Trong tiếng ca cao vút như tinh linh, Dạ Già vừa hay xuất hiện ở giữa sảnh chính. Cuối cùng anh ta cũng dùng trạng thái sinh vật biển để lộ diện. Cái đuôi của anh ta cùng kiểu với Bố Khả Nghịch nhưng thon dài và lộng lẫy hơn, tương xứng với cánh tay và cổ của hắn.
“Bác trai và bác gái họ của tôi đang bận rộn ở bên ngoài, nên tôi thay mặt đến nói với mọi người một tiếng, cảm ơn các vị đã tới tham gia hôn lễ của bọn họ.” Giọng nói Dạ Già không lớn không nhỏ, động tác không nhanh không chậm, hoàn toàn khác hẳn với cậu ấm phóng đãng ở cổng trường kia.
Nhìn thấy một chú rể cay mắt như vậy, sự xuất hiện của Dạ Già quả thực giống như thuốc nhỏ mắt nhãn hiệu Bạch Mã Hoàng tử, gột rửa những tổn thương mà Phạn Lê phải chịu đựng từ ông bác họ Bố Khả Nghịch kia của anh ta.
Sau khi tiếp đãi xong một số khách khứa quan trọng, Dạ Già đi tới, mỉm cười ngọt ngào với Phạn Lê: “Đây không phải là tiểu tiên nữ thứ dân của chúng ta à? Không đến cùng Tinh Hải ư?”
Phạn Lê bị sặc. Cô và Tinh Hải chỉ là quan hệ bạn học bình thường, vì sao lại phải đi cùng với Tinh Hải? Nhưng nếu cô hỏi ngược lại như vậy có vẻ hơi kỳ quái, nên cô đành nói: “Tôi không rõ lắm, không gặp được anh ấy, có lẽ anh ấy có việc khác rồi.”
“Cậu ấy có việc khác á? Vì sao tôi thấy cậu ấy ở ngay cách vách nhỉ?”
“……” Vậy tại sao anh còn muốn hỏi tôi có đến cùng Tinh Hải không?!
“Đi cùng với các nam sinh khác. Không có bạn nữ nào.”
“……” Vì sao phải nhấn mạnh cái này?
“Hay là thật ra em cũng không muốn gặp Tinh Hải ở đây?…” Đôi mắt Dạ Già dường như cũng biết nói lời âu yếm: “Mà là muốn nhìn thấy thầy?”
Phạn Lê suýt chút nữa hít thở không thông. Nhưng Dạ Già không hề cảm thấy xấu hổ chút nào, ngược lại tự hỏi tự đáp: “Thầy cũng rất vui khi thấy em xinh đẹp như vậy. Nhưng mà hình như vị tiểu thư thứ dân xinh đẹp này không quá coi trọng đêm nay đấy.” Anh ta nhìn Phạn Lê từ trên xuống dưới.
Phạn Lê cúi đầu theo ánh mắt anh ta, xem xét lại quần áo của mình một lần nữa…
Sao… Làm sao vậy…
“Thật là thiên sứ nhỏ lôi thôi lếch thếch, thầy đưa em đi sửa soạn lại một chút.”
Còn không đợi Phạn Lê nói gì, Dạ Già đã kéo cổ tay cô đi xuyên qua đám đông rồi tiến vào một phòng thay đồ thật lớn. Hắn vừa nhìn lướt qua các bộ đầm dạ hội khác nhau đang được treo vừa suy nghĩ.
Vài phút sau, anh ta phất phất tay chỉ, dùng ma thuật “chỉ huy” vài bộ quần áo và trang sức bay lơ lửng tới trước mặt. Anh ta vuốt cằm, lắc đầu, chỉ vào một đôi hoa tai, đôi hoa tai này theo dòng nước bay trở lại hộp trang sức, rồi một đôi khác lại bay tới trước mặt. Anh ta chớp chớp mắt nhìn chiếc găng tay dạ hội dài màu tím, rồi sau đó lại đổi lấy một đôi găng tay ngắn hình bông tuyết lộ mu bàn tay.
Cứ chỉ đông chỉ tây như vậy, một bộ trang phục hoàn chỉnh được phối xong. Phạn Lê bị anh ta đẩy đến phòng thay đồ.
Lại qua mười mấy phút sau, Phạn Lê đi ra, cô co lại ôm lấy cánh tay mình: “Này, vì sao… tôi vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng…”
“Suỵt.”
Dạ Già nghiêm túc nhìn cô chằm chằm, tựa như đang quan sát một tác phẩm nghệ thuật làm anh ta kiêu ngạo. Cuối cùng, anh ta búng tay một cái, nâng phần tóc ngắn ở hai bên má cô từ từ thả xuống, che đi đôi vây tai của cô. Ánh bạc kéo dài theo động tác của hắn, mái tóc dài gợn sóng màu hồng phấn cũng theo đó rũ xuống cho đến tận vị trí eo cô.
“Rêu rao chỗ nào chứ? Chỉ là lễ phục dạ hội bình thường thôi. Các cô gái trẻ bên ngoài đều mặc như thế này. Vác cái bao bố kia đến như em mới là thất lễ đấy.”
“Được...Được rồi.”
“Nếu bị các cô gái khác biết tôi thiên vị em như thế này, thì không hay đâu.” Dạ Già nháy mắt trái với cô: “Tôi ở bên ngoài chờ em.”
Phạn Lê sửa sang lại trang sức và tóc tai thêm mười phút nữa, mới có chút ngượng ngùng bơi ra ngoài.
Ở trong hành lang thủy tinh dài rộng lớn, cô nghe thấy một nam một nữ đang cãi nhau.
Giọng bên đằng gái cao vút, cảm xúc kích động đến tột độ: “Đừng nói nữa! Tôi biết tất cả sự thật rồi! Ngày đó, bọn họ nói chuyện tôi đều đã nghe thấy hết! Các người đều cho rằng tôi là đồ ngốc sao?!”
“Em yêu, em còn trẻ nên lý giải mọi chuyện quá mức cực đoan. Mọi người không xấu tới mức như em nghĩ đâu, thật đấy.”
“Không xấu đến mức như tôi nghĩ á? Đều là người quan trọng nhất của tôi, tôi cũng không muốn nghĩ các người xấu như vậy!!!”
“Thế giới của người trưởng thành cũng không phải là đen hoặc trắng. Nói một cách khác, trước nay em thường xuyên cảm thấy anh rời khỏi em thì không sống được, hiện tại lại cảm thấy anh hoàn toàn không yêu em, tình cảm của em có thể biến mất nhanh như vậy ư? Sao em không thể bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện với anh nhỉ?"
“Tôi không muốn nói với anh! Bây giờ tôi phải đi nói sự thật cho mọi người!!!"
Chị ta gào thét khàn cả giọng, nước hơi gợn nhộn nhạo, dường như chị ta bị đằng trai bắt được, vì thế hét lên một tiếng.
Cách xa như vậy, dư uy của một tiếng thét chói tai kia đều kích thích đến màng nhĩ Phạn Lê dựng thẳng. Nhưng mà đẳng trai cách đằng gái gần như vậy lại không bị ảnh hưởng chút nào, ngược lại còn bình tĩnh nói: “Em yêu, em nghe anh nói một lời, được không?"
"... Anh nói đi.” Tuy nói như thế, chị ta vẫn thở dốc từng ngụm từng ngụm một, tâm tình hoàn toàn không thể bình ổn.
“Em khổ sở như thế rốt cuộc là bởi vì cảm thấy anh lừa em hay là cảm thấy bọn họ lừa em?”
Tiếng thở dốc ngừng lại nhưng chị ta cũng chậm chạp không trả lời.
"Nếu là bởi vì bọn họ lừa em, vậy em phải hỏi hỏi bản thân mình, vì sao em lại cảm thấy phẫn nộ bởi vì chuyện đó đến thế? Có phải em cũng có bí mật gì không nói cho anh không?"
Giọng điệu người đàn ông trước sau vẫn vững vàng nho nhã, hình thành sự tương phản mãnh liệt với cô gái mất bình tĩnh. Đây là phương thức giao lưu chỉ dựa vào mấy câu nói là có thể nghe ra hàm dưỡng và xuất thân, cho dù ông ta không dùng bất kỳ từ ngữ có khí chất văn học nào.
“Tôi có bí mật?!” Đằng gái ngược lại càng thêm nổi bão so với vừa rồi: “Hiện tại là vừa ăn cướp vừa la làng phải không? Tôi nói cho anh biết chúng ta đừng có kết hôn nữa! Đi, bây giờ chúng ta lập tức ra ngoài tâm sự với mọi người, nhìn xem lý do của người nào có sức thuyết phục hơn!"
Hóa ra, đôi nam nữ cãi nhau không phải ai khác mà đúng là đôi vợ chồng mới cưới hôm nay. Nhưng ngoài ý muốn là khí chất của Bố Khả Nghịch không hề già cả dầu mỡ giống bề ngoài của ông ta, khí chất của tiểu thư Bong Bóng cũng không thuần khiết bình tĩnh giống vẻ ngoài của chị ta.
Bố Khả Nghịch thở dài một hơi: “Đây là hôn lễ của chúng ta, tình yêu của chúng ta, vì sao phải để cho người khác đánh giá? Thật ra, em nói ra với bọn họ cái “sự thật” mà em tự lý giải, bọn họ sẽ không đồng tình với em mà sẽ chỉ cười nhạo em. Em muốn nói “công bằng” với bọn họ nhưng ở trong mắt đại chúng, em tồn tại chính là "không công bằng”. Em yêu, anh biết em không hoàn toàn chỉ vì quyền thế mới ở cạnh anh như bọn họ nói. Anh cũng biết em chịu rất nhiều khổ sở, bị rất nhiều uất ức và phê bình. Anh rất đau lòng nhưng đây là chướng ngại vật chúng ta cần phải đi qua trên con đường tới đầu cuối của hạnh phúc. Chúng ta cùng nhau giải quyết, được không?"
Quả nhiên, tiểu thư Bong Bóng lại lần nữa im lặng.
Bố Khả Nghịch tiếp tục kiên nhẫn nói: "Vợ à, giữa chúng ta thực sự có tình yêu, đứa con trong bụng em có thể chứng minh. Cũng là vì mới vừa có đứa nhỏ này, phân bố hooc-môn hỗn loạn, em mới có thể để tâm vào chuyện vụn vặt, không tin tưởng chúng ta nên mới có phản ứng kịch liệt như vậy. Đồng ý với anh đừng tiếp tục suy nghĩ miên man nữa, được không?"
Tiểu thư Bong Bóng nhẹ nhàng nói: "Là... Em để tâm vào chuyện vụn vặt ư?"
“Đúng vậy.” Bố Khả Nghịch kiên định nhấn mạnh.
Tiểu thư Bong Bóng im lặng rất lâu rất lâu rồi nức nở nói: “Là em để tâm vào chuyện vụn vặt ư... Không phải, đầu óc em rất tỉnh táo, em không thể tin tưởng bất kỳ ai! Mặc kệ anh nói như thế nào, em sẽ không tiếp tục tin..."
“Em có thể không tin anh, nhưng anh tin em, tin tưởng trăm phần trăm. Hơn nữa, anh sẽ vĩnh viễn yêu em. Có lẽ em chưa đủ yêu anh, dù sao em ưu tú như vậy, xinh đẹp như vậy, trẻ tuổi như vậy, còn có trí tuệ cao siêu vượt qua bạn cùng lứa tuổi một khoảng lớn. Rõ ràng em có thể cưới một người đàn ông tốt hơn anh nhưng em lại lựa chọn một người không tốt là anh. Cảm ơn em đã cho anh cưới được một người vợ mà anh tha thiết mơ ước. Anh sẽ cố gắng hết mức để cho em, cho con của chúng ta có một cuộc sống tốt nhất.”
Không ai có thể đoán được, người đàn ông tông tộc Bố Khả sẽ nói ra những lời này với cô gái nhỏ tộc Hải Dương. Tỏ tình thâm tình cỡ nào chứ, đến người ở ngoài nghe như Phạn Lê cũng có chút động lòng.
Dần dần sự phẫn nộ của tiểu thư Bong Bóng biến thành đau lòng, chị ta nức nở đứt quãng: "Em đúng là đồ ngốc! Em là đồ đại ngốc!”
“Em không ngốc gì cả, em chỉ là đồ ngốc nhỏ. Đồ ngốc nhỏ của một mình anh. Chỉ là đồ ngốc nhỏ của riêng anh thôi." Trong giọng nói của Bố Khả Nghịch lại mang theo vài phần sủng ái: “Đồng ý với anh nào, ngoan ngoãn đi ra ngoài, đừng nói lung tung, được không? Chúng ta phải chứng minh tình yêu của chúng ta với mọi người, mà không phải làm cho bọn họ tin tưởng “âm mưu cực lớn” mà em đoán mò..."
Đúng lúc này, dường như bên ngoài đang chủ trì nghi thức gì đó, phía trên cung điện lộ thiên có một ánh sáng ảo thuật bay qua, kéo cái bóng của Phạn Lê từ phía sau đưa tới phía trước, kéo đến thật dài xông thẳng ra ngoài cửa.
Bố Khả Nghịch cúi đầu nhìn thoáng qua, lúc này ông ta mới ý thức được thuật cách âm của bọn họ đã sớm mất đi hiệu lực. Ông ta cảnh giác ngẩng đầu: "Người nào?!"
Phạn Lê hoảng sợ, dựa vào sợ hãi bản năng chạy trốn, vội bơi xuống dưới thang lầu.
Bố Khả Nghịch và tiểu thư Bong Bóng lục tục bơi ra tới khắp nơi tìm kiếm nhưng cô đã sớm không còn bóng dáng. Bố Khả Nghịch tuổi tác đã cao, cơ năng thân thể đã không còn nhạy bén như khi còn trẻ, phán đoán không ra người nghe lén bơi về phía nào. Ông ta ôm vai vợ bơi về phía ngược lại kiểm tra hai phòng rồi lại đột nhiên nhớ tới gì đó, nhìn thoáng qua chỗ ngoặt thang lầu.
Phạn Lê vốn tưởng rằng phía dưới chỉ là phòng đơn tầng ngầm, không nghĩ tới dọc theo thang lầu đi xuống, thế mà cô thấy một hành lang thật dài.
Hai sườn hành lang dài đều là hoa văn thủy tinh lấy sắc xanh lam làm chủ chiếm bốn phần năm mặt tường, cho nên lấy ánh sáng cũng đủ làm cho cả hành lang màu xanh tối đều lộ ra màu xanh lam sáng. Cứ cách hai mét sẽ có cột đá cẩm thạch, để và đôn trụ đều gia công điêu khắc từ sò biển ngàn năm cùng kích thước. Trên cột treo đèn lồng năng lượng ảo thuật vòng cung màu vàng, cùng ánh sáng từ cửa số chiết xạ ra ảnh ngược hình viền đen hoa văn trắng trên mặt đất. Trên sườn mái vòm có khảm những bức tranh mạ vàng, đều là một vài tác phẩm nghệ thuật miêu tả thần thoại viễn cổ, trải dài đến cuối hành lang, trước cánh cửa khép hờ.
Phong cách trang hoàng của nơi này khác một trời một vực với tất cả những kiến trúc trước đó cô được thấy, dường như càng thần thánh trang trọng, càng có cảm giác lịch sử hơn. Giống như một cỗ máy thời gian trực tiếp dọn kiến trúc văn minh cổ xưa từ nơi khác tới đây.
Bơi dọc theo hành lang gần mười phút, xuyên qua cánh cửa kia, cô tiến vào một cung điện thật lớn.
Cung điện có phong cách thống nhất với hành lang, không gian chợt rộng ra, được bốn cái trụ đôn thật lớn chống đỡ. Hoa văn pha lê màu lên cao, chủ yếu được đèn lồng chiếu sáng, trên tường xuất hiện một lượng lớn bức điêu khắc thần linh Quang Hải đồng vàng, làm cho trang hoàng bên trong trở nên uy nghiêm và trang trọng. Ở giữa có một tế đàn bằng đá, trước tế đàn có một người đàn ông cao gầy đang đứng. Áo choàng tuyết trắng mà anh khoác được thêu bằng chỉ vàng, vành mũ kéo thật thấp, một sợi tóc mái tuyết trắng rũ ở trước cái mũi cao thẳng. Anh cúi đầu nhẹ nhàng đọc diễn cảm kinh thư ngàn trang bằng đồng cổ đen nhánh đang mở ra.
“Thâm Lam đứng đầu đại dương vô tận, yêu thương vạn vật trong biển sâu, trông coi trên linh hồn ta. Một lòng đặc xá cho tội lỗi của ta, trợ giúp cho vinh quang của ta, ban cho ta quy tắc của Thánh thần. Cuối cùng đau đớn ngộ ra trọng tội của cuộc đời này. Lấy danh nghĩa Thần, dâng lên Chúa của ta . Một tạ ân Thâm Lam tạo biển. Hai tạ ân Thâm Lam cứu rỗi..."
Nơi này yên tĩnh như thế, nước biển dường như đang ngủ say vạn năm gần như không có gợn sóng.
Giọng của anh thiên về sắc lạnh, cố tình đè thấp, giọng điệu có loại vững vàng giống Bố Khả Nghịch. Mỗi một câu từ đầu đến cuối đều niệm dứt khoát lưu loát, thiếu vài phần nho nhã, nhiều thêm vài phần khí chất quân nhân:
“Ba tạ ân Thâm Lam đánh lui ác ma bảo vệ. Bốn tạ ân Thâm Lam hy sinh bảy phần hải vực. Năm tạ ân vị tiểu thư này quấy rầy ta nghỉ ngơi."
Bởi vì giọng điệu của anh không thay đổi và vẫn luôn cúi đầu nhìn kinh thư cho nên nghe được một câu cuối cùng này, trong đầu óc toán học của Phạn Lê lập tức nảy ra nghi hoặc đầu tiên là "Sao lại có một cải tạ ân này”, sau đó mới hiểu ra ý trong lời của anh. Cô hoảng sợ, vội nói: “Thật xin lỗi, tôi chỉ tò mò xuống dưới..."
Người đàn ông ngẩng đầu. Một bên tai nhọn của anh đeo lông biển Thánh Quang, tuyên bố địa vị thống trị của anh ở Quang Hải.
Anh quay đầu vứt cho cô một ánh mắt nhàn nhạt.
Trong một giây máu trong tim Phạn Lê sôi trào.
Cái này... Cái này... Cái này... Người đàn ông này lớn lên trong sự dễ thương à? Không được không được, trái tim cô sắp nổ...
Khi anh cúi đầu, mặt mày tinh tế, tóc mái hơi loạn, như là thầy tế thần thánh đi tới giữa bầu trời tuyết. Mặc dù Toga hở cổ lộ ra một ít xương quai xanh cùng cơ ngực nhưng lại chỉ thấy được vẻ đẹp nghệ thuật chứ không thấy gợi cảm. Nhưng sau khi anh ngẩng đầu, rõ ràng đôi mắt là màu vàng ánh nhạt sạch sẽ, rõ ràng cử chỉ đều vừa đúng tuân thủ lễ nghĩa từng ly từng tí, quanh người anh lại quanh quần một luồng mị lực giống đực gần như không thể áp chế được. Cho dù anh chỉ hô hấp cũng có thể lấp đầy tâm trí của bất kỳ phái nữ nào bằng những hình ảnh khó tả.
Phạn Lê nhớ ra gương mặt này cô từng thấy rồi.
Tim cô đập quá nhanh, chỉ có thể lắc lắc đầu, thầm nói với bản thân cô vẫn là học sinh, nhớ kỹ sửmệnh của cuộc đời cô là thi cử mà không phải thấy người đàn ông nào cũng không đi nổi.
"Bải kiến đại nhân Tô Thích Gia." Phạn Lê đưa tay trái lên làm lễ với anh: "... Là anh ư?”
Nhưng sau khi nhìn thấy cô, con ngươi thon dài của Tô Thích Gia lại thoáng trợn to.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)