“Tiểu Ý, sao em có thể bôi nhọ danh tiếng của anh Cẩm Dương như vậy? Anh ấy từ thủ đô tới, có cần phải vay tiền của em không? Chẳng phải em dựa hơi người có địa vị rồi bóp méo sự thật à?” Thẩm Đình Ngọc không chịu nổi khi thấy danh tiếng của Tư Cẩm Dương bị kéo xuống như vậy, lập tức lên tiếng trách móc.
Nào ngờ cô ta vừa dứt lời, sắc mặt Tư Cẩm Dương đã trở nên vô cùng khó coi.
“Tôi có bóp méo sự thật hay không, chị hỏi thẳng anh Cẩm Dương của chị là rõ.” Thẩm Chi Ý khẽ cười. Chuyện vay tiền là thật, chuyện hắn lừa cô lấy con gà rừng và hai con thỏ cũng là thật. Những chuyện đó cô chẳng việc gì phải bịa ra.
Thẩm Đình Ngọc theo phản xạ liếc nhìn Tư Cẩm Dương, thấy gương mặt hắn đầy tức giận, bầu không khí bỗng trở nên lúng túng và căng thẳng: “Anh Cẩm Dương, em... em tin anh không phải loại người như thế. Chắc chắn anh có nỗi khổ riêng.”
Thẩm Chi Ý: Đúng là nể cô ta, đến nước này vẫn còn xoay được lời cho tròn trịa!
“Tiểu Ý, anh từng nói sẽ trả lại số tiền đó, chỉ là dạo này hơi kẹt thôi. Mấy chuyện em nói, anh cũng sẵn lòng thay đổi. Em cũng biết đấy, anh từ thủ đô chuyển về, chưa từng phải chịu khổ khi làm nông, chỉ là chưa quen, sau này nhất định anh sẽ đi làm nghiêm túc để tích điểm công.
Còn con gà rừng và mấy con thỏ đó cũng là vì chức đội trưởng thanh niên trí thức, anh thật sự muốn nghĩ cho tương lai của chúng ta! Nếu em không vui, anh... anh trả em bằng tiền mặt, được không?
Em đừng vì giận anh mà đưa ra quyết định khiến mình hối hận cả đời. Còn nữa, chú nhỏ là bậc trưởng bối của chúng ta, sao em có thể... lấy trưởng bối làm chồng? Em không sợ người ta cười vào mặt nhà họ Tư, nói xấu sau lưng hay sao?”
Tư Cẩm Dương không thể ngờ được, Thẩm Chi Ý lại dám trước mặt bao nhiêu người mà xé mặt hắn ra, giẫm nát dưới chân. Hắn thậm chí có thể cảm nhận rõ ánh mắt chế giễu và khinh thường từ những người xung quanh. Giờ đây chỉ thấy xấu hổ, nhục nhã, nhưng lại không thể quay lưng bỏ đi.
Hắn đã tốn bao nhiêu công sức, dùng đủ mọi chiêu trò để cướp Thẩm Chi Ý khỏi tay Tư Uyên, giờ sao có thể để cô quay lại bên anh được? Hắn không cam tâm.
Thẩm Chi Ý rõ ràng đã thấy chán ngấy, nhất là khi nghe hắn lại lôi chuyện vai vế ra nói, tức đến mức muốn cho hắn một cái bạt tai thật mạnh.
“Tư Cẩm Dương, anh đừng có nói mấy lời vô nghĩa nữa. Ông nội còn đang đứng đây, anh có muốn hỏi thử ý ông của anh không?”
Từ lúc hai người họ bước vào, dường như chẳng thèm để ý đến ai đang có mặt, đến cả bậc trưởng bối như ông cụ Tư mà cũng không coi ra gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

