Trào phúng xong xuôi, Giang Tư Trừng quay mông bỏ đi.
Sự coi thường của cậu khiến trong lòng Dụ Vãn Linh có phần khó ở. Cô là học sinh chuyển trường vừa không có tiền lại chẳng có quyền. Nhà trường căn bản cóc thèm bận tâm thành tích của cô ra sao hay phù hợp với lớp nào. Bởi vì giáo viên chủ nhiệm của lớp nào cũng dị ứng với kiểu nhét học sinh vào giữa chừng, thế nên trường học đã ném thẳng cô vào cái lớp bét bảng số 20 một cách cẩu thả và thô bạo.
Nhưng cô cũng chẳng có ý định tự thanh minh một cách vô nghĩa làm gì. Suy cho cùng, mục đích cô tiếp cận làm quen với cậu hoàn toàn chẳng phải là để tranh cãi hơn thua trên đầu môi chót lưỡi.
Dụ Vãn Linh luôn duy trì thói quen nghe dự báo thời tiết.
Ngày nhỏ lúc smartphone chưa phủ sóng, ai nấy đều phải ngóng đài khí tượng thủy văn để hóng thời tiết trong tuần tới. Bởi vậy mà cả nhà cô ngày nào cũng tụ tập đúng giờ rắp trước màn hình tivi, vừa lùa cơm tối vừa dán mắt vào bản tin thời tiết. Đó là những mảnh ký ức về "tổ ấm" thuộc riêng về mình cô. Sau này nhà tan cửa nát, cô đành dùng radio để hóng đài phát thanh. Cho đến mãi sau này khi chiếc radio cũng hỏng nốt, smartphone bắt đầu trở thành xu thế thì cô đành nghe trên điện thoại.
"Bắt đầu từ hôm nay sẽ bước vào tiết Bạch lộ. Gió mùa mùa hạ sẽ dần bị gió mùa mùa đông thay thế. Tần suất không khí lạnh tràn về phía nam ngày càng dày đặc..."
Nữ phát thanh viên cất giọng nói ngọt ngào êm ái trên đài. Dụ Vãn Linh vừa chăm chú dỏng tai nghe vừa hì hục giải đề thi môn Ngữ văn.
"...Bước vào tiết 'Bạch lộ', tuy cái nóng oi bức của mùa hè có thể chưa lập tức bay màu, nhưng mọi người sẽ bắt đầu cảm nhận được từng tia giá rét mong manh..."
Nghe đến đây, Dụ Vãn Linh thầm mắng mỏ trong bụng: Lạnh ở cái lỗ nẻo nào thế không biết? Cô chẳng thấy lạnh tí nào, trời rõ ràng vẫn đang nóng chảy mỡ đây này.
Thế là cô lại thò tay tăng thêm chút gió lạnh cho cái điều hòa.
Dụ Vãn Linh phát hiện tuần này bà Dụ Hương Tú đặc biệt bận rộn. Nhà họ Giang đột nhiên nhập về số lượng lớn nguyên liệu nấu ăn, bà Dụ Hương Tú cứ xoay mòng mòng xử lý và sơ chế đồ ăn. Cô lân la hỏi nhỏ mới biết cứ vào giữa mỗi tháng, nhà họ Giang sẽ tổ chức một bữa ăn tụ họp. Bữa cơm này là dịp những người làm công như họ ngồi ăn chung với người nhà họ Giang. Thu Lam sẽ nhân dịp này để tổng kết lại biểu hiện công việc của mọi người trong thời gian qua, đồng thời đưa ra vài lời khuyên hoặc tiến hành thưởng phạt.
Cô nhớ rất rõ, lúc mẹ ký hợp đồng lao động, Thu Lam đã đặc biệt nhắc nhở: Giang Tư Trừng không ăn trứng, trên bàn ăn tuyệt đối không được xuất hiện món này.
Bà Dụ Hương Tú đang đứng cạnh bày biện bát đĩa. Dụ Vãn Linh kéo nhẹ vạt áo bà, liếc mắt nhìn đĩa trứng hấp thịt băm trên bàn ngay trước mặt bà, hạ giọng hỏi: "Mẹ! Mẹ quên rồi sao... Dì Thu đã đặc biệt dặn dò..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

