Bối Lệ ngượng nghịu ngồi xuống và đặt hai tay lên đầu gối. Cô khép nép như một học sinh tiểu học, chỉ sợ sẽ va chạm vào Nghiêm Quân Lâm.
Nghiêm Quân Lâm nhìn thẳng về phía trước mà không hề liếc mắt sang bên cạnh. Ở bàn này anh là người lớn tuổi nhất nên đã chủ động đảm nhận việc chia bát đũa cho mọi người.
Bối Lệ thầm cầu nguyện cho bữa tối nhanh chóng kết thúc. Thế nhưng anh họ Trương Tường lại cứ thích đem Nghiêm Quân Lâm ra để trêu chọc.
"Ngày trước bác cả đã rất quý cậu rồi. Bác ấy nói từ khi cậu bổ túc văn hóa cho Bối Lệ thì thành tích của con bé tiến bộ vượt bậc, việc nó đỗ vào Đại học S cũng có công lao rất lớn của cậu đấy."
Bối Lệ cúi gằm mặt xuống rồi liên tục gắp thức ăn vào bát.
Nhớ lại khi đó, lúc cô tỏ tình với Nghiêm Quân Lâm đã từng nói: "Nghiêm Quân Lâm, anh có biết tại sao em lại tiến bộ nhanh như vậy không? Bởi vì em muốn nhận được lời khen ngợi từ anh và muốn anh cảm thấy vui vẻ. Đến bây giờ em mới hiểu ra rằng thì ra sự mong muốn đó chính là tình yêu."
Nghiêm Quân Lâm lên tiếng: "Bối Lệ vốn dĩ rất thông minh. Dù không có tôi thì cô ấy vẫn có thể thi đỗ thôi, chuyện này không liên quan đến tôi nhiều lắm."
"Bây giờ tất cả đều đã là người một nhà rồi, chắc chắn bác cả sẽ vui lắm đây." Trương Tường giơ ly rượu lên và nói: "Nào nào, người anh em này kính cậu một ly."
"Cũng đã nói chúng ta là người một nhà thì không cần phải khách sáo như thế đâu." Nghiêm Quân Lâm mỉm cười rồi nâng ly rượu lên đáp lại: "Cảm ơn anh họ."
Trương Tường cười ha hả: "Cậu quên rồi sao? Đáng lẽ tôi còn phải gọi cậu một tiếng anh đấy."
Nghiêm Quân Lâm cũng bật cười: "Xin lỗi nhé, tôi quen miệng mất rồi."
Bối Lệ đột nhiên bị sặc, cô quay lưng lại với bàn ăn rồi cúi người xuống, bắt đầu ho khan dữ dội.
Chị họ Trương Sơ Tình vội vàng hỏi han xem có chuyện gì. Bối Lệ ho đến mức nước mắt trào ra, trong làn nước mắt mờ ảo, cô thấy có ai đó đưa khăn giấy tới. Cô đưa tay ra chộp lấy nhưng vô tình lại nắm chặt lấy bàn tay của người đó khiến đối phương nhanh chóng rụt lại.
Bối Lệ lau nước mắt rồi lấy tay che miệng. Sau khi đã bình tĩnh lại đôi chút, cô nhìn thấy Nghiêm Quân Lâm đang mang vẻ mặt không cảm xúc, một tay cầm cốc nước còn một tay cầm xấp khăn giấy.
Trên mu bàn tay của anh vẫn còn hằn rõ vết móng tay vừa bị cô cào trúng.
Nhận ra người mình vừa nắm tay chính là anh nên Bối Lệ lại càng ho dữ dội hơn.
"Cái con bé này lúc nào cũng vậy." Trương Tịnh lên tiếng: "Làm việc gì cũng vội vàng mà đến ăn cơm cũng vội nữa. Quân Lâm à, con không cần quan tâm đến nó đâu, cứ để em gái con ho một lúc là sẽ tự hết thôi. Cũng phải để cho nó nhớ đời một chút rằng ăn cơm là phải nhai kỹ nuốt chậm, chứ việc gì mà phải cuống lên như thế."
Nghiêm Quân Lâm khẽ ừ một tiếng rồi lại đứng dậy đi lấy thêm nước lạnh.
Trương Sơ Tình nhìn thấy vậy thì tỏ vẻ ngưỡng mộ, cô ấy quay sang nhìn Trương Tường và nói: "Anh xem kìa, đây mới đúng là dáng vẻ của một người anh trai chứ!"
Trương Tường nhún vai phân bua: "Tình huống của chúng ta không giống nhau đâu. Họ là anh em họ, còn hai chúng ta là anh em ruột thịt mà. Hơn nữa lúc còn nhỏ em cũng đâu có ít lần bắt nạt anh đâu chứ... Này này, bỏ cái ghế đó xuống ngay, có gì thì từ từ nói chuyện! Chú ơi, thím ơi, hai người mau quản con gái mình lại đi kìa!"
Bữa cơm trôi qua trong không khí vô cùng náo nhiệt và ồn ào nhưng trong lòng Bối Lệ lại càng xáo động hơn.
Cô cũng muốn duy trì mối quan hệ anh em hòa thuận, nhưng thực sự cô không thể làm được.
Cô chẳng cách nào có thể thản nhiên trò chuyện với anh sau khi cả hai đã chia tay.
Bởi vì dù sao đi chăng nữa, họ cũng đã từng có một khoảng thời gian vô cùng thân mật bên nhau.
Cố gắng chịu đựng cho đến khi bữa tiệc tàn, hầu hết mọi người đều đã uống rượu nên không thể tự lái xe về. Nhà bà ngoại lại nhỏ nên không đủ chỗ cho nhiều người ở lại, thế là mọi người quyết định ra khách sạn gần đó để nghỉ ngơi. Nghiêm Quân Lâm đang trao đổi với quầy lễ tân để thương lượng giá cả và đặt phòng, còn Trương Tịnh thì tranh thủ từng phút giây để giáo huấn con gái.
"Trước đây mẹ bảo con thi chứng chỉ sư phạm thì con nhất quyết không chịu thi. Bây giờ có muốn thi thì vẫn còn kịp đấy. Hơn nữa con lại tốt nghiệp Đại học S nên hoàn toàn có thể được hưởng chính sách thu hút nhân tài của tỉnh mình." Trương Tịnh nói tiếp: "Cứ ở gần bên cạnh mẹ, cuộc sống ổn định và yên bình như thế thì tốt biết bao."
"Con gái ra ngoài rất dễ bị người ta lừa gạt đấy." Giọng điệu của Trương Tịnh đã dịu đi rất nhiều: "Mẹ cũng không phải là cấm cản con chuyện yêu đương, nhưng bây giờ xã hội loạn lạc lắm. Đợi khi nào con tốt nghiệp rồi về quê tìm một công việc tốt, lúc đó mẹ sẽ giới thiệu cho con. Cả nhà mình sẽ cùng nhau xem xét kỹ lưỡng, đảm bảo đó là một chàng trai tử tế và có xuất thân rõ ràng."
Đúng lúc đó thì Nghiêm Quân Lâm đi tới rồi đưa thẻ phòng cho bà ấy: "Dì Trương, phòng đã đặt xong rồi ạ. Phòng 405 là phòng duy nhất có hai chiếc giường lớn rộng một mét tám đấy ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
