Tần Du – đại nho đương thời, tài cao bát đẩu, học vấn uyên thâm ít ai bì kịp. Ông từng là Viện sĩ Xu Mật Viện, lại là ân sư của Bệ hạ, danh tiếng lẫy lừng khắp Nam Quốc. Sau này vì sức khỏe yếu, ông đã chủ động từ quan về ẩn cư ở Kiến Khang, không màng thế sự. Vậy mà nay, vị đại nho ấy lại trở thành kẻ phản nghịch cầm đầu vụ bạo loạn, chuyện này khiến ai nấy đều bàng hoàng. Có hai ba vị đại thần quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy, mu bàn tay nổi đầy gân xanh vì cố kìm nén cảm xúc.
Tin tức quá đột ngột, quá chấn động. Những năm qua biên cảnh không có chiến sự, nhưng nội bộ thì tranh đấu không ngừng. Những vết xe đổ như thế này đã có không ít. Khi chưa dò thấu thánh ý, không ai dám tùy tiện mở lời. Bầu không khí trong điện dần trở nên căng thẳng tột độ.
Bùi An không hề nao núng, hắn hơi ngẩng đầu. Ánh sáng xanh nhạt từ cửa hắt vào gương mặt thanh tú như ngọc của hắn. Khóe môi hắn khẽ nhếch, bình thản hỏi lại: "Vậy theo ý Phạm đại nhân, là chính Tần Các lão muốn gây loạn sao?"
"Ngươi..." Phạm Huyền cứng họng, ánh mắt tràn ngập sự phẫn nộ và khinh miệt: "Tần lão cả đời công lao vô số, đến tuổi già chẳng lẽ lại để một hạng hậu sinh miệng còn hôi sữa như ngươi vu khống..."
Bùi An không thèm tranh chấp thêm, hắn quay đầu lại đối diện với Hoàng đế, rũ mắt chờ lệnh.
“Trẫm cũng không tin Tần Các lão lại hồ đồ đến thế.” Hoàng đế ngồi trên cao, giọng nói vẫn vương nét đau đớn khôn nguôi. Ông ta hít một hơi sâu rồi nói tiếp: “Bùi khanh nói không sai, chắc chắn là có kẻ tâm địa khó lường, mưu đồ làm loạn Nam Quốc ta.”
“Bệ hạ...” Sắc mặt Phạm Huyền biến đổi thất thường.
Hoàng đế tựa hồ đã mệt mỏi đến cực điểm, ông ta giơ tay ngắt lời Phạm Huyền, thẳng tay ném bản tấu chương xuống trước mặt quần thần: “Các ngươi tự nhìn đi, xem có đúng là bút tích của Tần Các lão không!”
Mấy vị đại thần đứng đầu, bao gồm cả Tiêu Hạc, đều đổ dồn ánh mắt vào đó. Sau một thoáng do dự, Phạm Huyền là người đầu tiên vồ lấy bản tấu. Càng đọc xuống dưới, sắc mặt ông ta càng tái nhợt, không còn chút máu.
Hoàng đế liếc nhìn Phạm Huyền, dường như đã lười phải phí lời thêm, ông ta cất tiếng gọi: “Bùi An.”
“Thần có mặt.”
“Nghe ý chỉ của trẫm: Tra rõ việc này! Phàm là kẻ nào dám lừa gạt, thao túng Tần đại nhân, đều phải bắt bằng sạch, thẩm vấn nghiêm ngặt cho trẫm.” Hoàng đế vì nói quá sức mà bắt đầu thở dốc, ho khan sù sụ.
Dưới điện, bầu không khí tĩnh lặng như tờ. Lập trường của Hoàng đế lúc này đã quá rõ ràng. Một vị đồng liêu đứng cạnh dùng sức kéo chặt lấy áo Phạm Huyền, ra hiệu cho ông ta im lặng. Luận về quyền thế và danh vọng, ở đây làm gì có ai vượt qua nổi Tần Các lão mà dám đứng ra can gián lúc này.
Hoàng đế tiếp tục chìm trong vẻ bi thống, uể oải phán: “Để thuận tiện cho việc phá án, kể từ hôm nay, Bùi An được điều vào Ngự Sử Đài, nhậm chức Ngự Sử đại phu. Nếu phát hiện gian tế có mưu đồ nhiễu loạn Nam Quốc, không cần thông qua Lục bộ, cứ trực tiếp trình tấu lên trẫm.”
Ngự Sử đại phu, người đứng đầu Ngự Sử Đài, chức chính tam phẩm.
“Còn về phần Tần Các lão, ông ấy tuổi tác đã cao, không thể vì lúc cuối đời hồ đồ mà xóa sạch công lao hãn mã ông ấy từng đóng góp cho Nam Quốc ta. Trẫm nghe nói vùng Lĩnh Nam non xanh nước biếc, cảnh sắc hữu tình, rất hợp để tĩnh dưỡng. Mấy ngày tới, Bùi đại nhân hãy sắp xếp thời gian, đưa ông ấy đi an dưỡng cho tốt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

