Gia cảnh nhà họ Vương thế nào, Bùi An đại khái cũng đã tường tận. Nàng vốn là nữ nhi nhà võ, đường tình duyên vốn dĩ đã gian truân, nếu hắn thực sự bỏ mạng, hôn sự này tan vỡ, thì với thế đạo nhiễu nhương hiện giờ và sự khắc nghiệt của Vương lão phu nhân đối với con cháu, tương lai của nàng chắc chắn sẽ lâm vào cảnh lầm than.
Ai cũng có quyền mưu cầu tiền đồ cho bản thân, nhưng có thể vượt trăm dặm đường đêm này dĩ nhiên chẳng phải chuyện dễ dàng. Nếu nàng đã vì hắn mà đến, Bùi An cũng không tiếc mà cho nàng một lời hứa chắc chắn để trấn an: “Ta tự có chừng mực.”
Vương Vân vốn không giỏi tài ăn nói, lúc thốt ra câu nói kia thì không nghĩ ngợi gì, giờ đây ngẫm lại mới thấy tâm tư mình dường như đã bị phơi bày quá lộ liễu. Nàng ngượng ngùng đỏ mặt, chỉ biết vội vàng gật đầu: “Vâng, chàng không sao là tốt rồi.”
Bùi An không đáp lời, không khí trong trướng bỗng chốc trở nên im lìm, càng lúc càng có vẻ gượng gạo.
Vương Vân chẳng biết nên nói gì thêm, mưa bên ngoài vẫn rơi không dứt, thân y phục này dù có hong cũng chẳng thể khô ngay được, chi bằng sớm ngày trở về, may ra người trong phủ vẫn chưa phát hiện nàng bỏ trốn. Thế nhưng, cứ thế dầm mưa trở về thì không ổn, lúc đi nước mưa quất thẳng vào mặt khiến mắt nàng giờ vẫn còn đau nhức. Nàng định bụng đứng dậy, mượn Bùi An một chiếc nón để cáo từ.
Quả thực là "da trắng như tuyết, mặt đẹp tựa ngọc". Vương Vân chợt nhớ đến giai thoại mà Thanh Ngọc từng kể, rằng Bùi công tử đi qua phố, hương hoa của các tiểu thư ném theo mấy ngày vẫn chưa tan. Quả đúng như lời đồn, nam nhân này thực sự rất ưa nhìn.
Vương Vân bối rối dời tầm mắt đi chỗ khác, lại định đứng dậy. Thế nhưng thanh âm từ phía gian bên cạnh vẫn vang lên không dứt: "Lũ tặc tử hung tàn, hạng gian thần làm loạn! Thói đời nóng lạnh, hạng tiểu nhân đắc chí đương đạo, lão phu sống ở Nam Quốc đến chừng này tuổi, dĩ nhiên đã nhìn thấu kết cục của các ngươi.
Từ xưa đến nay, kẻ đã dính vào hai chữ gian tham thì chẳng ai có được cái chết bình yên. Bùi Quốc Công cả đời chiến công hiển hách, làm người quang minh lỗi lạc, lúc sinh thời từng thống hận nhất lũ gian nịnh phản nghịch. Nếu ông ấy ở trên trời có linh thiêng, biết mình để lại nhân gian một đứa con loạn thần tặc tử, chẳng biết hồn phách có được yên ổn hay không? Hay là đêm nay ông hãy về báo mộng, ân cần dạy dỗ để thằng nhãi ranh này biết đường mà tích chút công đức, đừng có tiếp tay cho giặc, giúp ác làm càn, bớt làm những chuyện tàn ác bất nhân!"
Người đang lớn tiếng mắng chửi không ai khác chính là Tần Các lão – Tần Du.
Năm đó khi Bùi Hoàng hậu còn tại thế, Bùi gia hiển hách vô song, được ban thưởng danh hiệu Quốc Công phủ. Bùi An khi ấy là Thế tử, thường xuyên theo mẫu thân vào cung. Hắn vốn thông minh thiên bẩm, bảy tuổi đã biết ngâm thơ tác họa, làm biện luận, đến cả Thái phó Tần Du cũng phải khen ngợi một câu: “Nhân tài đáng để bồi dưỡng”.
Tần Các lão làm sao ngờ được, có một ngày mình lại ngã vào tay chính cái “nhân tài” năm xưa đó. Trong cơn bi phẫn, ông ta mắng càng hăng, giọng nói vang dội khắp doanh trướng, truyền tận ra bên ngoài.
Suốt dọc đường đi, tai Lâm Nhường đã sớm chai lì vì những lời chửi rủa này. Mắng Bùi An thì không sao, nhưng hắn ta nghe mà thấy phiền lòng vô hạn, thậm chí lúc bị ám sát cũng chẳng thấy khó chịu bằng. Hắn ta nhịn không được bèn quát lên một tiếng: “Tần Các lão tuổi đã cao, xin hãy giữ chút hơi sức đi!”
Nào ngờ, câu nói ấy vừa dứt, chẳng khác nào chọc phải tổ ong vò vẽ.
“Gỗ mục không thể chạm trổ, tường phân chẳng thể đắp tô! Các người chỉ biết thông đồng làm bậy, ác giả ác báo! Một lũ quan quân chẳng khác nào phường đạo tặc! Các người đổi trắng thay đen, không màng đạo lý, thật là hèn hạ vô liêm sỉ...”
Lâm Nhượng đứng ngoài nghe mà phát điên, gầm lên: “Ôi cái lão nho sĩ thối tha đáng chết này...”
Đến lúc này hắn ta mới hiểu thấu tại sao Bệ hạ và Bùi An nhất định phải trị tội lão già này. Cái miệng này, đố ai mà chịu đựng cho nổi!
Lâm Nhượng vừa nhảy vào đấu khẩu, doanh trướng phía đối diện lập tức náo loạn như lật tung trời đất.
Bùi An vẫn giữ thái độ bình thản đến lạ lùng. Một lúc sau, như cảm nhận được điều gì đó, hắn quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt đầy kinh ngạc với đôi mắt mở to của Vương Vân.
Cái danh “gian thần” của hắn vốn đã vang xa từ lâu, chẳng phải chuyện ngày một ngày hai. Thấy nàng sững sờ như thế, Bùi An chợt nhớ lại hôm ở tháp miếu nàng cũng không hề hỏi han gì về hoàn cảnh của mình, chẳng rõ nàng có ngầm đi dò hỏi ai không. Hắn đang định mở lời hỏi một câu: “Hối hận rồi sao?”
Nhưng Vương Vân đã lên tiếng trước. Trong ánh mắt kinh ngạc của nàng lại thấp thoáng vài phần ngưỡng mộ, nàng thì thào: “Tài ăn nói thật là xuất chúng.”
Vốn biết mình là người vụng về, Vương Vân đặc biệt khâm phục những ai giỏi lý lẽ, nhất là người biết mắng người một cách sâu cay như thế này.
Xưa nay nàng vẫn nghĩ nếu Thanh Ngọc và Liên Dĩnh mà là nam tử, hẳn với cái miệng sắc sảo đó có thể khẩu chiến quần hùng. Không ngờ đúng là núi cao còn có núi cao hơn, hôm nay nàng mới thực sự được mở mang tầm mắt. Mắng người lâu như thế mà tuyệt nhiên không vấp một chữ, cũng chẳng lặp lại một lời.
Bùi An nhìn nàng bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, dường như không thể hiểu nổi ý tứ trong câu khen ngợi lạ lùng kia. Hắn định hỏi kỹ thêm thì bên ngoài, Đồng Nghĩa đột ngột vén rèm bước vào, vẻ mặt kinh hoàng bẩm báo: “Thế tử gia, nước sông dâng lên rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)