Cô bắt đầu ho sặc sụa, khuôn mặt tái nhợt cũng đỏ bừng lên.
“Uống nước. Ngẩng đầu lên.”
Phó Yến nhanh chóng đưa nước đến, bàn tay thô ráp nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giúp thuốc trôi xuống.
“Lần sau chia ra mà uống, đừng có nốc một lượt. Muốn nghẹn chết hả?”
Người đàn ông vóc dáng cao lớn, mặc áo thun ngắn tay, cơ bắp rắn chắc lộ rõ, lông mày sắc lạnh, ánh mắt sâu thẳm.
Nhà họ Phó chỉ có mình anh. Bố anh từng là nhà tư bản lớn, trước đây còn có chút tiền của nhưng sau này nhà máy hợp tác phá sản, ông Phó vướng vào kiện tụng liên quan đến nợ nần, không may phải ngồi tù.
Mấy năm trước ông ấy mới được thả ra nhưng từ đó chẳng đoái hoài gì đến Phó Yến nữa, cứ để mặc anh sống dặt dẹo ở cái thôn nhỏ này.
Có lẽ cũng chính vì vậy mới hình thành tính cách nóng nảy, hay gây sự đánh nhau của Phó Yến.
Trong cốt truyện gốc, Phó Yến không được miêu tả là người một lòng muốn có được Hứa Tuệ, vì vậy chuyện gì cũng dám làm.
“Hứa Hòa?”
Phó Yến thấy cô cứ ngơ ngẩn, không nhịn được đưa tay day trán. Rốt cuộc là mình gây nghiệp gì mà nóng đầu rước về một cô gái ốm yếu như thế này để hầu hạ?
“Xin lỗi, vừa rồi tôi đang nghĩ linh tinh nên thất thần. Anh có cần tôi làm gì không?” Hứa Hòa lập tức đứng dậy.
Giọng nói ngọt ngào như “trà xanh” của chính mình khiến Hứa Hòa cũng phải ngán ngẩm.
Phó Yến nói: “Ở đây có một trăm tệ, em thiếu gì thì tự đi mua, có gì cần mua cho nhà thì cứ dùng.”
Anh đặt tờ tiền mệnh giá một trăm mới tinh trước mặt cô.
Hứa Hòa trợn to mắt. Không phải nói từ sau khi bố Phó Yến làm ăn thất bại, nhà anh nợ nần chồng chất hay sao?
Hôm qua đã dùng sáu trăm tệ làm tiền cưới, hôm nay lại móc ra thêm một trăm đưa cô.
Phải biết là ở những năm 80, một vé xem phim chỉ hai hào, một cái bánh nướng cũng chỉ tám xu, một trăm tệ có thể mua được tận hai ngàn cái bánh bao.
“Không đủ à?” Phó Yến nhìn cô ngơ ra, không kìm được hỏi.
Hứa Hòa vội vàng xua tay, rụt rè nói: “Không phải... là nhiều quá thôi...”
“Em vừa mới về nhà chồng, chẳng có cái gì cả. Nhà này cũng chẳng có đồ dùng cho phụ nữ nên em cần tự đi mua.”
Hứa Hòa lắng nghe rất chăm chú. Biết rõ tính tình Phó Yến không tốt, muốn tăng độ hảo cảm của anh thì bản thân cô phải ngoan ngoãn một chút.
Nói xong, Phó Yến liếc nhìn cô gái ngoan ngoãn dịu dàng trước mặt.
Cô mặc chiếc váy hoa liền thân, tóc xõa mềm mại sau lưng, lộ ra chiếc cổ trắng ngần, mảnh mai.
Trong đầu anh vụt qua một hình ảnh nào đó, tiếng khóc nỉ non mang theo sự van nài yếu ớt đêm qua, tấm ga trải giường dính máu sau khi thay...
Cổ họng anh bỗng nóng lên, không nhịn được khẽ nuốt nước bọt.
“Ừm, tôi hiểu rồi. Vậy tôi cần làm gì không?” Hứa Hòa lại hỏi.
Dù sao đây cũng là nhiệm vụ đầu tiên, lại là lần đầu làm vợ người ta nên cô vẫn chưa quen với thân phận mới này.
Phó Yến nhìn cô rồi nói: “Em không cần làm gì cả, chỉ cần chăm sóc tốt bản thân. Trời đang nóng, đừng tự ý chạy ra ngoài.”
Cô mắc bệnh tim, nếu phát bệnh ngoài đường mà không có thuốc thì có thể chết bất cứ lúc nào.
Trước kia, để có tiền lo cho Hứa Tuệ học hành thì nhà họ Hứa thường xuyên ngó lơ cô, số thuốc uống trong một tháng cũng bị ép kéo dài đến hai, ba tháng mới uống hết.
Hình như Phó Yến rất bận rộn.
Trong cốt truyện gốc có ít thông tin về công việc của anh nên Hứa Hòa hoàn toàn không biết anh làm gì, chỉ biết anh là tên du côn khét tiếng trong thôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

