Phía sau đám đông, Tô Kiến Chương xách theo một gói bánh hạt dẻ chen vào. Anh vừa vội vã từ mỏ quặng chạy về, trên gương mặt đẫm mồ hôi là vẻ lo lắng xen lẫn khó tin.
Hôm qua anh mới nghe La Tài, người cùng làng đi làm ở mỏ với mình nói rằng Tô Dao đã mất tích gần một tháng, mãi đến hôm qua mới được đội trưởng dẫn người tìm thấy và đưa về.
Tối qua anh lập tức xin nghỉ với cai thợ, sáng sớm hôm nay liền vội vàng trở về làng. Thế nhưng chạy đôn chạy đáo cả đường, không ngờ vẫn chậm một bước.
Bà Điền lại nói… Dao Dao mất tích lần nữa rồi?
“Bà nói rõ cho cháu biết, Dao Dao rốt cuộc đi đâu rồi?” Tô Kiến Chương vô cùng sốt ruột. Đến cả tiếng “bà nội” cũng không gọi.
Bà Điền thầm trợn trắng mắt trong lòng. Bà ta biết Tô Kiến Chương và con nhóc kia quan hệ rất tốt mà bà ta thì lại cực kỳ ghét đứa cháu không phải do con trai mình sinh ra này. Nhưng vì Tô Kiến Chương làm việc ở mỏ quặng nên bà ta vẫn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Kiến Chương, chẳng lẽ cháu nghĩ bà nội lừa cháu sao? Đại Nha nó lớn rồi, lén lút chạy theo Ngưu Đại Lực. Không chỉ cháu đau lòng, bà cũng đau lòng lắm chứ…”
“Đau lòng cái gì? Ai đau lòng?” Một giọng nói mềm mại đột nhiên chen vào, cắt ngang màn vỗ đùi khóc lóc mà bà Điền vừa định diễn tiếp.
Bà Điền sững người.
Tô Kiến Chương cũng khựng lại, theo phản xạ quay đầu về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy người mà bà Điền vừa nói là đã chạy theo Ngưu Đại Lực từ tối qua, Tô Dao, lúc này đang cầm một chiếc đùi gà to bọc lá sen, vừa ăn vừa nghi hoặc bước về phía họ.
Mặt cô rửa sạch sẽ, tóc tuy chỉ buộc đơn giản nhưng gọn gàng ngăn nắp. Thân hình gầy gò ấy ngẩng cao đầu bước từ bên ngoài vào. Không biết có phải vì khí chất thay đổi hay không mà bộ quần áo rách rưới trên người cô bỗng trở nên khác hẳn.
Tô Kiến Chương nhìn thấy Tô Dao, mắt lập tức sáng lên, bước nhanh tới: “Dao Dao, em đi đâu vậy? Bà… bà nói… nói em theo người ta…”
“Theo người ta lên trấn à?” Tô Dao hơi nghiêng đầu nhìn Tô Kiến Chương. Chiếc đùi gà to gần bằng mặt cô vẫn đang nằm trong tay: “Buổi sáng em đúng là theo người ta lên trấn mà.”
“Buổi sáng? Sợ là không phải buổi sáng đâu nhỉ?” Bà Điền tuy chưa hiểu rõ vì sao Ngưu Đại Lực lại để con nhóc này quay về nhưng bà ta đã quyết tâm làm cho chuyện này ầm ĩ khắp làng: “Có người thấy Ngưu Đại Lực nửa đêm tới nhà chúng ta, mà sáng nay mày lại không thấy đâu. Mày nói xem chuyện này là thế nào?”
“Chuyện gì cơ?” Trên khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của Tô Dao đầy vẻ ngơ ngác. Cô nhìn bà Điền đầy khó hiểu: “Bà nội, chú rể út tương lai của cô út tới nhà mình, chẳng phải bà với cô út gọi tới sao?”
“Cái gì? Chú rể tương lai nào?” Nghe Tô Dao nhắc đến con gái mình, sắc mặt bà Điền lập tức trở nên hung dữ: “Tô Đại Nha, mày không biết giữ mình, nửa đêm hẹn gặp đàn ông bên ngoài thì thôi, đừng có kéo cô út mày vào! Mày tưởng cô út mày giống mày sao? Động một cái là chạy theo đàn ông hoang còn không chịu nhận?”
“Ồ?” Tô Dao vừa gặm đùi gà vừa gật gù: “Bà nói đúng, cô út đúng là không chạy theo ai. Sáng nay lúc cháu dậy, còn nghe thấy cô út với chú rể tương lai nói chuyện trong phòng bà nữa mà.”
Nói tới đây, cô bỗng lộ vẻ hơi bối rối: “Để cháu nhớ xem họ nói gì nhỉ… Ừm… cháu không dám nghe kỹ, chỉ nghe loáng thoáng cô út khen anh Ngưu lợi hại lắm…”
Câu nói vừa dứt, Tô Kiến Chương đứng bên cạnh lập tức đưa tay bịt miệng cô: “Dao Dao, đừng nói bậy.”
Giọng nói của anh vô cùng căng thẳng. Người ngoài nghe có thể tưởng anh đứng về phía bà Điền, không cho Tô Dao nói linh tinh. Nhưng từ ký ức của nguyên chủ, Tô Dao biết rằng người anh họ này là người duy nhất trong nhà họ Tô đối xử tốt với cô.
Có lẽ anh chỉ cảm thấy một cô gái còn trinh nói những lời như vậy không thích hợp?
Tô Dao kéo tay Tô Kiến Chương ra: “Anh, sao lại không nói được? Em nói thật mà. Cô út thật sự nói như vậy. Không chỉ nói câu đó đâu, còn nói mấy câu khác nữa cơ.”
Lúc này vẻ mặt cô trong sáng vô tội đến cực điểm. Không ai có thể nghĩ rằng cô đang cố ý khơi chuyện.
Ngay lúc Tô Kiến Chương định giải thích với cô thì trong nhà họ Tô bỗng vang lên một tiếng thét chói tai của Tô Thúy Bình: “Ngưu Đại Lực? Sao anh lại ở trên giường tôi? Anh đã làm gì tôi rồi hả, đồ súc sinh!”
Tiếng hét đinh tai nhức óc vang ra từ trong nhà.
Nhờ “công lao” của bà Điền, trước cửa nhà họ Tô đã tụ tập không ít người. Cho nên lời của Tô Thúy Bình ai cần nghe đều nghe thấy.
Có người còn chưa kịp phản ứng nhưng mấy bà thẩm vốn không ưa bà Điền thì lập tức xông vào nhà họ Tô, đẩy cửa phòng Tô Thúy Bình ra, vén màn chống muỗi lên.
Trên giường, một đôi nam nữ trần truồng, còn chưa kịp mặc quần áo, cứ thế lộ ra trước mắt mọi người. Những dấu vết ái muội trên người họ không ngừng tố cáo cuộc hoan ái cuồng nhiệt tối qua.
Chuyện này… chuyện này…
Quả thật là chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy!
“Bà Điền! Bà còn đang tìm Ngưu Đại Lực à? Hắn ở trên giường con gái bà kia kìa!” Có người đứng ngoài cười lớn gọi vào.
Bà Điền vì biến cố đột ngột mà đầu óc còn chưa kịp phản ứng. Lúc này bị gọi như vậy, cả người bà ta mới như hoàn hồn lại lập tức lao như gió vào trong nhà.
“Cút! Tất cả cút hết cho tao! Mau cút ra ngoài!”
“Ôi chao, bà Điền, chẳng phải bà gọi chúng tôi tới xem sao?”
“Sao bây giờ lại đuổi người thế?”
“Dù sao cũng là hàng xóm láng giềng, ít nhất cũng phải để con rể bà chào hỏi chúng tôi một tiếng chứ?”
Người nói bước vào từ ngoài sân không ai khác chính là Lưu Vân, vợ của đội trưởng, người sáng nay cùng Tô Dao lên trấn.
Lưu Vân không chỉ là vợ đội trưởng mà còn là chủ nhiệm hội phụ nữ. Lúc nãy bà cùng Tô Dao trở về, đứng ngoài đám đông nghe bà Điền nói một hồi, chỉ cần nghĩ một chút là hiểu ngay bà ta đang tính toán gì.
Bây giờ nhìn thấy Tô Thúy Bình và Ngưu Đại Lực trên giường, Lưu Vân đương nhiên không khách sáo, lập tức lên tiếng.
Ngay cả chủ nhiệm hội phụ nữ cũng đã nói rồi…
Những người xem náo nhiệt càng cười ầm lên, ồn ào bắt Ngưu Đại Lực gọi người.
Tuy Ngưu Đại Lực hung hăng nhưng bị một đám người nhìn chằm chằm khi đang trần truồng thế này, hắn cũng có chút không quen. Đang định nổi giận, hắn bỗng nhìn thấy Tô Dao đứng phía sau đám đông, vẫn đang gặm đùi gà. Cô nửa cười nửa không nhìn cảnh tượng trong phòng.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Tô Dao hơi nhấc cằm lên, cắn thêm một miếng đùi gà.
Ngưu Đại Lực rùng mình. Bàn tay đặt trên chăn siết chặt lại, gân xanh nổi lên. Hắn ngẩng đầu, trừng mắt nhìn bà Điền bên cạnh, giọng điệu vô cùng khó chịu: “Mẹ vợ… bà có ý gì đây?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)