Bùi An bước theo sau, tấm rèm vải nặng nề cũng theo đó buông xuống, che khuất màn mưa tầm tã bên ngoài.
Lâm Nhượng đứng bên ngoài cũng vừa kịp nhìn thấy bóng hình ấy, định bụng theo vào trong thì đã bị tấm rèm rơi trúng mặt. Hắn ta cứng người lại, đành lùi ra xa, quay sang hỏi Vệ Minh đang dắt ngựa dưới mưa: “Vị vừa rồi... chính là Tam nương tử của Vương gia, vị hôn thê của Bùi đại nhân sao?”
Vệ Minh đầu cũng chẳng buồn ngoảnh lại, đáp gọn lỏn: “Chứ còn ai vào đây nữa.”
Những lời đồn đại ở kinh thành mấy ngày qua Lâm Nhượng tự nhiên có nghe tới, nay tận mắt chứng kiến, hắn ta không nhịn được mà cảm thán một câu: “Quả nhiên là tình thâm ý trọng.”
Nhưng thâm tâm hắn ta lại thầm bội phục Bùi An mạng lớn. Nếu lúc chập tối bọn họ cứ khăng khăng qua sông, thì giờ này e là cả đoàn người đã bị nhấn chìm giữa dòng nước xiết. Đê xả lũ sức nước dữ dội, không giống như những cuộc tập kích trên cạn, đến cơ hội giãy giụa cũng chẳng có, chỉ còn nước làm mồi cho cá. Xem ra, lại là một thế lực khác muốn dồn cả Bùi An lẫn Tần Các lão vào chỗ chết cùng một lúc đây.
Vương Vân vào trong trướng, đi được vài bước liền dừng lại chờ Bùi An tiến lên. Đêm mưa ánh đèn leo lét, Bùi An đã sớm sai người đốt một đống lửa lớn giữa trướng, lúc này vừa vặn phát huy tác dụng. Hắn dẫn nàng tới cạnh đống lửa để sưởi ấm.
Bên cạnh đống lửa chẳng có ghế ngồi, chỉ có hai khối đá lớn: một khối lót đệm hương bồ, một khối trải thảm cỏ khô. Trên người nàng nước vẫn còn chảy ròng ròng, ngồi xuống đâu cũng sẽ làm ướt chỗ đó.
Bùi An bước tới bên giường lấy ra một chiếc khăn sạch từ trong hành lý. Quay đầu lại thấy nàng vẫn đứng chôn chân tại chỗ, dường như đoán được nỗi băn khoăn của nàng, hắn liền đưa tay dẹp bỏ tấm đệm hương bồ trên khối đá của mình đi, thấp giọng nói: “Ngồi đi.”
Vẫn là giọng nói trầm thấp, thanh thấu như lần đầu gặp mặt. Vương Vân khẽ gật đầu rồi ngồi xuống.
Bùi An đưa chiếc khăn cho nàng, Vương Vân giơ tay đón lấy, vẫn không dám ngẩng đầu lên, nhỏ nhẹ nói một câu: “Đa tạ.”
Dầm mưa suốt một quãng đường dài, lúc chạy đi thì không cảm thấy gì, giờ đây dừng lại nàng mới thấy cả người lạnh buốt. Đôi chân sũng nước của nàng vô thức nhích dần về phía hơi ấm từ đống lửa. Những cử động cẩn trọng, dè dặt ấy của nàng trông chẳng khác nào một đóa kiều hoa vừa trải qua trận mưa vùi dập, khiến người ta vừa xót xa lại vừa thấy diễm lệ vô ngần.
Bùi An dẹp bỏ thảm cỏ khô trên khối đá đối diện, ném vào đống lửa rồi ngồi xuống. Hắn thêm vài thanh củi vào giữa đám cháy, đợi nàng lau khô nước trên mặt mới trầm tĩnh lên tiếng hỏi: “Sao nàng lại tới đây?”
Lớp y phục ướt đẫm bao bọc trên người được lửa ấm hơi vào, tỏa ra những làn hơi nước mờ mịt quanh quẩn lấy nàng. Vương Vân nghe hắn hỏi vậy, rốt cuộc cũng lấy hết can đảm ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn: “Ta vô tình nghe được tin tức, nói rằng tối nay người ta sẽ mở cống xả lũ.”
Vương Vân nói năng đầy vẻ khẩn trương, nhưng nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của người đối diện, nàng chẳng thấy lấy một gợn sóng dao động nào. Ngược lại, hắn chỉ khẽ rủ mắt, bình thản đáp lại một tiếng: “Ừm.”
Rõ ràng câu hỏi “Sao nàng lại tới đây” của hắn không đơn thuần chỉ hỏi về mục đích này. Khi đứng bên ngoài chờ người của hắn vào thông báo, nàng đã chợt nhận ra một vấn đề khác.
Đêm nay, khi nhận được tin dữ, nàng chỉ một lòng lo lắng, vội vã báo tin mà chẳng kịp suy tính chu toàn. Mãi đến khi đứng chờ ngoài trướng, nàng mới sực nhận ra một vấn đề nan giải.
Hai người họ thực chất vẫn là người xa lạ, chỉ vì những lời đồn thổi mà bị trói buộc vào nhau, giữa hai bên chẳng có lấy nửa điểm giao tình. Cho dù hắn thực sự gặp phải chuyện bất trắc, cũng không đến mức khiến một cô nương gia như nàng phải lặn lội trong mưa gió, một mình vượt hơn trăm dặm đường đêm để tìm đến đây.
Nếu là người khác, gặp cảnh này chắc hẳn sẽ chọn cách mặc kệ, hôn sự không còn thì thôi, quan trọng là phải giữ gìn danh tiết của bản thân.
Nhưng nàng thì không thể.
Ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên gương mặt, in vào đáy mắt nàng những vệt đỏ rực. Vương Vân siết chặt chiếc khăn vải trong tay, cũng chẳng sợ phải nói ra sự thật: “Ta... không muốn chàng gặp chuyện.”
Lời ít ý nhiều, thanh âm lại vô cùng kiên định.
Có lẽ chính sự thẳng thắn đến sững sờ ấy đã chạm vào tâm khảm Bùi An, khiến hắn một lần nữa phải ngước mắt nhìn nàng.
Vương Vân vốn tính hồn nhiên, nói xong liền bối rối nhìn chằm chằm vào đống lửa trước mặt. Lớp y phục sũng nước khiến hơi lạnh thấm thấu xương tủy, nàng vô thức đưa đôi tay nhỏ nhắn lại gần ngọn lửa để tìm chút hơi ấm. Dáng vẻ nàng lúc này vẫn giữ được nét đoan trang, tĩnh lặng, tuy chẳng thấy vẻ chật vật nhưng lại phảng phất vài phần sầu muộn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)