Học tập để kiếm tiền: [Vì hung thủ không để lại dấu vết gì nên bị coi là vụ tự tử, vậy những vụ tự tử và tai nạn khác xảy ra trong những năm qua thì sao? Có khả năng cũng là vụ giết người không? Những vụ án không đầu mối được phát hiện chỉ là một phần cực nhỏ?]
[Vãi chưởng...]
[Aaaaa cứu mạng! Da gà nổi hết cả lên rồi]
[Tôi sai rồi... cái này quá kinh khủng!]
[Chết rồi, giữa ban ngày ban mặt mà cảm thấy xung quanh âm u quá]
[Tôi thực sự muốn rời nhóm...]
[Ôm chặt tôi đi, nếu hắn có thể nhảy ra từ thế giới 2D thì ai đến cũng phải chết!]
Đồng Dương vẫn chưa nói với họ về việc cô có thể vào vòng lặp thời gian. Mặc dù họ ít nhiều đã giúp đỡ cô, nhưng Đồng Dương vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng họ.
[Chị Đồng, vậy chị định làm gì?]
[Kẻ xâm lược không liên quan gì đến chị Đồng, có thể đảm bảo an toàn cho bản thân và gia đình là tốt rồi]
[Chị Đồng đừng có thánh mẫu nhé, không thể cứu được tất cả mọi người đâu!]
[(Hút một điếu thuốc, đọc nhiều truyện thánh mẫu quá, cứ cảm thấy chị Đồng cũng sẽ biến thành đại sứ công lý giải cứu thế giới]
[Đừng mà! Tôi cảm thấy chuyện này chưa xong đâu, chị Đồng đừng có chết nhé, nếu chị chết thì cảm giác chúng tôi cũng xong đời]
Học tập để kiếm tiền: [Tôi không phải đồ ngu, hoàn thành kỳ thi đại học, làm trong khả năng, ai có tiền thì cho tôi tiền, không có tiền thì làm trâu làm ngựa kiếm tiền cho tôi, tạm thời có thể thử một lần]
[Nghĩ vậy thì cũng có thể chấp nhận được]
[Có thể kiếm tiền, có thể cứu người, còn có thể tiện thể cứu thế giới, được cả ba!]
[Nhưng chị Đồng cẩn thận một chút, đừng bị giết nhé]
Học tập để kiếm tiền: [Để khởi động kế hoạch, chuyển khoản cho tôi 50 tệ để tôi và nạn nhân vụ thứ hai ăn bữa trưa đi, đói rồi]
[Trời ơi, hèn gì nói thiên tài ở bên trái kẻ điên ở bên phải, chị vẫn còn ăn được cơm à]
Hiệu ứng cánh bướm này khó nói lắm, vạn nhất vì thế mà giải quyết được một rắc rối thì cũng tốt.
"Đã bình tĩnh lại chưa?" Đồng Dương liếc nhìn cậu nam sinh đang run rẩy bên cạnh.
Tôn Nghiệp lắc đầu mạnh, "Kinh khủng quá..."
Xác của nữ sinh trên sân thượng đã hoàn toàn biến mất, cùng với vết máu loang lổ trên mặt đất và vết máu trên người Đồng Dương cũng đều bốc hơi, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng dù dấu vết trong thực tế có thể biến mất, nỗi sợ hãi trong lòng lại không thể cùng biến mất được. Hơn nữa, Tôn Nghiệp biết rõ ràng mình đã bị đẩy từ tầng 6 xuống và chết, rồi bỗng nhiên mở mắt ra lại trở về trước khi chết, tận mắt chứng kiến Đồng Dương đâm chết kẻ sát nhân, rồi lại tận mắt nhìn kẻ sát nhân dần dần biến mất khỏi mặt đất. Đối với một người bình thường đã qua 9 năm giáo dục bắt buộc, quả thật rất khó chấp nhận.
Đồng Dương khó chịu "chậc" một tiếng, "Tóm lại tình hình bây giờ là cậu đã chết, tôi quay lại quá khứ cứu cậu, giờ cậu nợ tôi một mạng, sau này phải cố gắng kiếm thật nhiều tiền để trả tôi, không được nói chuyện này với bất kỳ ai không biết chuyện, nếu không tôi sẽ lợi dụng vòng lặp thời gian quay lại trước khi cậu nói ra và giết cậu, hiểu chưa?"
Tôn Nghiệp có vẻ hơi sợ Đồng Dương, co rúm cổ lại, lí nhí nói: "Em hiểu rồi..."
"Chị cần bao nhiêu tiền?" Tôn Nghiệp thận trọng hỏi.
Đồng Dương liếc nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, "Vì là lần đầu, cho cậu giá ưu đãi, hai vạn, không tính lãi, trong vòng mười năm sau khi tốt nghiệp trung học phải trả cho tôi, chấp nhận trả góp."
"Ồ..." Tôn Nghiệp tin sâu sắc lời cô nói, chậm rãi móc từ trong túi ra năm hào tiền lẻ, "Em mua một cây bút, chỉ còn năm hào, đưa cho chị trước, có... có thể không nói với bố mẹ em không? Sau này em nhất định sẽ kiếm tiền trả chị."
Đồng Dương liếc cậu ta một cái, nhận lấy năm hào, mở ghi chú trên điện thoại, ghi lại: Tôn Nghiệp nợ hai vạn, đã trả năm hào, còn lại 1 vạn 9999 tệ 5 hào.
"Trong thời gian chưa trả hết tiền, cậu phải làm trâu làm ngựa, nghe lời tôi, tôi sẽ cân nhắc giảm bớt nợ cho cậu."
"Thật ạ?" Mắt Tôn Nghiệp sáng lên, "Em nhất định sẽ làm!"
"Đi thôi, đi ăn cơm."
"Em không có tiền..."
"Tôi mời."
Đồng Dương đeo ba lô đứng dậy, điện thoại "ting tong" vài tiếng nhận được tin nhắn nhóm.
Tôn Nghiệp đi theo sau cô, vẫn còn lo lắng, hỏi: "Đồng Dương, sau này em sẽ không gặp chuyện như thế này nữa chứ? Kinh khủng quá."
Đồng Dương không trả lời, mở tin nhắn nhóm ra.
[Ờm... cảm thấy có lỗi với anh chàng đeo kính, danh sách nạn nhân vụ khủng bố ngày 7 tháng 6 nhiều thêm một người]
[Ảnh.jpg]
[Haiz]
"Đồng Dương, cảm ơn chị đã cứu em, nếu không phải chị em hoàn toàn không có cơ hội tham gia cao khảo (kỳ thi đại học), bố mẹ em chắc chắn sẽ đau lòng lắm."
Đồng Dương khẽ cười, "Đừng vui mừng quá sớm."
Cô lật điện thoại lại, đưa lên trước mặt Tôn Nghiệp.
"Cậu xem, trong danh sách người chết ngày 7 tháng 6, người bên cạnh Sở Thi Ngữ có phải là cậu không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)