Hoắc đại nhân hỏi: “Tình hình thế nào?”
Ngỗ tác đáp: “Thái cô nương bị người ta bóp cổ đến chết, còn tỳ nữ bị siết cổ bằng vật giống dây thừng, nếu đoán không lầm thì có lẽ là một chiếc đai lưng. Thời gian tử vong trong vòng một canh giờ.”
Một bộ khoái bẩm báo: “Thưa Hoắc đại nhân, nền phòng lát gạch xanh, có lẽ vừa được quét dọn nên rất sạch sẽ, hung thủ không để lại bất kỳ dấu chân nào. Trên sàn có mảnh vỡ của bình hoa nhưng bàn dài và bàn bát tiên vẫn ở nguyên vị trí, không có dấu hiệu giằng co giữa hung thủ và người chết.”
Nói cách khác, không có manh mối nào.
Hoắc Tử Thanh gãi đầu, đi đi lại lại vài bước.
Quận vương An Thuận lại nói: “Có thể tay không bóp chết một người sống chứng tỏ sức lực của hung thủ không hề nhỏ. Nghe nói Tần nhị thiếu gia luyện võ mười mấy năm, đối với hắn chuyện này hẳn không khó. Gã sai vặt thấy tỳ nữ phá đám chủ tử nhà mình nên đã dùng đai lưng siết chết nàng ta.”
Thế tôn Duệ Vương phụ họa: “Chắc chắn là như vậy, sự thật đã quá rõ ràng, không có gì phải điều tra nữa.”
Hắn vừa dứt lời, một thái giám đã lôi một gã sai vặt từ con đường mòn trong rừng đi tới: “Thưa trưởng công chúa, người này tự xưng là gã sai vặt của Tần nhị công tử, cứ đi lang thang trong vườn.”
“Thiếu gia!” Gã sai vặt tên Tiểu Tư nhìn thấy Tần Y bết bát lôi thôi thì hoảng hốt, vội vàng lao tới, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không phải chúng ta đã hẹn chờ nhau ở chỗ tảng đá lớn sao?”
Tần Y nói: “Tiểu Tư, mau nói cho họ biết ta không giết người, ta chỉ bị người ta đánh vào đầu thôi.”
“Giết người?” Tiểu Tư lập tức sững sờ, ngơ ngác nhìn Tần lão phu nhân.
Tần lão phu nhân bất đắc dĩ thở dài: “Ngươi nói xem, tại sao ngươi lại rời xa nhị thiếu gia lâu như vậy? Ngươi rốt cuộc đã đi đâu?”
Tiểu Tư đáp: “Bẩm lão phu nhân, nhị thiếu gia giẫm phải một bãi phân trong rừng, cả đế giày và mũi giày đều bẩn hết nên tiểu nhân về phủ lấy giày. Lúc quay lại, tiểu nhân bị chặn ở cổng một lúc, đến khi vào được thì không thấy nhị thiếu gia trong rừng nữa. Tiểu nhân đã gọi mấy tiếng ngoài sân này nhưng không ai đáp lại bèn đi khắp nơi tìm, mãi không thấy đâu cho đến khi bị vị công công này dẫn đến đây.”
Trong tay hắn xách một cái túi vải nhỏ, có thể nhìn ra hình dáng đôi giày bên trong.
Bà vú già phát hiện ra thi thể lập tức kêu oan: “Ngươi nói bậy! Nơi này ngày nào cũng được dọn dẹp, làm gì có thứ bẩn thỉu đó!”
Hoắc đại nhân nói: “Tạm thời đừng nóng vội, chuyện này không thể làm giả được, điều tra là biết ngay. Bản quan lại rất muốn biết tại sao Tần nhị công tử lại ở trong rừng.”
Gã sai vặt nhìn Tần Y, hy vọng nhận được chút gợi ý, nhưng Tần Y lại lắc đầu, dường như không muốn hắn nói ra. Hắn đành phải nhìn về phía Tần lão phu nhân.
Tần lão phu nhân nói: “Đến nước này rồi, còn có gì không thể nói, mau nói đi!”
Tiểu Tư bèn nói: “Nhị thiếu gia nói ở đây chẳng có ai coi trọng ngài ấy, sở dĩ đến đây cũng chỉ là làm nền cho nhị tiểu thư để đỡ khó xử mà thôi. Thay vì phải đi khắp nơi chườn mặt ra cười chi bằng trốn trong rừng trúc tìm chút yên tĩnh.”
Tướng quân phủ đã sa sút, lời này của hắn là sự thật.
Quận vương AnThuận cảm thán: “Cũng biết điều đấy.”
Hoắc đại nhân tán thành gật đầu.
Trong mắt Tần lão phu nhân lóe lên một tia hy vọng: “Nếu hung thủ là hai người thì tuyệt đối không thể là Tần Y, xin Hoắc đại nhân minh xét.”
“Ngươi nói bậy!” Tần Y phẫn nộ gào lên: “Ta không có, ta không có!”
Trưởng công chúa nhìn thẳng vào Hoắc đại nhân: “Hoắc đại nhân, tiếp theo nên làm thế nào, cần bổn cung dạy ngươi sao?”
“Chuyện này…” Hoắc đại nhân do dự không quyết, nhìn về phía Chiêu Vương: “Vương gia nghĩ sao?”
Chiêu Vương bất đắc dĩ lại bước vào trong phòng, bịt mũi nói: “Đây là chuyện của phủ Thuận Thiên, bổn vương không có ý kiến.”
Hoắc đại nhân xoa tay nói với bộ khoái: “Dẫn Tần nhị công tử về.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)