May mà có em gái Hứa Tuệ thông minh, học giỏi mới cho họ chút hy vọng, thế họ là dồn hết tâm sức cho Hứa Tuệ.
Lâu dần, Hứa Hòa bị bỏ bê, cơ thể vốn đã yếu nay càng thêm suy nhược.
Bác sĩ kê đơn thuốc rồi rời đi.
Phó Yến nhíu mày nhìn cô gái nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, trán nhăn chặt lại.
Vì ốm đau quanh năm cộng thêm thiếu dinh dưỡng nên trông cô nhỏ xíu, gầy guộc, trên người chẳng có chút thịt nào.
Nhưng chỗ nên có thì chẳng thiếu chút nào.
Khi Hứa Hòa tỉnh lại đã là sáng hôm sau. Cả người nhức cho cô biết rõ rằng tối qua đã xảy ra chuyện gì.
Ngày đầu xuyên sách đã trúng ngay đêm tân hôn, cô thực sự không biết nên khóc hay nên cười.
Điều duy nhất đáng mừng là thân thể này không phải của cô.
Đập vào mắt là những món đồ cũ kỹ như chậu sắt, bình nước nhôm, tủ gỗ trên đặt mấy chiếc chăn cưới đỏ, cửa sổ dán chữ Hỷ đỏ rực, còn có cả một chiếc tivi trắng đen.
“Dậy rồi à?”
Cô còn chưa kịp nhìn kỹ bài trí trong phòng thì đã nghe thấy một giọng nam trầm thấp dễ nghe vang lên.
Phó Yến khoanh tay dựa người vào khung cửa, ánh mắt sâu thẳm đang chăm chú quan sát Hứa Hòa.
Tuy tối qua đã nhìn cả đêm không ngủ, nhưng lúc này cô tỉnh lại trông càng thêm sinh động và đẹp hơn.
Ban đầu, anh không định lấy Hứa Hòa. Nhưng lúc nhìn thấy cô gầy yếu như mèo con, vẻ mặt bối rối rụt rè đi sau bố mẹ khiến Phó Yến phải thừa nhận anh mềm lòng rồi.
Bố mẹ Hứa Hòa nói: “Phó Yến à, con bé Hòa nhà bác cũng được nuôi nấng nâng niu mà lớn lên. Bên bác cũng không lấy nhiều sính lễ đâu, sáu trăm tệ là được rồi!”
Phó Yến nhìn thấy toàn bộ hành động của mẹ Hứa. Cô gái bị đau nhưng không hề khóc, chỉ lặng lẽ đứng phía sau họ.
Anh cũng không hiểu mình nghĩ gì khi ấy, đầu óc cứ nóng lên rồi gật đầu đồng ý.
Hôm đó, anh mang tiền tới làm lễ cưới làm đơn giản, nhà họ Hứa chỉ cho bốn chiếc chăn bông, cũng không tổ chức tiệc tùng gì, thế là xong.
Theo cốt truyện gốc, sau khi Hứa Hòa gả cho Phó Yến thì sống rất khổ.
Vì trong lòng anh chỉ có Hứa Tuệ, còn Hứa Hòa thì lại quá sợ anh, không dám thân thiết khiến lòng tự trọng của anh bị tổn thương. Cuối cùng, anh cũng mặc kệ cô.
Chưa đến hai năm thì Hứa Hòa chết vào một mùa đông vì bệnh tật. Do chỉ là nhân vật phụ nên cô không ảnh hưởng gì đến tuyến truyện chính, những dòng mô tả về cô ít đến đáng thương.
Cũng từ đó mà Phó Yến mang tiếng "khắc vợ", dần dần tới gần con đường biến thành người xấu.
“Ăn ít cháo rồi dậy uống thuốc.”
Thấy cô ngẩn người, Phó Yến không chút cảm xúc lên tiếng.
Lúc ngồi dậy, Hứa Hòa mới phát hiện mình đã được thay quần áo mới. Dù là người thực hiện nhiệm vụ nhưng trước kia bản thân cô cũng là người độc thân lâu năm.
Chuyện được đàn ông thay quần áo quá xa lạ, cô chưa từng trải qua lần nào.
Hứa Hòa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt dò xét đầy nghi ngờ của Phó Yến, Hứa Hòa đỏ mặt, ngoan ngoãn cúi xuống ăn cháo.
Sau đó cô cầm nắm thuốc đủ màu nhét vào miệng uống một hơi thì bị nghẹn, viên con nhộng dính trong cổ họng không trôi xuống được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

