“Hoắc đại nhân xin dừng bước.” Tần Việt Sơn cuối cùng cũng chạy tới, chắp tay với trưởng công chúa: “Thưa trưởng công chúa, Tần Y tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy, xin người…”
Trưởng công chúa ngắt lời ông: "Tần lão tướng quân, trên đời này không có gì là tuyệt đối. Cháu trai của ngài đã giết cháu ngoại của bổn cung, bổn cung nhất định phải bắt hắn đền mạng, đây là sự thật."
"Con không có!" Tần Y vội vã như vớ được cọng rơm cứu mạng, nhưng lại ngã sõng soài trên đất. "Tổ phụ, cứu con!"
Tần Việt Sơn đau lòng đỡ Tần Y dậy: "Con mau nghĩ lại xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao con lại ở đây?"
Tần Y điên cuồng lắc đầu, rồi "ọe" một tiếng, nôn ra một ngụm lớn.
Tần Việt Sơn sốt ruột nói: "Thằng bé này, mau nói gì đi chứ!"
Hoắc đại nhân chắp tay: "Tần lão tướng quân, Tần nhị công tử từ đầu đến cuối vẫn không thể đưa ra lời biện hộ nào có lợi cho mình. Hạ quan xin đắc tội."
Tần Việt Sơn thở dài một hơi: "Hoắc đại nhân phá án công bằng, lão phu không có gì để nói. Nhưng cháu trai của lão phu tâm địa lương thiện sẽ không giết người, mong đại nhân minh xét..."
"Tổ phụ, lúc này không điều tra rõ ràng, sau này muốn lật lại vụ án sẽ càng khó hơn." Một giọng nữ trong trẻo vang lên.
Hoắc đại nhân nhìn ra ngoài hàng rào tre, chỉ thấy một thiếu nữ cao ráo mặc áo ngoài màu hồng nhạt đang rẽ đám đông đi về phía cổng lớn.
Tần Chân đút hai tay vào túi ẩn trên váy, thong thả bước vào cửa: "Tổ phụ, không phải nhị ca không muốn nói, mà là đầu huynh ấy từng bị thương nặng, đã hôn mê một thời gian. Dù tỉnh lại vẫn có triệu chứng mất trí nhớ tạm thời, nôn mửa và choáng váng."
Mọi người xì xào bàn tán.
Tần lão phu nhân giữ chặt Tần Chân, hạ giọng: "Con làm loạn cái gì vậy, còn không mau về đi?"
Tần Chân gỡ tay bà ra đi đến bên cạnh Tần Việt Sơn: "Tổ phụ, người tuyệt đối không phải do nhị ca giết."
Thế tôn Duệ Vương nói: "Hắn là ca ca của ngươi đương nhiên ngươi sẽ nói vậy."
Tần Y tỉnh táo hơn một chút, ngẩng đầu lên nhìn, rồi lại nhanh chóng ủ rũ: "Hóa ra là nhị muội, cảm ơn muội đã tin tưởng nhị ca."
Tần Việt Sơn nói: "Rốt cuộc là thế nào? Con mau nói đi!"
"Tổ phụ đừng nóng vội." Tần Chân trấn an Tần Việt Sơn rồi quay sang nói với Hoắc đại nhân: "Hoắc đại nhân, nghi phạm là nhị ca của tiểu nữ, máu mủ tình thâm, quan tâm ắt sẽ loạn, xin Hoắc đại nhân cho phép tiểu nữ hỏi vài điều nghi vấn."
Trưởng công chúa mất hết kiên nhẫn: "Trong phủ của bổn cung xảy ra án mạng chứ không phải trò trẻ con. Chính ca ca ngươi đã giết cháu ngoại của bổn cung, còn gì để nói nữa?"
Tần Chân nói: "Tiểu nữ có thể lấy tính mạng ra đảm bảo nhị ca vô tội, lẽ nào trưởng công chúa không muốn bắt hung thủ thật sự sao?"
Tần Việt Sơn cũng nói: "trưởng công chúa, mạng người là trên hết, xin người cứ nghe nàng nói vài câu thì đã sao?"
"Được, ngươi nói đi!" trưởng công chúa phất tay: "Bổn cung cũng muốn nghe xem ngươi định khua môi múa mép thế nào."
Hoắc đại nhân thở phào nhẹ nhõm: "Cô nương mời nói."
Tần Chân nói: "Thứ nhất, nhị ca của ta tóc tai bù xù, không mang giày. Vậy ở hiện trường có tìm thấy trâm cài, lưới búi tóc, quạt và giày của huynh ấy không?"
Vị bộ khoái lúc trước trả lời bèn lắc đầu, cho biết không phát hiện những thứ đó ở hiện trường.
Tần Chân lại nói: "Thứ hai, nhị ca của ta từ nhỏ đã luyện võ, bình thường ba nam tử trưởng thành cũng không phải là đối thủ của huynh ấy. Bây giờ một mình đối phó với hai nữ tử yếu đuối mà lại bị thương thành ra thế này, có phải quá vô lý không?"
Quận vương An Thuận nói: "Hắn định làm chuyện bậy bạ với Thái cô nương, vội vàng cởi y phục nên bị tỳ nữ đánh lén, chuyện này có gì khó giải thích?"
Tần Chân lắc đầu: "Vương gia, nếu là ngài, ngài sẽ để mặc tỳ nữ đó rồi vội vàng hành sự sao? Vương gia không sợ nàng ta chạy ra ngoài kêu cứu, gọi người tới hay sao?"
"Ngươi!" Quận vương An Thuận cứng họng, đành chuyển sang công kích cá nhân: "Ngươi thân là nữ tử mà những lời như vậy cũng có thể nói ra miệng, thật vô sỉ!"
Tần Chân lờ hắn ta đi chỉ nhìn Hoắc đại nhân.
Hoắc đại nhân gật đầu: "Điểm này bản quan cũng đã nghĩ tới, nhưng khi án mạng xảy ra, có nhiều yếu tố mà người thường khó lòng lý giải. Ví dụ như, lúc đó Tần nhị công tử không nghĩ nhiều như vậy, hoặc hắn đã đánh ngất tỳ nữ sau đó nàng ta tỉnh lại và tấn công hắn, tất cả đều có khả năng."
Sở dĩ hắn chưa đưa ra kết luận là vì thân phận người chết rất cao quý, địa điểm xảy ra án mạng lại vô cùng nhạy cảm. Nếu hôm nay không bắt được hung thủ, vụ án này chắc chắn sẽ trở thành án treo, như vậy thì hắn quá bất tài.
Mặt khác, Tần Y bị bắt ngay tại hiện trường, muốn lật lại vụ án này là chuyện rất khó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)