Trương Tịnh mỉm cười nói lời cảm ơn. Bối Lệ chỉ biết nhìn chằm chằm vào mũi chân mình mà không dám ngẩng đầu lên.
Sau khi trở về phòng, Trương Tịnh vẫn tiếp tục công cuộc giáo dục con gái.
"Sao con lại không chào hỏi gì Quân Lâm thế?" Bà ấy hỏi: "Lúc trước khi nó làm gia sư cho con, chẳng phải ngày nào con cũng khen nó dạy giỏi hay sao? Bây giờ lại thành ra thế này rồi? ... Đừng có nằm ườn ra giường nữa, mau đi tắm rửa đi rồi mới được nằm."
Bối Lệ bị mẹ kéo ra khỏi tấm chăn ấm áp.
"Mẹ ơi." Bối Lệ lên tiếng cầu xin: "Con đã mệt mỏi cả ngày trời rồi, chúng ta đừng nói về những chuyện này nữa có được không ạ?"
Nhưng Trương Tịnh vẫn tiếp tục lầm bầm.
"Bối Lệ, chúng ta không được làm hạng người qua cầu rút ván đâu đấy. Con phải biết ơn và tìm cách báo đáp người ta. Nghiêm Quân Lâm là một chàng trai rất tốt. Mấy năm nay chuyện khám sức khỏe định kỳ cho bà ngoại đều là do một tay nó lo liệu cả... Nó thật sự là một đứa trẻ ngoan, chỉ có điều lớn từng này rồi mà vẫn còn độc thân, chắc là mẹ phải giới thiệu cho nó một người mới được."
Bối Lệ đang ở trong phòng tắm, cố gắng cởi chiếc áo nỉ chui đầu ra.
Cô thầm nghĩ: Nếu như người mẹ bảo thủ của mình biết được rằng ngay từ khi cô vừa mới vào đại học, Nghiêm Quân Lâm đã từng ngủ với cô thì liệu bây giờ bà ấy có còn khen ngợi anh nữa hay không?
Ban ngày suy nghĩ quá nhiều nên ban đêm cô liền nằm mơ thấy Nghiêm Quân Lâm.
Anh bị cận thị nên sau khi tháo kính ra thì nhìn cái gì cũng không rõ, nhưng nếu cứ đeo kính thì lại rất bất tiện. Mỗi khi hai người hôn nhau thì gọng kính rất dễ va vào cô, hơn nữa mồ hôi và hơi nóng cũng sẽ làm mờ đi tầm mắt của anh.
Bối Lệ nằm trên tấm đệm mềm mại ngập tràn ánh nắng. Cô đưa tay lên ôm lấy cổ của Nghiêm Quân Lâm, hai chân cô vừa sợ hãi lại vừa đầy mong đợi mà quấn chặt lấy thắt lưng anh. Cảm giác tò mò xen lẫn căng thẳng, bồn chồn, bất an cùng với một tình yêu đong đầy khiến cô cảm thấy lâng lâng.
"Chúng ta đã thử đến ba lần rồi, lần này nhất định phải thành công đấy nhé." Bối Lệ thì thầm: "Anh cứ dùng lực là được rồi, dù em có kêu to đến thế nào thì anh cũng đừng dừng lại nhé."
"Nói bậy nào." Nghiêm Quân Lâm cúi đầu nhìn cô, mồ hôi trên trán anh đã lấm tấm: "Em không còn sợ đau nữa sao?"
Ánh đèn chói mắt chiếu thẳng vào mặt khiến Bối Lệ phải đưa tay lên che lại. Cô nheo mắt nhìn, nghe thấy tiếng Trương Tịnh đang gọi mình thức dậy.
"Đã chín giờ rồi mà còn chưa chịu dậy nữa." Trương Tịnh cằn nhằn: "Sau này kết hôn rồi mà cũng ngủ đến tận tám chín giờ như thế này sao? Con không sợ bị người ta ghét bỏ à?"
Bối Lệ ngồi bật dậy và đáp lại: "Tại sao con lại phải kết hôn với một người mà chỉ vì chuyện con ngủ muộn thôi đã ghét bỏ con chứ?"
Cô bực bội phát hiện ra lúc này mới chỉ có tám giờ rưỡi.
Vẫn giống hệt như trước đây, mỗi khi mẹ thúc giục cô thì bà ấy luôn nói thời gian sớm hơn thực tế khoảng nửa tiếng đồng hồ.
Và lần nào Bối Lệ cũng tin là thật rồi cuống cuồng hết cả lên.
Trương Tịnh đang đứng trước gương để chải tóc, Bối Lệ tiến lại gần và nhận thấy tóc trắng trên đầu mẹ dường như đã nhiều hơn trước. Những sợi tóc trắng đó đã khiến cô phải nuốt ngược những lời nói sắc sảo vào trong lòng. Những tâm sự không thể nói ra lời cứ thế cứa qua cổ họng rồi rơi thẳng vào trong bụng khiến cô cảm thấy đau nhói âm ỉ.
Cô rất muốn được ôm mẹ một cái nhưng lại cảm thấy ngại ngùng không biết diễn đạt thế nào. Cô chỉ sợ nếu mình làm như vậy thì cả hai người đều sẽ thấy ngượng ngùng.
Hai mẹ con khi đã trưởng thành thì rất hiếm khi chạm vào cơ thể của nhau, cũng không còn những cử chỉ thân mật nữa.
Bối Lệ sợ mẹ sẽ nói cô là người giả tạo nên cô đã chủ động tránh né sự từ chối sắc bén đó từ trước.
"Được rồi, đừng có đứng ngây ra đó nữa." Trương Tịnh khẽ đẩy cô một cái: "Dậy mau đi, hôm nay mẹ con mình đưa bà ngoại đi khám sức khỏe."
Lần khám sức khỏe này thực sự đã phát hiện ra một vấn đề lớn.
Bà ngoại cứ kêu đau thắt lưng suốt bấy lâu nay, hóa ra đó không phải là vấn đề về xương khớp mà là do bà ấy đã bị nhiễm bệnh zona thần kinh. Căn bệnh này tuy không quá nguy hiểm nhưng khi cơn đau phát tác thì lại vô cùng khổ sở. Nếu không được điều trị kịp thời thì nó còn có thể để lại những di chứng dai dẳng như đau dây thần kinh.
Thế là mọi người liền nhanh chóng làm thủ tục nhập viện cho bà ấy. Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, cả nhà quyết định sẽ thay phiên nhau ở lại để chăm sóc cho bà ấy.
Hôm nay người ở lại trông nom là Trương Tịnh. Nghiêm Quân Lâm đã chủ động đề nghị sẽ về nhà để thu dọn một ít đồ dùng cá nhân rồi mang vào cho bà ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

