Ngày 4 tháng 6 năm 2024, Trường Trung học số 3 ở khu phố cổ Dao Thành có kỳ nghỉ cuối cùng trước kỳ thi đại học.
[Aaaaa tôi căng thẳng quá, còn căng thẳng hơn cả khi tôi thi đại học nữa]
[Tôi đã tìm rất nhiều tin tức nhưng không có mô tả cụ thể về vụ tấn công khủng bố này. Trên diễn đàn nói có liên quan đến sức mạnh siêu nhiên nên nội dung vụ án đã bị nhà nước phong tỏa hoàn toàn]
[Chị Đồng, chị phải cẩn thận... Hai ngày này tôi sẽ ngồi trước máy tính để tìm kiếm tin tức thời sự liên tục]
[Chị Đồng, chị phải cẩn thận!]
Đồng Dương nằm trên giường sau khi tắm rửa, lướt qua những tin nhắn từ nhóm chat tám chuyện. Hai ngày nay cô đã nhờ bạn bè trong nhóm tìm hiểu chi tiết về vụ tấn công khủng bố, nhưng ngoài danh sách người chết ra không có bất kỳ thông tin hữu ích nào, giờ đây cô chỉ có thể đi từng bước một.
7 giờ sáng hôm sau, Đồng Dương mang theo tất cả giấy tờ và dụng cụ thi cử đến trường sớm, tìm phòng ký túc xá được phân công rồi đi đến phòng thi. Như cô dự đoán, xung quanh trường cứ mỗi hai mét lại có một cảnh sát đứng canh gác, không cho phép bất kỳ người ngoài nào vào trong. Phụ huynh chỉ được đưa thí sinh đến cổng trường rồi dừng lại, cảnh sát và giáo viên trực sẽ kiểm tra danh tính và đảm bảo không mang theo bất kỳ vật nguy hiểm nào mới được vào trường.
Trong trường vẫn có nhiều cảnh sát tuần tra, trước cửa mỗi phòng thi đều có giáo viên kiểm tra xem học sinh có mang theo vật cấm không. Bất kỳ thiết bị điện tử nào kể cả đồng hồ đeo tay và hộp bút đều không được mang vào, cặp sách và đồ dùng phải để ở giá ngoài cửa phòng thi, chỉ được lấy lại khi rời khỏi phòng thi.
Phòng thi của Đồng Dương là 1209, ở tầng 3 tòa nhà phía nam, giáo viên trực ở cửa kiểm tra theo thông lệ xem cô có mang theo vật cấm không.
"Thầy Lưu." Đồng Dương mỉm cười chào hỏi đối phương, thật trùng hợp lại gặp được giáo viên chủ nhiệm của cô hồi cấp hai. Từ nhỏ thành tích học tập của cô đã rất tốt nên quan hệ với tất cả các giáo viên chủ nhiệm đều rất tốt.
Có vẻ như thầy Lưu đêm qua không ngủ ngon, sắc mặt và môi rất nhợt nhạt, ngước mắt nhìn cô một cái, ánh mắt vô hồn, không biểu cảm nói: "Vào đi."
Đồng Dương hơi ngạc nhiên, đôi mắt của người đàn ông trung niên hơi xanh xao, làn da trắng bệch như tờ giấy, trông như vừa trải qua một cơn bệnh nặng. Tuy nhiên cô không nghĩ ngợi nhiều, bước vào phòng thi và tìm chỗ ngồi của mình.
Vì thi ở trường của mình nên xác suất gặp bạn cùng trường khá cao, lúc ra vào cô nhìn thấy ba bốn khuôn mặt quen thuộc.
"Đồng Dương?" Sở Thi Ngữ ngồi phía trước Đồng Dương, cách nhau hai chỗ.
Đồng Dương liếc nhìn cô ta một cái, không đáp lại, bây giờ đối phương vẫn chưa phải là "kim chủ" của cô.
"Chị Đồng!" Tôn Nghiệp vừa bước vào lớp đã thấy cô, mắt sáng lên, vẫy tay chào.
Sở Thi Ngữ nghe thấy giọng của Tôn Nghiệp, sắc mặt lập tức như nuốt phải ruồi, quay đầu lại ngồi im lặng ở chỗ của mình.
Đồng Dương không để ý đến hai người, vẻ mặt hơi nghiêm trọng, ánh mắt đảo quanh phòng học một vòng, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng mạnh mẽ.
Trong phòng học từ trái sang phải có tổng cộng bốn dãy bàn, ba dãy đầu mỗi dãy có tám hàng, dãy gần cửa có chín hàng. 3 nhân 8 là 24, cộng với 9, trong phòng thi có tổng cộng 33 chỗ ngồi, mỗi chỗ ngồi tương ứng với một thí sinh, tức là có 33 thí sinh.
Trước khi Tôn Nghiệp qua đời, danh sách người chết trong vụ tấn công khủng bố có tổng cộng 32 người. Sau khi Đồng Dương bước vào vòng lặp, danh sách người chết thêm Tôn Nghiệp, trở thành 33 người. Số lượng thí sinh trong phòng thi 1209 vừa khớp với số người trong danh sách người chết!
Đồng Dương đã xem qua danh sách người chết đó nhiều lần, có thể nhớ được khuôn mặt của hầu hết các thí sinh. Cô nhìn những khuôn mặt non nớt và quen thuộc của các thí sinh trong phòng học đang vô tư chuẩn bị cho kỳ thi, một cảm giác lạnh lẽo từ từ dâng lên từ sau lưng.
Vụ tấn công khủng bố xảy ra trong căn phòng này sao? Xảy ra giữa 33 người họ?
Tôn Nghiệp đi đến trước mặt cô, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của cô, như hiểu ra điều gì đó, sắc mặt lập tức trắng bệch.
"Không thể nào..."
"Về chỗ của cậu đi." Trước khi cậu ta nói hết câu, Đồng Dương đã lên tiếng ngắt lời.
Tôn Nghiệp đeo cặp kính dày, mặt tái nhợt tìm chỗ ngồi của mình, ở vị trí thứ chín của dãy gần hành lang cửa sổ, là chỗ ngồi duy nhất thừa ra trong phòng học.
8 giờ 40 phút, tiếng chuông trong loa vang lên, trường yêu cầu họ vào phòng thi ít nhất 20 phút trước khi bắt đầu thi để chuẩn bị. Trước khi tiếng chuông vang lên, tất cả thí sinh của phòng thi 1209 đã có mặt đầy đủ, trong đó có 7 học sinh của trường, số thí sinh còn lại đến từ các trường khác xung quanh.
Có lẽ do căng thẳng và ở trong môi trường lạ lẫm, phòng học rất yên tĩnh, mọi người ngồi ở vị trí của mình, im lặng chờ đợi bước ngoặt cuộc đời sắp tới –– Cao khảo.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, tòa nhà dạy học vài phút trước còn có thể nghe thấy tiếng ồn ào, giờ đây không nghe thấy một tiếng bước chân nào, giáo viên trực phụ trách kiểm tra vật cấm trước cửa không biết đã rời đi từ khi nào, giá sắt để cặp sách và đồ dùng ở cửa phát ra tiếng cọ xát chói tai trong gió sớm, những vết rỉ sét loang lổ như những giọt máu bắn tung tóe trên giá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)