ trung thành của bùn núi lửa, kích động đến mức dựng tóc lên.
“Cậu đừng nói bậy! Nếu có trộn gì thì mặt tớ đã sưng như đầu heo rồi!”
“Cũng đúng… da siêu nhạy cảm như cậu mà còn không sao.”
Hai người trò chuyện câu được câu chăng một hồi. Sau khi Lý Thiến ngủ say, Cốc Tiểu Sương lại chỉnh sửa “áng văn hào hùng” mình vừa viết, rồi đặt một cái tiêu đề đầy khí thế: “Lấy suối nước nóng băng hà thung lũng Cóc làm ví dụ về ảnh hưởng của năng lượng bão điện từ sinh học và dòng nhiệt địa nhiệt đối với cơ thể”.
Cô nàng đăng áng văn này lên tường của đại học Tây Hải:
— Tường ơi tường ơi, làm ơn đăng giúp mình một bài review suối nước nóng cho mọi người tham khảo nha (^▽^)
— Okie~
— Khoan đã… bạn ơi, cái bạn gửi là gì vậy? “Bão điện từ” với “suối nước nóng” là điểm đột phá trong luận văn tốt nghiệp của bạn à?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


