Trong ánh nước cổ xưa, mái tóc xoăn sóng lớn màu hoa hồng của cô gái buông xuống đến mông, có sinh mệnh ở trong nước cựa quậy. Cái đuôi màu xanh lá mảnh khảnh mà no đủ cũng đồng dạng từ từ lắc lư, đôi mắt màu xanh biển phản chiếu ánh sáng bên ngoài cửa sổ thủy tinh hoa văn màu...
Trò bịp nhàm chán của Dạ Già.
Tô Thích Gia cười một tiếng, không biết đang trào phúng ai.
"Không phải người thật. Hình ảnh cô nhìn thấy là ảo giác. Người thật còn ở Thánh Jergana."
Vừa rồi vẫn luôn nhìn mặt anh, lúc này cô mới phát hiện bây giờ anh đang duy trì trạng thái lục sinh, hai chân đứng ở trên tế đàn. Chân anh vừa dài vừa thẳng, có thể đánh bại các mẫu nam của tuần lễ thời trang Paris.
“Ổ, là vậy ư? Ảo giác thật quá chân thật." Cô nhìn chung quanh: "Nơi này cũng là ảo giác à? Kiến trúc nơi này không giống các chỗ khác mà.”
Cuối cùng cô cũng ổn định hơn một chút, biểu hiện bình tĩnh hơn một chút, nhưng tim vẫn không đập chậm lại được. Nghĩ đến Tô Thích Gia có thể nghe được tiếng tim cô đập, ngược lại cô càng căng thẳng càng không khống chế được tim đập loạn nhịp.
Không có cách nào cả, Nhà độc tài đại nhân trên TV rất đẹp, bản 3D quả thực quá mê người... Nhưng mà Phạn Lê! Anh ta mê người có quan hệ gì với cô? Cô đang mê trai cái gì? Cô không nên nhiệt tình yêu thương người đàn ông này mà là nước mạnh, dân chủ, văn minh, hài hòa, tự do, bình đẳng, công chính, pháp trị, yêu nước, chuyên nghiệp, thành tín, thân thiện...
Tô Thích Gia gật gật đầu: “Ừm, nơi này là một phần cảnh tượng Hồi Ức Thần Điện."
Đương nhiên Phạn Lê không biết tọa độ và cấu tạo Hồi Ức Thần Điện, nhưng giờ phút này người mà cô đối mặt là Nhà độc tài của Quang Hải. Nếu bại lộ ra chuyện hồn của nguyên chủ dùng cấm thuật, sợ là cô sẽ bị tử hình ngay tại chỗ. Vì thế, cô làm ra vẻ bừng tỉnh: “Hóa ra bên trong Hồi Ức Thần Điện là thế này."
Tô Thích Gia vốn định nói tiếp nhưng anh nhìn thoáng qua hướng hành lang dài, bỗng nhiên híp híp mắt, thân hình lóe một cái. Cảnh tượng tiếp đó biến ảo quá nhanh, Phạn Lê còn chưa kịp phản ứng việc gì xảy ra thì đã có gợn nước đánh úp lại, eo cô bị ôm lấy, cả người bị ấn ở trên tế đàn. Anh đè vành mũ xuống càng thấp vây cô ở trong không gian nho nhỏ giữa cánh tay với tế đàn, một bàn tay đè ở trên môi.
Cô không phản ứng kịp đã xảy ra cái gì, chỉ dùng sức gật gật đầu.
Tiếp theo, bọn họ duy trì cái động tác này thật lâu, xung quanh không có bất kỳ biến hóa nào. Tuy rằng cũng không có phát sinh tiếp xúc thân thể trực tiếp, nhưng ngực anh cách cô chỉ khoảng một bàn tay, mái tóc màu ánh trăng dài tới vai cùng hô hấp sinh ra dao động cũng gần trong gang tấc, dù sao cũng có cảm giác giống như bị ôm vậy...
Cô đã không còn tâm tư tiếp tục để ý anh đẹp hay không đẹp, chỉ căng thẳng đến thiếu oxy nghiêm trọng, có chút muốn lập tức ngất đi.
Ảo giác này... Chân thật quá rồi...
Phạn Lê yên lặng niệm ở trong lòng: Nước mạnh, dân chủ, văn minh, hài hòa...
Không biết qua bao lâu, giọng một người đàn ông từ trước cửa truyền đến: “Đại nhân Tô Thích Gia?"
"Ừ." Tô Thích Gia trả lời.
"Ôi, thật xin lỗi, quấy rầy ngài nghỉ ngơi rồi. Tôi chỉ muốn hỏi một chút vừa rồi có người nào đã tới nơi này à?" Là giọng của Bố Khả Nghịch.
"Không có." Tô Thích Gia quả quyết nói.
Bố Khả Nghịch khó xử nói: "Cái đó... Ngài xác định chứ? Bởi vì vừa rồi có một người khả nghi đào tẩu từ Bắc Cực Tinh, tôi và bà xã tìm khắp các phòng quanh đây cũng không tìm được người đó. Người đó là tộc Hải Dương nên không thể bơi quá nhanh, nơi này hẳn là chỗ duy nhất người đó có thể tới..."
Giọng của tiểu thư Bong Bóng cũng theo đó vang lên, mềm mại đến mức dường như cô gái nổi điên vừa rồi không phải là cùng một người: "Đại nhân Tô Thích Gia, người này rất khả nghi. Tôi... Chúng tôi hoài nghi người đó là ăn trộm."
Tô Thích Gia không chút để ý nói: "Có lẽ không phải tộc Hải Dương, có thể bơi tới chỗ rất xa."
"Người đó có vây tai, là tộc Hải Dương."
Khoan đã, chẳng lẽ anh không phải ảo giác á?!
Tiểu thư Bong Bóng chưa từ bỏ ý định, chị ta bơi lên trước một chút: "Nhưng mà... Nhà độc tài đại nhân, chúng tôi thật sự cần tìm được người kia..."
Chị ta còn chưa nói xong, eo Phạn Lê đã bị cánh tay mạnh mẽ ôm lấy. Tô Thích Gia nâng cằm cô lên.
Anh thật sự không phải ảo giác, vừa rồi anh chỉ đùa cô thôi!!
Phạn Lê còn đang trong trạng thái kinh ngạc khi phát hiện đây là Tô Thích Gia thật, kết quả đã xảy ra một chuyện. Cả người cô run lên, đôi mắt mở tròn xoe.
Tô Thích Gia cúi xuống hôn, vành nón chạm trên vai. Sau đó, đôi môi cô bị môi của anh phủ lên.
Trái tim cô đang đập loạn điên cuồng vì anh, bỗng trong vài giây ngừng lại như hoàn toàn đã chết. Trong đầu cô trừ trống rỗng ra cũng chỉ có "???". Sau đó, Tô Thích Gia nhẹ nhàng thở hổn hển, dùng đầu lưỡi đẩy cánh môi cô ra. Xâm lấn quá mạnh mẽ, trực tiếp lướt qua hệ phản xạ, đâm trúng trái tim như điện giật. Tim cô lại lần nữa mất tốc độ, tiết tấu hô hấp hoàn toàn mất khống chế, cô liên tục phun ra bong bóng. Anh lại thừa cơ mà vào, một tay đỡ gáy cô, nghiêng đầu, chóp mũi anh lơ đãng cọ qua chóp mũi cô gia tăng nụ hôn này...
Đã xảy ra cái gì?
Đây là đã xảy ra cái gì?
Hiện tại giữa Tô Thích Gia và cô đang làm cái gì vậy chứ???
Cô hoàn toàn ngẩn người, chỉ biết mỗi một lần anh chủ động, thần kinh cả người cô lại chịu thêm một phần kích thích, giống như sóng biển đánh lên bờ cát, từng đợt từng đợt, nhấc lên tê dại và đau đớn thật lớn. Thế cho nên cả người cô mất sức, thiếu chút nữa đứng không vững nữa mà quỳ trên mặt đất.
Tô Thích Gia theo eo cô sờ xuống, hoảng hốt hai giây, đôi mắt trở nên sâu thẳm hơn nhiều.
Sau đó, anh khẽ cười một tiếng, âm thanh trở nên hơi khàn khàn, dùng giọng thật nhỏ nhưng vừa đủ để hai người kia cũng nghe được: "Chủ động như vậy? Buổi tối về nhà cùng tôi nhé?"
Hai vợ chồng ở cửa lập tức đơ ra.
Bố Khả Nghịch biết ở tầng lớp hải tộc cấp cao có một bí mật không phải là bí mật: Tô Thích Gia đối diện với các cô gái đơn thuần không thể có nổi hứng thú, mặc kệ cô ta có nhan sắc khuynh quốc ra sao. Cho nên, tất cả các trường hợp cần xã giao với Nhà độc tài, khi cánh đàn ông chọn bạn nữ đồng hành đều sẽ ngầm hiểu mà chọn những cô gái đẹp bốc lửa. Cái này chính xác phản ánh bản tính thích khiêu chiến của Nhà độc tài đại nhân, đàn ông đều hiểu. Nhưng Bố Khả Nghịch không biết, Tô Thích Gia mạnh đến trình độ này. Thật sự quá mạnh! Chỉ hôn môi mà thôi, cô gái trong ngực anh lập tức lục sinh? Ông ta không nhìn thấy mặt cô gái kia nhưng thấy được đôi chân dưới làn váy của cô, quả thực không thể tin vào đôi mắt hơn 20.000 năm quen nhìn chuyện nam nữ của mình.
Tiểu thư Bong Bóng thì lại nghĩ là sao cô gái này lại có thể thông đồng với Nhà độc tài đại nhân chứ? Sau khi Công chúa Phong Tấn qua đời, anh vẫn luôn độc thân, tuyên bố với bên ngoài tạm thời không muốn có quan hệ yêu đương. Ngoại trừ có chút mập mờ với Randy Rose do đoàn đội của nhà gái lăng xê scandal, anh cũng không truyền ra tại tiếng với bất kỳ kẻ nào. Sao hôm nay lại như nhìn nhầm rồi, thật ra Nhà độc tài đại nhân không phải là không thể hạ được? Cô gái này là ai, chị ta thật muốn nhìn xem cô ấy có xinh đẹp không? Chẳng lẽ còn xinh đẹp hơn cả chị ta ư...
Mà Tô Thích Gia chỉ nhìn thấy hai vai Phạn Lê run nhẹ một chút, trong đôi mắt nhút nhát sợ sệt dường như có nước mắt, càng thêm sáng ngời hơn so với lúc trước.
Rất nhanh, hai người kia tự giác nhỏ giọng rời đi. Nghe được bọn họ đi xa, Tô Thích Gia lập tức buông Phạn Lê ra, giữ một khoảng cách với cô, nhưng vẫn khó nén được vẻ hỗn loạn trong đó: "Bố Khả Nghịch đang tìm cô?"
Lúc này Phạn Lê mới phát hiện, không biết bắt đầu từ khi nào, đuôi cá của cô biến mất, hóa thành một đôi chân. Điều này làm cho cô rất buồn rầu, chỉ có thể thất thần nói: “Ừ. Tôi nghe được hai người bọn họ cãi nhau."
"Đã hiểu."
Váy rất ngắn nhưng cũng may chưa đến nỗi quá hở hang. Phạn Lê lôi kéo tà váy, hơi xấu hổ đá đá chân: "Tại sao lại như vậy..."
"Vậy phải hỏi bản thân cô."
“Tôi cũng không biết, lần đầu tiên tôi biết trong nước cũng có thể biến ra hai chân..." Cô cởi áo ngoài, quấn quanh chân như váy dài.
Đôi mắt Tô Thích Gia hơi hơi trợn to, nhìn cô chăm chú. Một lát sau, anh quay đầu lại nhìn cửa sổ kính hoa văn màu: “Tôi có chút việc, đi trước đây. Cô nghỉ ngơi trong chốc lát, chờ cái đuôi trở về rồi hãy đi ra ngoài."
"Khoan đã, đại nhân Tô Thích Gia!"
"Sao?"
"Anh... Anh không phải ảo giác à?"
Tô Thích Gia cười: “Cô coi tôi như ảo giác cũng được."
"Vậy sao vừa rồi anh lại biết trước bọn họ đến từ sớm như vậy?"
Ý cười của Tô Thích Gia càng lúc càng rõ ràng, lời nói ra lại không khách khí: “So với hỏi vấn đề ngu ngốc này, không bằng cô ngẫm lại chân của cô là chuyện như thế nào đi? Chúng ta đã như vậy rồi, cô còn giả vờ cái gì chứ?"
Nói xong, anh xoay người đi luôn.
Phạn Lê vốn định gọi anh lại nhưng uy lực còn lại do anh tỏa ra làm cô hơi lui bước, không dám hỏi nhiều. Chờ sau khi anh đi ra ngoài, cô thử khôi phục bình tĩnh, nhưng cho dù làm thế nào cũng không thể loại bỏ cảm giác kích thích do nụ hôn dài kiểu Pháp vừa rồi mang đến. Trong thân thể, dưới làn da, trong thần kinh vẫn như có vô số bàn tay nhỏ bóp chặt.
Đây là nụ hôn đầu tiên của cô...
Cô bụm mặt, cảm thấy thật sự quá ngượng ngùng, lại cảm thấy thật đáng tiếc. Rốt cuộc nụ hôn đầu tiên vốn muốn để cho bạn trai đầu kết quả lại cho một người xa lạ.
Nhưng Tô Thích Gia là Nhà độc tài của Quang Hải, đẹp trai như vậy hẳn là sẽ không sàm sỡ một cô gái tộc Hải Dương bình thường mới đúng. Anh là vì cứu cô thôi đúng không?
Không đúng, cô thật sự không biết rụt rè gì cả! Cho dù anh có bao nhiêu mị lực, đó cũng là sàm sỡ cô, có thế nào cũng nên cho anh một bạt tai mới đúng!
Nhưng mà mặt anh đẹp như vậy, sao có thể ăn tát được chứ? Để lại năm ngón tay trên khuôn mặt đẹp như vậy, không cảm thấy đáng tiếc sao...
Không đúng, đồ cợt nhả có đẹp trai cũng vô dụng, Phạn Lê, mày đừng có làm đồ mê trai không có nguyên tắc có được không hả? Phải đánh, không đánh thì mày có vẻ thật thấp kém! Mày tệ đến như vậy ư??
Nhưng mà anh đã đi ra ngoài rồi, có hối hận cũng vô dụng. Chưa kể, không phải chính mày cũng động lòng à? Thừa nhận đi Phạn Lê, mày bị anh hôn đến mức sắp quên luôn mình họ gì rồi...
Không đúng, đối mặt với giống đực mạnh mẽ sinh ra ham muốn bị chinh phục chỉ là bản năng mà thôi, cô gái ưu tú hẳn sẽ biết làm thế nào để khắc phục bản năng! Đến bản năng còn không khắc phục được thì còn là con người à? Còn có tôn nghiêm không hả?!
Nhưng anh ta là vì cứu cô, lấy oán trả ơn không được đâu. Hơn nữa, cô cũng rất hưởng thụ mà, vì sao phải trốn tránh điểm này...
Không đúng, anh cũng có thể dùng cách không phải hôn môi để cứu cô mà! Anh làm như vậy vẫn có chút sàm sỡ cô đó!! Đồ khốn mà!!
Nhưng mà...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
