Cô đã gọi Ngưu Đại Lực là “chú út”, vậy người mà cô định giúp hắn cưới… là ai thì không cần nói cũng biết.
Ngưu Đại Lực lập tức nghĩ đến con nhỏ lẳng lơ Tô Thúy Bình kia. Trong lòng hắn thật ra rất chán ghét.
Bị Tô Dao dùng dao kề cổ ép ra khỏi phòng củi, hắn đảo mắt nhìn quanh sân viện tĩnh mịch. Hắn há miệng định hét lớn, đánh thức cả nhà họ Tô dậy rồi ép họ bắt Tô Dao phải gả cho mình.
Đúng vậy.
Chưa đến bước đường cùng, Ngưu Đại Lực vẫn không muốn từ bỏ Tô Dao. Nhưng dường như Tô Dao đã sớm nhìn thấu ý định của hắn.
Cô cười cười nói: “Chú út à, tốt nhất đừng làm chuyện gì thiếu suy nghĩ nhé. Tính tôi nóng lắm, lỡ nổi giận thì làm ra chuyện gì… chính tôi cũng không biết đâu.”
Ngưu Đại Lực vừa hé miệng lập tức ngậm chặt lại.
Tô Dao nhếch môi, đưa cho hắn một đoạn rễ cây đen sì, chẳng rõ là thứ gì: “Nào, chú út. Đây là quà mừng tôi tặng chú và cô út. Ăn đi.
Ngưu Đại Lực: ???
Nhìn thứ đen thui trong lòng bàn tay cô, hắn định lắc đầu từ chối. Nhưng gần như ngay khoảnh khắc hắn vừa lắc đầu, Tô Dao đã giơ chân đạp thẳng vào bắp chân hắn, đá hắn quỵ xuống đất. Một tay cô cầm dao chặt củi, tay kia bẻ miệng hắn ra: “Thứ này là đồ tốt đấy. Nếu không phải vì chú là chú út của tôi, tôi còn chẳng nỡ cho đâu.”
Tô Dao cong cong khóe mắt. Nụ cười trông vô cùng hiền lành vô hại. Nhưng Ngưu Đại Lực lại không cảm nhận được chút ấm áp nào từ nụ cười ấy. Ngược lại… chỉ thấy lạnh lẽo đến tận xương.
Lúc này hắn mới nhận ra một điều Tô Dao không phải kẻ ngốc.
Bị ép, hắn đành nuốt chửng đoạn rễ cây kia xuống.
Thấy vậy, Tô Dao cười tít mắt, kéo tay hắn một cái. Một người đàn ông cao gần mét tám, nặng hơn tám mươi ký vậy mà bị cô nhấc bổng kéo dậy như chẳng tốn sức.
“Đi thôi, tôi dẫn chú đi tìm cô út.” Cô tốt bụng dẫn Ngưu Đại Lực tới trước cửa phòng của Tô Thúy Bình và bà Điền.
“Đứng đây đợi tôi… vài phút nhé?” Cô cười cười thương lượng.
Ngưu Đại Lực dám không đợi sao?
Huống hồ thứ mà Tô Dao vừa ép hắn nuốt xuống dường như đã bắt đầu phát tác. Hắn cảm thấy toàn thân nóng bừng, nóng đến mức khó chịu. Hắn lập tức hiểu ra cô đã cho hắn ăn cái gì.
Còn Tô Dao thì chẳng thèm để ý hắn, cũng không sợ hắn bỏ trốn. Cô lấy bó dược thảo đã chuẩn bị sẵn, châm lửa rồi ném qua cửa sổ vào phòng bà Điền.
Đừng tưởng chỉ có bà Điền biết bỏ thuốc.
Ngày trước trong hoàng cung, lúc cô âm thầm hạ thuốc những kẻ khiến hoàng đế chướng mắt rồi bí mật xử lý họ… thì e rằng bà Điền còn chưa đầu thai. Để khỏi làm hỏng “hứng thú” của Ngưu Đại Lực, cô tiện tay đốt thêm chút thảo dược giúp ngủ ngon ném sang phía phòng Tô Đại Tráng.
“Chú út, vào đi nhé. Nhớ đừng lên nhầm giường đấy, cô út tôi nằm phía gần cửa.” Cô chớp mắt cười: “Tôi tốt với chú thế này, mai tỉnh dậy… chú chắc biết phải làm gì chứ?”
Nói xong, Tô Dao nghênh ngang rời đi.
Ngưu Đại Lực nóng bừng toàn thân, gần như sắp nổ tung. Hắn không thể khống chế bản thân nữa liền đẩy cửa, loạng choạng bước vào phòng. Hắn tìm được giường của Tô Thúy Bình, vén màn lên rồi chui thẳng vào…
Tô Thúy Bình ngủ rất say. Nhưng cũng chưa đến mức chết.
……
Bà Điền sau khi giải quyết xong một chuyện lớn trong lòng, nghĩ đến việc không những tống cổ được cái sao chổi Tô Dao đi mà còn sắp thu về mấy trăm đồng tiền sính lễ nên vui vẻ ngủ một giấc thật ngon. Đến khi mặt trời lên cao ba sào, bà ta mới thoải mái tỉnh dậy.
Bà ta nhìn sang giường của Tô Thúy Bình.
Màn đen vẫn buông kín, rõ ràng người bên trong còn ngủ say.
“Đồ lười biếng. Cũng chỉ ở nhà có mẹ chiều chuộng thôi. Sau này gả lên thành phố xem còn ai cho mày ngủ nướng nữa.” Bà Điền mắng một câu. Nhưng cuối cùng cũng không kéo màn lên xem.
Bà ta xỏ đôi giày vải, hí hửng bước ra ngoài.
Con tiện nhân Tô Đại Nha đã bị mang đi rồi. Để tránh sau này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bà ta phải làm cho cả làng biết chuyện này mới được. Nghĩ vậy, bà ta đi ngang phòng củi nhìn vào một cái. Thấy Tô Dao không ở đó, bà Điền lau ghèn mắt rồi uốn éo bước ra cổng.
“Ôi trời ơi, nghiệp chướng quá! Đứa cháu gái lớn nhà tôi hôm qua mới tìm về… vậy mà tối qua lại bỏ trốn theo trai rồi! Trời ơi là trời, nhà họ Tô chúng tôi tạo nghiệp gì mà nuôi ra thứ con cháu không biết xấu hổ như vậy chứ!” Bà Điền ngồi phịch xuống bậc cửa, vừa đập đùi vừa gào khóc. Tiếng khóc thảm thiết ấy, đúng là ai nghe cũng xót xa, ai thấy cũng rơi lệ.
Những hàng xóm vừa đi làm đồng về buổi sáng nghe tiếng bà ta gào khóc liền kéo tới xem. Thấy bà ta ngồi ở bậc cửa, vừa khóc vừa kể tội Tô Dao, mọi người nhìn nhau đầy nghi hoặc.
Có người tò mò hỏi: “Thật vậy à? Con bé Đại Nha nhà bà thật sự bỏ trốn theo trai sao? Không đến mức đó chứ? Nó nhìn hiền lắm mà, bình thường nói chuyện cũng chẳng dám nói to.”
“Đúng đấy. Với cái đầu óc của nó, nếu thật sự chạy theo người ta, e là bị bán rồi còn giúp người ta đếm tiền ấy chứ.”
Hai người nói vậy vốn là mấy bà trong làng hay tụ tập với bà Điền để buôn chuyện. Giờ bà ta vừa mở miệng, họ đương nhiên phải phụ họa.
Có người hưởng ứng, bà Điền càng khóc to hơn: “Chẳng phải vậy sao? Nhà chúng tôi không chê nó ngốc, nuôi nó lớn khôn đàng hoàng. Vậy mà nó lại làm ra chuyện khiến nhà họ Tô chúng tôi mất mặt thế này… Tôi thật sự… thật sự không còn mặt mũi nào đi gặp cha của Thúy Bình nữa…”
Bà Điền che mặt gào khóc. Nhìn thì có vẻ đau khổ tột cùng nhưng thật ra qua kẽ tay, bà vẫn lén quan sát phản ứng của mọi người xung quanh.
Lúc này, một người hàng xóm đối diện nhà họ Tô chợt lên tiếng: “Ơ… thế Đại Nha nhà bà đi đâu rồi? Tối qua lúc tôi dậy đi tiểu, hình như thấy Ngưu đồ tể đi về phía nhà bà. Không lẽ Đại Nha chạy theo hắn?”
Người này vừa nói xong, bà Điền trong lòng mừng rỡ. Bà ta còn đang nghĩ cách dẫn câu chuyện sang Ngưu Đại Lực, không ngờ lại có người tận mắt nhìn thấy hắn.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Bà Điền bật dậy cái “phắt”: “Đúng rồi! Nhất định là Ngưu Đại Lực! Chắc chắn là hắn đã dụ dỗ con bé Đại Nha nhà tôi!”
Bà ta hùng hổ bước ra ngoài, định đi tìm Ngưu Đại Lực tính sổ.
Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên: “Bà nói ai đã mang Dao Dao đi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)