Kiếp này dù cô ta đã ra tay trước, phá hoại được hôn sự giữa Thẩm Chi Ý và Tư Cẩm Dương, vậy mà lại không ngờ được... cô lại đính hôn với Tư Uyên.
Nhưng cũng chẳng sao, hai người họ đâu đã kết hôn. Huống hồ, kiếp trước Tư Uyên tuy quyền cao chức trọng nhưng lại mất khả năng làm đàn ông, căn bản không thể gần gũi phụ nữ. Hừ, Thẩm Chi Ý mà lấy anh thì cũng chẳng khác gì góa phụ sống, đến lúc đó cô ta không tin con tiện nhân kia có thể chịu nổi cô đơn mà không ra ngoài tìm trai lạ? Để rồi bị Tư Uyên phát hiện, có khi lột cả da, nhà họ Tư cũng chẳng tha cho cô.
Nghĩ đến đây, trái tim đang ghen đến phát cuồng của cô ta mới thấy dễ chịu đôi chút.
Lại nhìn sang gương mặt bàng hoàng không tin nổi của Tư Cẩm Dương, cô ta bước lên với vẻ mặt xót xa:
“Anh Dương, ba em nói Tiểu Ý sắp cưới chú nhỏ rồi... là em không tốt, khiến anh bị liên lụy.”
Khoảnh khắc nghe thấy Tư Uyên sắp cưới Thẩm Chi Ý, đầu Tư Cẩm Dương như ong ong cả lên, miệng lẩm bẩm:
“Sao có thể... Không thể nào...”
Thẩm Đình Ngọc thấy hắn như không thể tin nổi, chút ghen tị vừa bị đè nén lại trỗi dậy điên cuồng. Cô ta liếc sang cánh cửa phòng đang đóng của Thẩm Chi Ý, ánh mắt lướt qua một tia độc ác:
“Tiểu Ý, em không ra gặp anh Dương sao? Có phải em cũng tự biết mình có lỗi với anh ấy nên không dám ra ngoài gặp ai? Anh Dương đối với em một lòng một dạ như vậy, em đối xử với anh ấy như thế có xứng không? Sao em có thể nói cưới chú nhỏ là cưới? Anh Dương cứu mạng chị, có chỗ nào sai? Chuyện của anh ấy mà truyền lên công xã còn được khen thưởng đấy! Thế mà giờ em lại kéo chân anh ấy, em thật quá bướng bỉnh, quá đáng lắm rồi!”
“Chị họ, sao chị có thể nói ra những lời như vậy? Người bắt ép em đổi hôn với chị chẳng phải là chú ba và thím ba sao? Ở điểm tập kết của thanh niên trí thức, chị khóc lóc làm loạn, đòi chết đòi sống, nói bị hắn ôm qua, sờ qua, hôn qua rồi, không còn trong sạch nữa, không còn mặt mũi gả cho Tư Tri Lễ, nếu Tư Cẩm Dương không cưới thì chị chỉ còn con đường chết. Người đó... không phải chị sao? Giờ em vì thành toàn cho chị, mà chị lại quay ngược cắn em một cái à?”
Thẩm Chi Ý vốn định mở cửa ra ngoài, vừa định vặn tay nắm thì nghe thấy Thẩm Đình Ngọc ở ngoài đảo trắng thay đen, suýt nữa tức cười thành tiếng. Đến khi cô bước ra thì đã đổi sang vẻ mặt ấm ức tội nghiệp, ánh mắt ngập tràn oán trách, kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp khuynh thành kia, thật sự khiến người ta vừa nhìn đã thấy xót xa.
“Tiểu Ý, anh nói rồi, anh sẽ không cưới Thẩm Đình Ngọc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
